Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đến khi nhìn rõ người bán hàng, sắc mặt ta lập tức tối sầm.
Bùi Tranh vậy mà tìm tới tận đây.
“Du Du, kẹo vẽ ngon lắm. Thúc thúc vẽ cho con một con chiến mã nhé?”
Bùi Tranh mặc thường phục, dáng vẻ chẳng khác nào một người bán hàng rong, trong tay cầm một cây kẹo vừa vẽ xong.
Du Du hơi động lòng, nhưng vẫn ngượng ngùng nói :
“Thúc thúc, mẫu thân không cho con tiền.”
Bùi Tranh bật cười :
“Kẹo vẽ của thúc thúc không cần tiền. Thúc thúc thấy con đáng yêu nên tặng con.”
Trên mặt Du Du lập tức lộ vẻ cảnh giác:
“Thúc thúc, mẫu thân con nói thứ không cần tiền đều là để lừa trẻ con, là bọn buôn người . Nhị Cẩu, chúng ta mau chạy thôi.”
Đứa trẻ hàng xóm bên cạnh cũng cảnh giác theo.
Hai đứa đang định chạy, lại bị Bùi Tranh giữ lại :
“Thúc thúc không phải bọn buôn người . Thúc thúc là... bằng hữu của mẫu thân con. Hôm đó con thấy mẫu thân nói chuyện với ta rồi , con quên sao ?”
Trẻ nhỏ rốt cuộc vẫn dễ dỗ.
Lại thêm sức mê hoặc của kẹo vẽ, lần này Du Du đã tin vài phần, không chạy nữa.
“Vậy thúc thúc, người có thể vẽ cho con hai con ngựa không ?”
Bùi Tranh vui vẻ đồng ý, trong mắt dường như còn hơi ươn ướt.
Chàng thuận miệng hỏi:
“Du Du, con cầm tinh con ngựa đúng không ? Mẫu thân con cầm tinh con gì?”
Du Du nghi hoặc nhìn chàng :
“Du Du đâu có cầm tinh con ngựa. Du Du cầm tinh con dê, dê be be.”
Bùi Tranh khựng lại , lẩm bẩm:
“Mẫu thân con ngay cả tuổi cầm tinh cũng...”
Ta đứng cách đó không xa, tâm trạng có phần phức tạp.
Không biết Bùi Tranh học tay nghề từ đâu , vậy mà thật sự vẽ cho Du Du hai con chiến mã.
Du Du vui vẻ nhận lấy kẹo vẽ.
Bùi Tranh dịu dàng trìu mến xoa đầu con bé:
“Du Du đúng là đứa trẻ ngoan. Một cây con tự ăn, cây còn lại để dành cho mẫu thân con sao ?”
Du Du lắc đầu, cười rạng rỡ:
“Không phải đâu , mẫu thân chưa bao giờ ăn kẹo. Một cây kẹo vẽ cho Du Du, cây còn lại để dành cho phụ thân con khi người trở về ăn.”
“Mẫu thân nói cuối tháng phụ thân sẽ về. Mỗi lần phụ thân về đều mang cho con rất nhiều đồ tốt , Du Du cũng muốn tặng phụ thân quà.”
Khóe môi vốn đang cong lên của Bùi Tranh lập tức hạ xuống.
Chàng như muốn nói lại thôi, nhìn Du Du không chớp mắt.
Rồi tiếp tục kiên nhẫn giải thích:
“Du Du, thật ra thúc thúc chính là phụ thân của con. Con đưa kẹo vẽ cho phụ thân ăn, được không ?”
18
“Không cần. Thúc không phải phụ thân của ta , ta trả hết kẹo vẽ lại cho thúc.”
Du Du tức giận vô cùng, nhét hết kẹo vẽ vào tay Bùi Tranh.
Ta bước nhanh tới, kéo hai đứa trẻ lại .
“Bùi tướng quân, hôm đó ta đã nói rất rõ rồi , Du Du thật sự không phải con của ngài. Có vài lời không tiện nói trước mặt trẻ nhỏ, xin ngài đừng tới quấy rầy ta nữa.”
Bùi Tranh khàn giọng bật cười :
Rùa
“Lưu Tịch,
ta
biết
nàng vẫn còn trách
ta
.
