20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Giọng nói khàn đặc, như bị gió cát mài mòn suốt nhiều năm:

“Thẩm Lưu Tịch. Ta đã tìm nàng suốt 5 năm.”

15

Bùi Tranh cúi người nhìn chằm chằm vào ta , từng chữ từng câu.

Giọng chàng khàn đến đáng sợ.

Câu nói ấy đến quá đột ngột.

Ta giật mình không nhẹ, suýt nữa buông lỏng cả tay đang ôm Du Du.

Bùi Tranh nhanh tay nhanh mắt, lập tức tiến lên đỡ lấy Du Du.

Nhưng Du Du sợ hãi đá văng tay chàng ra , quay người ôm c.h.ặ.t lấy ta .

“Mẫu thân , vị thúc thúc này trông dữ quá, Du Du sợ.”

Bùi Tranh có chút lúng túng, lặng lẽ thu tay về.

Ta đang định dỗ dành Du Du, Bùi Tranh lại gượng nở một nụ cười , cất giọng nói với con bé:

“Tiểu cô nương, đừng sợ. Thúc thúc là đại tướng quân đ.á.n.h giặc bảo vệ mọi người .”

“Con tên là Du Du, trong câu ‘Du du lộc minh’, đúng không ?”

Bùi Tranh xưa nay sát phạt quyết đoán, ngoại trừ Thẩm Lưu Tô, chàng chưa từng mềm giọng nhỏ nhẹ với ai.

Đây là lần đầu tiên ta nghe thấy giọng điệu dịu dàng đến vậy từ miệng chàng .

Du Du vốn gan dạ , ban nãy chỉ bị bộ giáp trên người chàng dọa sợ.

Giờ nghe chàng nói mình là đại tướng quân, con bé lập tức hết sợ.

“ Đúng rồi ạ! Sao thúc thúc biết con tên Du Du?”

“Hồi nhỏ phụ thân từng kể cho con nghe rất nhiều thoại bản đ.á.n.h trận. Thúc thúc cũng là đại anh hùng sao ?”

Du Du chớp đôi mắt to tròn, ánh mắt lập tức sáng rực lên.

Ánh mắt Bùi Tranh lại thoáng tối đi .

Thậm chí còn có chút...

Áy náy?

Khi chàng mở miệng lần nữa, giọng nói gần như nghẹn lại :

“Phải. Du Du rất thông minh.”

Nói xong, chàng lại áy náy nhìn về phía ta , dường như phải vô cùng khó khăn mới thốt nên lời:

“Lưu Tịch, mấy năm nay nàng một mình nuôi con... thật sự đã vất vả rồi .”

Toàn thân ta lạnh buốt.

Ta bỗng ngẩng đầu nhìn chàng , trong lòng vô cùng khó hiểu.

Ta nuôi con của chính mình , vất vả hay không thì có liên quan gì đến chàng ?

“Xin lỗi , ngài nhận nhầm người rồi . Ta không họ Thẩm, cũng không tên Lưu Tịch. Có lẽ ngài nhận nhầm cố nhân. Cáo từ.”

Ta lạnh lùng nói xong, ôm Du Du định rời đi .

Nào ngờ Bùi Tranh vươn cánh tay dài, trực tiếp ôm cả hai mẫu t.ử ta vào lòng.

Ta vùng vẫy không thoát.

Chỉ nghe chàng vùi đầu vào vai ta , giọng nói nghèn nghẹn:

“Xin lỗi , Lưu Tịch, ta đến muộn rồi …”

“Ta biết nàng trách ta . Nhưng 5 năm qua, ta chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm hai mẫu t.ử nàng…”

“Nàng đưa nữ nhi theo ta trở về Thượng Kinh, được không ?”

16

Những lời Bùi Tranh nói khiến ta thật sự kinh hãi.

Không phải chứ.

Chàng sẽ không cho rằng Du Du là nữ nhi của chàng đấy chứ?

Trong lòng ta sốt ruột.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-tan-sau-ly-biet/chuong-6.html.]

Nam nhân như chàng sơ ý, không nhận rõ tuổi tác của trẻ nhỏ cũng là chuyện bình thường.

Nhưng Du Du quả thật không phải con của chàng .

Nghĩ đến đây, ta đang định giải thích rõ ràng một phen.

