Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Về sau sống lâu ngày.
Ta lại cảm thấy cuộc sống như vậy cũng rất tốt .
Hai con người từ nhỏ đã chịu đủ lạnh nhạt và khinh miệt.
Chậm rãi sưởi ấm cho nhau .
Rồi lại bởi cốt nhục chung mà gắn bó c.h.ặ.t chẽ hơn.
Trở thành điểm tựa mạnh mẽ nhất của nhau .
Một đêm mệt mỏi.
Mãi đến gần trưa hôm sau ta mới tỉnh giấc.
Bên ngoài đang có mưa xuân lất phất.
Hai cha con ngồi trong sân ngắm mưa.
Mỗi khi tiếng sấm vang lên.
Tạ Ngôn Lẫm lại đưa tay bịt tai Du Du, sợ con bé bị dọa.
Thấy ta bước ra .
Du Du lập tức lao tới.
“Mẫu thân xấu hổ quá. Lại ngủ nướng.”
Mặt ta nóng bừng.
Không nhịn được liếc Tạ Ngôn Lẫm một cái.
Du Du lại kéo tay ta , nói :
“Mẫu thân , vị thúc thúc kỳ quái kia lại tới nữa rồi . Có phải đầu óc thúc ấy thật sự có vấn đề không ? Cứ đứng ngoài trời mưa mãi.”
Ta kinh ngạc nhìn về phía Tạ Ngôn Lẫm.
Chàng hừ lạnh, giọng đầy chua chát:
“Chỉ là một tên hề nhảy nhót mà thôi. Muốn cướp người của ta …”
“Nằm mơ.”
Ta bước ra gian ngoài của y quán.
Chỉ liếc mắt một cái.
Đã nhìn thấy Bùi Tranh đang đứng lặng giữa màn mưa ngoài cửa.
24
Mưa xuân lất phất rơi.
Bùi Tranh không mang ô, cứ mặc cho nước mưa dội xuống người mình .
Toàn thân ướt sũng, trông vô cùng chật vật.
“Người này đã đứng dưới mưa suốt cả đêm rồi . Hỏi gì cũng không chịu nói , đúng là kẻ kỳ quái. Chẳng lẽ không cần mạng nữa sao ?”
Tiểu y nữ trong y quán nhỏ giọng than thở với ta .
Thấy ta cầm ô đứng trước mặt mình , Bùi Tranh lại cười .
Chàng khàn giọng nói :
“Lưu Tịch, ta biết mà. Cuối cùng nàng vẫn không nỡ lòng nhìn ta như vậy .”
Ta lần cuối cùng khuyên nhủ:
“Bùi tướng quân, hà tất phải như thế?”
“Ta đã nói với ngài không biết bao nhiêu lần rồi . Giữa chúng ta thực sự không còn bất kỳ quan hệ nào nữa, Du Du cũng thực sự không phải nữ nhi của ngài.”
“Nếu ngài không tin, nhỏ m.á.u nhận thân cũng được .”
“ Nhưng chỉ cần ngài chịu mở mắt nhìn kỹ, sẽ thấy phụ t.ử họ giống nhau như đúc.”
“Ngài đừng tự lừa dối mình nữa. Mọi chuyện ngày trước đều đã qua rồi .”
Thân hình Bùi Tranh khẽ lay động.
Đúng lúc ấy , Tạ Ngôn Lẫm đang bế Du Du đứng trước cửa y quán nhìn sang bên này .
Một lớn một nhỏ.
Từ biểu cảm đến đường nét mày mắt đều giống nhau như in.
Từng chút một.
Biểu cảm trên gương mặt Bùi Tranh biến mất.
Cả người như bị rút sạch sức lực.
Sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.
“Không... không ... không thể nào…?”
“Lưu Tịch không thể nào nỡ bỏ đứa bé ấy …”
“Cho dù... cho dù Du Du không phải nữ nhi của ta ...Ta vẫn có thể chăm sóc mẫu t.ử nàng...”
Tạ Ngôn Lẫm che ô bước tới, vòng tay ôm lấy vai ta .
“Phu nhân của Tạ mỗ, không cần làm phiền tướng quân bận tâm. Ta tự sẽ chăm sóc nàng thật tốt .”
Thân thể Bùi Tranh không chịu nổi nữa.
Chàng ngã gục trước cửa y quán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/xuan-tan-sau-ly-biet/chuong-10.html.]