Năm đó quả thật là
ta
làm
không
tốt
, nhưng hà tất nàng
phải
một
mình
gánh chịu nhiều như
vậy
? Thậm chí còn lừa cả đứa trẻ, ngay cả tuổi cầm tinh cũng bịa
ra
.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-tan-sau-ly-biet/chuong-7.html.]
Ta thở dài.
Người này sao lại cố chấp đến vậy ?
“Du Du năm nay ba tuổi rưỡi. Nếu không tin, ngài cứ hỏi con bé, trẻ con sẽ không nói dối. Còn trước kia ... đứa bé kia , không có duyên với ta . Năm đó vừa rời khỏi Thượng Kinh, ta đã mua một gói hồng hoa...”
Hai mắt Bùi Tranh trợn lớn, sắc mặt lập tức thay đổi.
Ngay cả bộ dụng cụ làm kẹo vẽ trong tay cũng rơi xuống đất.
Dường như chàng rất khó tin vào tất cả những điều này .
Nói rõ là được rồi .
Thấy chàng đứng sững tại chỗ không nhúc nhích, ta cũng chẳng buồn để ý nữa, dắt Du Du và Nhị Cẩu quay về.
Sau lưng mãi vẫn không có động tĩnh.
Lúc đóng cửa, ta thấy chàng vẫn nhìn chằm chằm vào mẫu t.ử ta .
Haiz.
Hai ngày tới e rằng lại không thể mở cửa khám bệnh rồi .
Thôi vậy .
Tháng trước phụ thân của Du Du có gửi thư về, tính ra mấy ngày này cũng nên tới rồi .
Nghĩ đến phu quân Tạ Ngôn Lẫm, lòng ta lập tức yên ổn hơn nhiều.
Ta vốn tưởng hôm qua đã nói rõ ràng, Bùi Tranh hẳn sẽ rời đi ngay trong đêm.
Nào ngờ sáng hôm sau ra ngoài mua rau.
Vừa mở cửa, trước mắt lại là Bùi Tranh.
19
Bùi Tranh ôm một đống đồ chơi trẻ con.
Sau lưng còn có một chiếc xe ngựa được trang trí bằng hoa tươi.
Cách đó không xa ngoài cửa, ám vệ đang rục rịch muốn ra tay.
Ta khẽ lắc đầu, ra hiệu cho họ không sao .
“Thúc thúc, sao người lại tới nữa vậy ?”
Du Du ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, lẩm bẩm:
“Người đừng cứ quấn lấy mẫu thân con nữa có được không ? Phụ thân con trở về sẽ ghen đấy.”
Thần sắc Bùi Tranh có chút lúng túng.
Chàng không đáp, chỉ ngồi xổm xuống, đưa bọc đồ chơi kia cho con bé.
“Du Du, thúc thúc mua cho con hổ vải, tượng đất, bóng gốm kêu leng keng...”
Chàng như đang dâng bảo vật, cố lấy lòng Du Du, từng món từng món giới thiệu.
Ánh mắt Du Du bị hấp dẫn, nhưng thân thể vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Ta đau đầu lên tiếng:
“Bùi tướng quân, những lời hôm qua ngài nghe chưa rõ sao ? Thật sự không cần phải làm những chuyện này .”
Bùi Tranh như không nghe thấy lời ta .
Chàng đứng dậy, giới thiệu với ta :
“Lưu Tịch, nàng xem, trên xe ngựa có vải lụa quý mua suốt đêm từ Thượng Kinh, có vải vóc thượng hạng, còn có trang sức đẹp nhất trong các tiệm châu báu quanh đây. Ta đều tìm về cho nàng.”
“Nàng còn muốn thứ gì nữa? Chỉ cần trên đời này có , ta đều sẽ tìm về cho nàng...”
Ta lùi về sau hai bước, lạnh giọng cắt ngang lời chàng :
“Bùi tướng quân. Ta và Du Du đều không cần ngài làm những chuyện này .”
“Ta nghĩ ngài vẫn hiểu lầm rồi . Du Du thật sự không phải cốt nhục của ngài. Xin ngài đừng tới quấy rầy mẫu t.ử ta nữa.”
Bùi Tranh cười khổ:
“Lưu Tịch, nàng không cần gạt ta . Ta biết nàng là người lương thiện nhất.”
Chaporia
Bình Luận (0)