20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Năm đó trong ngôi miếu trên núi, nàng còn bằng lòng dùng viên thần d.ư.ợ.c duy nhất ngoại tổ phụ để lại để cứu ta một mạng.”

“Mấy ngày nay đứng ngoài y quán, ta thấy nàng đối với người già yếu, nữ nhân và hài t.ử, thậm chí cả những bá tánh không trả nổi tiền khám bệnh cũng đều kiên nhẫn, hòa nhã.”

“Nàng sao nỡ bỏ đi cốt nhục của ta ? Lưu Tịch, đừng giận dỗi ta nữa.”

“Ta biết trong lòng nàng hận ta ... nhưng nếu nàng chịu cho ta một cơ hội, đưa Du Du theo ta về nhà, ta nhất định dùng cả đời này để bù đắp cho hai mẫu t.ử nàng.”

Ta bỗng cảm thấy bất lực.

Bùi Tranh trước kia sát phạt quyết đoán nhất, chưa bao giờ dây dưa ép buộc như bây giờ.

5 năm trôi qua, lại khiến một người thay đổi đến vậy .

Ta bất đắc dĩ nói :

“Phụ thân ruột của Du Du hai ngày này sẽ trở về. Nếu ngài không tin, đợi chàng tới rồi , ngài cũng nên c.h.ế.t tâm mà quay về đi .”

Bùi Tranh lại bật cười :

“Nơi nhỏ bé thế này , thứ phàm phu tục t.ử ấy sao có thể xứng với nàng? Lưu Tịch, đừng vì muốn chọc tức ta mà ấm ức bản thân .”

Lời vừa dứt.

Phía sau đã truyền tới một giọng nói lạnh nhạt:

“Nương t.ử, vi phu khiến nàng phải ấm ức bản thân sao ?”

20

Tất cả mọi người đều nhìn theo hướng giọng nói vang lên.

Phu quân ta , Tạ Ngôn Lẫm, sắc mặt trầm như nước, ung dung bước ra từ sau xe ngựa.

Du Du là người phản ứng đầu tiên.

Con bé vùng khỏi tay ta , lao thẳng về phía Tạ Ngôn Lẫm.

“Phụ thân .”

Tạ Ngôn Lẫm lập tức như gió xuân hóa mưa, nở nụ cười rồi bế bổng Du Du lên.

“Phụ thân cuối cùng cũng về rồi . Mẫu thân sắp bị thúc thúc xấu xa kia làm phiền c.h.ế.t mất thôi.”

Tạ Ngôn Lẫm ngẩn ra một thoáng, cúi đầu hôn lên khuôn mặt nhỏ mũm mĩm của Du Du.

Lại nâng con bé lên cao quá đầu, rồi mới bước tới đứng sóng vai bên ta .

Tình cảm của phụ t.ử họ vốn rất tốt , ta đã sớm quen rồi .

Nhưng Bùi Tranh chưa từng chứng kiến cảnh tượng như vậy .

Chàng như chịu một đả kích lớn, đứng sững tại chỗ, không nhúc nhích nổi.

“Thất hoàng t.ử?”

Bùi Tranh hoàn hồn, vội vàng hành lễ.

Phải rồi .

Tạ Ngôn Lẫm ẩn danh hành sự đã quá lâu, ta suýt nữa quên mất, hai người họ trước kia hẳn là quen biết .

Bùi Tranh vẫn không chịu tin, lẩm bẩm:

“Phu quân của Lưu Tịch vậy mà lại là... Thất hoàng t.ử?”

Tạ Ngôn Lẫm một tay bế Du Du, tay còn lại ôm lấy vai ta :

Rùa

“Nếu bản vương nhớ không lầm, tướng quân đã cưới thê t.ử rồi nhỉ? Nương t.ử của ngươi có biết ngươi ở bên ngoài dây dưa với nương t.ử nhà người khác không ?”

Thân hình Bùi Tranh lảo đảo một cái, vội nhìn sang ta , ra sức giải thích:

“Năm đó sau khi Lưu Tịch rời đi không lời từ biệt, ta lập tức phong tỏa thành lục soát. Nhưng dù đã tìm khắp thành bảy lượt vẫn không thấy nàng. Suốt những năm qua, ta cũng chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm mẫu t.

ử nàng.”

