Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Còn chàng thì sao ? Mặt dày chạy tới dây dưa, mang theo bao nhiêu thứ tới lấy lòng. Đáng tiếc người ta đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn chàng một cái.”
Vết thương trong lòng Bùi Tranh bị nàng x.é to.ạc ngay trước mặt mọi người .
Chàng không nhịn được nữa, trở tay tát nàng một cái.
Chát…
“Câm miệng…”
Rùa
“Đồ nữ nhân chua ngoa.”
Thẩm Lưu Tô không dám tin.
Thân thể lảo đảo như sắp ngã.
Nàng nhìn chàng qua màn nước mắt, rất lâu không nói nên lời.
Tạ Ngôn Lẫm đặt Du Du xuống, nhẹ nhàng bịt tai con bé lại , không để con nghe thêm những lời ô uế ấy .
“Tiểu Tịch, chúng ta đưa Du Du vào nhà trước đi . Bên ngoài cứ để lại cho phu thê Bùi tướng quân.”
“Nghĩ đến cũng có không ít việc nhà cần giải quyết.”
Dứt lời, Tạ Ngôn Lẫm ra hiệu cho ta vào trong.
Nhưng đúng lúc ấy , Thẩm Lưu Tô như chợt nhớ ra điều gì, không cam lòng hét lớn:
“Vị công t.ử này …”
“Nhìn khí độ của ngài, chắc chắn không phải người tầm thường.”
“ Nhưng ngài có biết không ?”
“Ả nữ nhân mà ngài nâng niu như bảo vật kia , vốn không phải cốt nhục của ngài.”
“Nó là nghiệt chủng của Thẩm Lưu Tịch và phu quân ta ”.
“Ta không muốn ngài bị lừa cả đời.”
22
Bước chân vừa đặt lên ngưỡng cửa của Tạ Ngôn Lẫm bỗng khựng lại .
Chàng từ từ quay đầu.
Ánh mắt âm trầm đến đáng sợ.
Ta và Du Du từ trước tới nay luôn là nghịch lân của chàng .
Thẩm Lưu Tô muốn mắng ai cũng được .
Chỉ riêng mẫu t.ử ta là không được phép đụng tới.
“Thẩm đại cô nương.”
“Nể tình ngươi xem như còn có chút quan hệ với Tiểu Tịch, ta vốn đã hạ thủ lưu tình. Nhưng ngươi đã không biết điều, còn dám vu khống nữ nhi của ta . Vậy thì đừng trách ta .”
Tạ Ngôn Lẫm chỉ nhàn nhạt nói một câu.
Nói xong liền bế Du Du vào nhà.
Trước khi cửa khép lại .
Thẩm Lưu Tô đã bị thuộc hạ của Tạ Ngôn Lẫm giữ c.h.ặ.t.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết như heo bị chọc tiết vang lên không ngừng.
Bùi Tranh lại như không hề nghe thấy.
Vẫn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt cố chấp nhìn về phía ta .
Người dưới trướng Tạ Ngôn Lẫm có vô số cách hành hạ người khác mà không lấy mạng.
Là một hoàng t.ử không được sủng ái, từ nhỏ đã bị đưa sang địch quốc làm con tin.
Chàng đã nhẫn nhịn, giấu tài nhiều năm.
Tâm cơ sâu đến mức ngay cả ta đôi lúc cũng không nhìn thấu.
Vừa vào trong nhà.
Du Du đã lập tức kéo lấy Tạ Ngôn Lẫm, líu ríu kể chuyện không ngừng.
Một lúc kể về món đồ chơi mới.
Một lúc lại oán trách vị thúc thúc ngoài cửa cứ luôn quấy rầy nhà mình .
Rồi bỗng nhiên nói :
“Phụ thân , vị thúc thúc ngoài kia kỳ quái lắm. Cứ luôn miệng bảo là phụ thân của con. Có phải đầu óc của thúc ấy có vấn đề không ?”
Sắc mặt vốn không mấy đẹp đẽ của Tạ Ngôn Lẫm lập tức giãn ra .
Chàng bật cười :
“Du Du nhà ta quả nhiên thông minh. Thưởng cho con năm cây kẹo đường.”
“A Lẫm.”
Du Du còn
chưa
kịp vỗ tay reo mừng,
ta
đã
nghiêm giọng gọi một tiếng.