Bùi Tranh lại bị Du Du đang giãy giụa tát cho một cái.

“Buông mẫu thân của ta ra . Buông mẫu thân của ta ra …Nếu không đợi phụ thân ta trở về, người sẽ đ.á.n.h gãy chân ngươi.”

Bùi Tranh bị tát một cái, nhưng chẳng hề tức giận.

Chàng lùi ra một chút, trái lại còn mỉm cười , kiên nhẫn nói với con bé:

“Du Du... ta chính là phụ thân của con. Trước đây... trước đây ta chỉ đi đ.á.n.h trận, bây giờ ta đã trở về rồi .”

Ta vội vàng cắt ngang lời chàng , lạnh mặt giải thích:

“Bùi tướng quân, ngài hiểu lầm rồi . Du Du không phải con của ngài.”

Bùi Tranh lại như chẳng nghe lọt tai.

Chàng vẫn không ngừng dụ dỗ Du Du:

“Du Du, con và mẫu thân cùng ta trở về Thượng Kinh được không ?

“Ở Thượng Kinh có rất nhiều xiêm y đẹp , còn có đồ ăn ngon và những món đồ chơi thú vị...”

Chàng còn chưa nói xong, Du Du đã mất kiên nhẫn, phồng má không vui nói :

“Không cần. Phụ thân của con cao lớn hơn ngươi, tuấn tú hơn ngươi nhiều.”

“Du Du không đi đâu hết. Nếu không , phụ thân trở về sẽ không tìm thấy chúng ta nữa.”

“Ta thật sự là phụ thân của con...”

Bùi Tranh có chút ngượng ngập, đang định tiếp tục khuyên nhủ.

Ta không muốn dây dưa thêm, bèn ôm Du Du lùi xa một chút, lớn tiếng nói ngay giữa phố:

“Bùi tướng quân, giữa thanh thiên bạch nhật, trời đất sáng tỏ, chẳng lẽ ngài muốn cướp hài t.ử hay sao ?”

Xung quanh vốn đã có vài người đứng xem náo nhiệt.

Nghe ta nói vậy , càng có thêm nhiều người tụ lại .

“Vị quân gia này là sao thế? Nhìn cao lớn đường hoàng như vậy , thế mà lại dám cướp con nhà người ta giữa phố.”

“Tần nương t.ử, cô mau bế nhi nữ về đi , chúng ta giúp cô cản hắn .”

“ Đúng vậy , còn vương pháp nữa hay không ?”

Bà con lối xóm xôn xao bàn tán, vây lấy Bùi Tranh khiến sắc mặt chàng thay đổi mấy lần , cuối cùng cũng không tiếp tục ngăn cản mẫu t.ử ta nữa.

Chàng dẫn theo gã sai vặt, vội vã rời đi .

Ta cảm tạ mọi người , rồi nhanh ch.óng ôm Du Du trở về tiệm t.h.u.ố.c.

17

Phía sau tiệm t.h.u.ố.c là một tiểu viện hai lớp, một nhà ba người chúng ta sống ở đó.

Trẻ con mau quên.

Vừa về đến nhà, Du Du đã không còn để bụng chuyện vừa rồi nữa.

Nhưng lòng ta lại nặng trĩu lo âu.

Tuy không biết vì sao chàng lại hiểu lầm thân phận của Du Du, nhưng ta sợ chuyện này sẽ kéo người của Thẩm phủ tới, gây thêm những phiền phức không cần thiết.

Hai ngày này e là không thể buôn bán được .

Đợi Bùi Tranh rời khỏi huyện Xuân Lâm, ta mở cửa lại sẽ an toàn hơn.

Sau khi quyết định xong, ngày hôm sau ta cố ý không mở cửa hiệu.

Liên tiếp ba ngày đều bình an vô sự.

Ta đoán Bùi Tranh hẳn đã đi rồi .

Rùa

Vừa hay có vài bệnh nhân chờ không được , tìm đến cầu chẩn, ta bèn mở lại cửa hông.

Nào ngờ vừa mở cửa bận rộn một hồi, Du Du đã lén chạy ra ngoài chơi với mấy đứa trẻ nhà bên.

Đợi ta xong việc đi tìm con bé, con bé cùng mấy đứa trẻ hàng xóm đang vây quanh một quầy kẹo vẽ, líu ríu không ngừng.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...