Bùi Tranh càng nói , sắc mặt Tạ Ngôn Lẫm càng trầm xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-tan-sau-ly-biet/chuong-8.html.]

Nhưng chàng vẫn không chịu dừng:

“ Nhưng độc phụ Thẩm Lưu Tô kia lại lấy cái c.h.ế.t ép buộc, hoàng mệnh cũng đè xuống, ta không thể không chịu trách nhiệm với nàng ta , đành phải cưới nàng ta vào cửa trước .”

“Có điều từ sau khi Thẩm Lưu Tô vào cửa, ta chưa từng chạm vào nàng ta một lần . Đến nay phủ tướng quân vẫn chưa có hậu tự.”

“Nếu nàng không tin, có thể đi khắp Thượng Kinh hỏi thăm. Vì chuyện này , Thẩm Lưu Tô từng bị thánh thượng răn dạy, lại bị các quý phụ khắp kinh thành chê cười ...”

Chàng vẫn còn thao thao bất tuyệt.

Đột nhiên như cảm nhận được điều gì đó.

Chàng đột ngột quay đầu.

Liền nhìn thấy Thẩm Lưu Tô chẳng biết đã đứng bên cạnh từ lúc nào.

Sắc mặt trắng bệch như giấy.

21

Bùi Tranh cuối cùng cũng im bặt.

Sắc mặt chàng cũng trở nên vô cùng khó coi.

Tạ Ngôn Lẫm khẽ cười nhạt:

“Nương t.ử, xem ra hôm nay là ngày lành tháng tốt rồi . Trước cửa nhà chúng ta náo nhiệt thật đấy.”

Một lúc sau , chàng chán ghét nói :

“Thẩm Lưu Tô, ngươi lại đuổi theo dây dưa nữa sao ? Ngươi có biết như vậy thật sự khiến người ta chán ghét hay không ?”

Nước mắt Thẩm Lưu Tô lập tức trào ra , mất hết phong thái thường ngày mà lớn tiếng chất vấn:

“A Tranh, hóa ra vì con tiện nhân này , còn cả con tiểu tiện nhân kia , nên chàng mới không chịu chạm vào ta ?”

“Chàng giữ mình vì nàng ta , vậy ta là cái gì?”

“Nếu không quên được nàng ta , vậy năm đó chàng cưới ta làm gì?”

Lời vừa dứt.

Tạ Ngôn Lẫm đã nhanh như chớp b.úng một viên sỏi vào đầu gối nàng.

Thẩm Lưu Tô loạng choạng quỳ sụp xuống trước mặt ta .

“Giữ miệng sạch sẽ một chút. Nếu còn dám bất kính với nương t.ử của ta , thứ bị đ.á.n.h sẽ không chỉ là đầu gối đâu .”

Tạ Ngôn Lẫm lạnh lùng nói .

Thẩm Lưu Tô không nhận ra thân phận của chàng , nước mắt lại càng tuôn dữ dội hơn.

Nàng quay sang Bùi Tranh gào lên:

“Bùi Tranh. Dù thế nào đi nữa, ta cũng là chính thê được chàng cưới hỏi đàng hoàng. Bây giờ chàng cứ đứng nhìn người khác bắt nạt ta như vậy mà mặc kệ sao ?”

Bùi Tranh đến một ánh mắt cũng lười nhìn nàng:

“Trong lòng nàng và ta đều rõ, năm đó nàng đã ép ta cưới bằng cách nào. Ngôi vị chính thê nàng cũng đã có rồi , còn muốn gì nữa?”

“Nếu không phải năm đó nàng giở trò từ giữa, ta và Lưu Tịch sao có thể xa nhau nhiều năm như vậy ?”

Thẩm Lưu Tô khó nhọc đứng dậy, chỉ tay vào mặt chàng mà mắng:

“Được. Được lắm. Bùi Tranh, đến bây giờ chàng vẫn trách ta ?”

“Năm đó chẳng phải là lựa chọn của chính chàng sao ?”

“Chính chàng là kẻ tư thông với con tiện nhân Thẩm Lưu Tịch trước , còn cướp đi sự trong trắng của ta .”

“Giờ lại nói ta từ giữa cản trở?”

“Đáng tiếc thay , Thẩm Lưu Tịch giờ đã có nam nhân yêu thương nàng hơn.”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...