Tạ Ngôn Lẫm lập tức sờ mũi, đổi giọng:
“Du Du à , năm cây kẹo này phụ thân sẽ mười ngày cho con một cây, được không ? Nếu không mẫu thân giận lên, không cần phụ t.ử chúng ta nữa thì làm sao đây?”
Du Du lập tức sốt ruột gật đầu:
“Mẫu thân đừng giận. Du Du nghe lời mẫu thân . Phụ thân cũng phải nghe .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-tan-sau-ly-biet/chuong-9.html.]
Ta dở khóc dở cười , đưa tay véo nhẹ khuôn mặt nhỏ của con bé.
Bên ngoài đã yên tĩnh trở lại .
Chắc hẳn Bùi Tranh và Thẩm Lưu Tô đều đã rời đi .
Tạ Ngôn Lẫm bận việc bên ngoài, đã ba tháng chưa về nhà.
Nhân lúc hai cha con chơi đùa, ta đặc biệt làm mấy món ăn chàng thích.
Một nhà ba người vui vẻ dùng bữa.
Suốt cả bữa cơm.
Tạ Ngôn Lẫm không hề hỏi ta lấy một câu về Bùi Tranh.
Trời vừa tối.
Chàng đã dỗ Du Du ngủ say.
Ta tắm gội xong, vừa bước vào nội thất.
Đã bị một người từ phía sau ôm c.h.ặ.t lấy.
23
“Nương t.ử. Dỗ dành Du Du cả ngày rồi . Có phải cũng nên dỗ dành vi phu một chút không ?”
Ta bật cười :
“Chàng không hỏi ta chuyện của Bùi Tranh sao ?”
Tạ Ngôn Lẫm không đáp.
Bận rộn hôn từ sau vành tai ta xuống.
Ta đẩy chàng ra , định giải thích rõ mọi chuyện trước .
Nhưng môi vừa hé mở đã bị chàng chặn lại .
“Chỉ là người cũ mà thôi. Không có gì đáng để nhắc tới.”
“Ta tin nàng.”
Lời nói của chàng mơ hồ tan vào giữa những nụ hôn nóng bỏng.
Rồi lại tiếp tục quấn lấy ta không rời.
“...”
Ta còn chưa kịp nói gì.
Đã bị sự nhiệt tình của chàng kéo chìm xuống.
Tạ Ngôn Lẫm là người như vậy .
Bên ngoài lạnh lùng như băng tuyết.
Trên giường lại nóng bỏng như lửa.
Thật sự khiến người ta khó lòng chống đỡ.
5 năm trước .
Chàng bị trọng thương.
Được ta và sư phụ đang lên núi hái t.h.u.ố.c cứu về.
Chăm sóc suốt một tháng mới có thể xuống giường đi lại .
Nhưng chàng lại không rời đi .
Ngược lại còn thuê nhà ở ngay bên cạnh y quán.
Sau nhiều ngày liên tiếp không có bệnh cũng tìm tới gặp ta .
Ta đã thẳng thắn kể cho chàng nghe chuyện cũ của mình .
Chỉ giấu đi thân phận thật sự trước kia .
Ta vốn tưởng chàng sẽ ghét bỏ mà rời đi .
Ai ngờ chàng cũng thành thật nói ra thân thế kinh người của mình .
Hơn nữa ngay trong ngày hôm đó đã mời bà mối tới cầu hôn.
Lúc ấy ta vốn từ chối.
Nhưng chỉ một câu của chàng đã khiến ta không nỡ từ chối nữa.
“Nàng chê thân thể tàn phế này của ta sao ? Ta từng làm con tin ở địch quốc, bị đám quý tộc giày vò sỉ nhục, chẳng còn chút tôn nghiêm nào...”
Khi ấy chàng mang bộ dạng sống không còn gì luyến tiếc.
Ta bất đắc dĩ mới đành gật đầu đồng ý.
Nào ngờ chỉ một lần mềm lòng ấy .
Cuối cùng lại hồ đồ gả cho người ta .
Mãi đến đêm tân hôn ta mới biết .
Cái gọi là “ thân thể tàn phế” của chàng , thật ra chẳng có vấn đề gì cả.
Lúc ấy ta mới bừng tỉnh.
Hóa ra mình bị lừa rồi ...
Chaporia
Bình Luận (0)