25
Những ngày sau đó, Tạ Ngôn Lẫm gác lại mọi công việc, chuyên tâm ở nhà bầu bạn cùng ta và Du Du.
Bởi vì Bùi Tranh vẫn chưa chịu từ bỏ.
Cho dù đã giải thích với chàng một vạn lần .
Chàng vẫn tin chắc Du Du nhất định là nữ nhi của mình .
Hôm ấy sau khi dầm mưa, chàng nhiễm bệnh nặng.
Thuộc hạ khiêng chàng tới y quán.
Nói rằng chàng sống c.h.ế.t không chịu uống t.h.u.ố.c, chỉ chấp nhận để ta chữa trị.
Ta lập tức bảo ám vệ khiêng chàng ra ngoài.
Dung An Đường chỉ tiếp nhận bệnh nhân nữ.
Nghe thuộc hạ của chàng kể lại , chàng không ăn không uống, cũng không chịu dùng t.h.u.ố.c.
Cuối cùng bị Thẩm Lưu Tô ép uống t.h.u.ố.c.
Chăm sóc suốt nửa tháng mới miễn cưỡng hồi phục.
Sau lần bị người của Tạ Ngôn Lẫm dạy dỗ, Thẩm Lưu Tô không dám tới gây phiền phức cho ta nữa.
Nhưng đợi Bùi Tranh vừa khỏi bệnh.
Chàng lại kéo thân thể còn suy nhược tới y quán tìm ta .
Ngày nào cũng vậy .
Chàng ngồi trong đại sảnh y quán, chẳng nói chẳng rằng, chỉ lặng lẽ nhìn ta .
Đôi khi Du Du thấy chàng đáng thương, sẽ nói với chàng vài câu.
Chỉ như thế cũng đủ khiến chàng vui vẻ cả ngày.
Ngày nào chàng cũng mang theo đồ chơi hoặc đồ ăn cho Du Du.
Dù lần nào con bé cũng từ chối.
Y quán có việc nặng cần người giúp.
Chàng luôn là người đầu tiên xông lên làm .
Ta thật không hiểu.
Một vị đại tướng quân đường đường như chàng , sao lại có thể rảnh rỗi đến thế.
Rùa
Tạ Ngôn Lẫm chỉ coi chàng như một tên hề, cũng chẳng buồn để ý.
Dù sao có chàng ở đây.
Bùi Tranh cũng không thể làm nên sóng gió gì.
Cho đến một ngày.
Sau khi Bùi Tranh lại vừa khiêng xong cả xe d.ư.ợ.c liệu tới y quán.
Thẩm Lưu Tô cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.
Nàng nổi giận đùng đùng xông tới.
Lúc ấy .
Ta đang bốc t.h.u.ố.c cho bệnh nhân nên không chú ý tới biến cố xung quanh.
Đến khi hoàn hồn lại .
Một con d.a.o găm đã đ.â.m thẳng về phía ta .
Ta kinh hãi đến mức không kịp phản ứng.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy .
Bùi Tranh lại lao tới chắn trước mặt ta .
Lưỡi d.a.o của Thẩm Lưu Tô vừa lúc đ.â.m trúng bụng chàng .
Thẩm Lưu Tô ngây người .
Bùi Tranh lại không hề nương tay.
Chàng trở tay đ.á.n.h ra một chưởng.
Thẩm Lưu Tô bị đ.á.n.h văng ra xa mấy trượng.
Thân thể đập mạnh vào tường, miệng phun đầy m.á.u tươi.
Bùi Tranh mặc cho m.á.u từ vết thương không ngừng chảy xuống.
Chàng cuống quýt chạy tới kiểm tra xem ta có bị thương hay không .
Thẩm Lưu Tô tuyệt vọng rơi nước mắt:
“A Tranh...
“Những năm qua ta đã làm biết bao nhiêu chuyện vì chàng , vậy mà chàng chẳng nhìn thấy. Chỉ vì con tiện nhân do một ả ngựa gầy sinh ra …”
“Chàng lại đối xử với ta đến mức này . Lòng chàng thật độc ác.”
Bùi Tranh nhìn nàng rất lâu.
Nghiến răng nghiến lợi nói :
“Thẩm Lưu Tô. Nếu không phải nàng lừa gạt ta quá sâu, chúng ta sao đến nông nỗi hôm nay? Lưu Tịch sao phải mang theo hài t.ử bỏ đi ?”
Chaporia
Bình Luận (0)