Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thẩm Lưu Tô bật cười điên dại:
“Đến tận bây giờ chàng vẫn cho rằng đó là con của mình sao ? Đừng nằm mơ nữa.”
“Mở mắt nhìn cho kỹ đi , phu quân của nàng ta còn có trách nhiệm hơn chàng nhiều. Ít nhất hắn biết bảo vệ thê t.ử của mình .”
“Cũng tốt .”
“Thứ ta không có được , chàng cũng đừng hòng có được .”
“Lưỡi d.a.o của ta đã tẩm kịch độc. Nếu chàng đã muốn c.h.ế.t thay Thẩm Lưu Tịch, vậy thì cứ c.h.ế.t đi .”
Rùa
“Haha... hahaha...”
Nghe vậy , thuộc hạ của Bùi Tranh lập tức hoảng hốt chạy tới đỡ chàng .
Nhưng bị chàng gạt ra .
Bùi Tranh nhìn ta không chớp mắt.
Ánh mắt đầy vẻ cầu xin.
“Lưu Tịch...Nàng cứu ta được không ?”
“Ta thật sự hối hận rồi . Năm đó ta không nên phụ nàng…”
“Cho dù lúc ấy nhận nhầm ân nhân, ta cũng nên chịu trách nhiệm với nàng, với đứa bé ấy .”
Ta nhìn chàng thật sâu.
Không nói gì.
Chỉ xoay người trở về gian trong.
Có lẽ Thẩm Lưu Tịch của 5năm trước sẽ d.a.o động.
Nhưng Tần Tịch của 5 năm sau thì không .
Ta sẽ không vì những chuyện cũ mà hao tâm tổn sức nữa.
Ta vẫn là vị thứ nữ vụng về, không biết tranh giành năm nào.
Nhưng nội tâm đã trở nên kiên định và dịu dàng hơn trước rất nhiều.
Về
sau
.
Thẩm Lưu Tô trọng thương không khỏi.
Ngay đêm đó đã c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-tan-sau-ly-biet/chuong-11.html.]
Trước lúc lâm chung, nàng vẫn lẩm bẩm rằng nhất định phải được chôn vào phần mộ tổ tiên nhà họ Bùi, đời đời kiếp kiếp dây dưa với Bùi Tranh.
Bùi Tranh trúng kịch độc.
Nhưng trên đời đã không còn viên thần d.ư.ợ.c cứu mạng năm ấy nữa.
Khi được đưa về kinh thành chữa trị.
Chất độc đã ngấm quá sâu.
Cơ thể bị tổn hại nghiêm trọng.
Từ đó cả đời suy nhược, không thể nâng đao thêm lần nào nữa.
Người đời ngoài việc cảm thán triều đình mất đi một danh tướng.
Cũng chẳng còn điều gì để nói .
Lần đầu tiên nghe tin ấy .
Là khi ta tới kinh thành, tình cờ nghe một người kể chuyện ngoài phố nhắc đến.
Ta không bình luận gì.
Du Du lại cảm thán một câu:
“Đại anh hùng không cầm được đao nữa sao ? Vậy thì đáng thương quá.”
Tạ Ngôn Lẫm lặng lẽ bế Du Du lên.
Một nhà ba người chúng ta chuẩn bị rời khỏi nơi này .
Trở về Thượng Kinh sinh sống.
Các hoàng t.ử của hoàng đế lần lượt gặp chuyện ngoài ý muốn mà qua đời.
Người có tuổi tác thích hợp để kế vị.
Giờ chỉ còn lại Thất hoàng t.ử Tạ Ngôn Lẫm, người vốn chẳng được sủng ái năm nào.
Phía trước vẫn còn vô vàn cửa ải đang chờ đợi chúng ta vượt qua.
Nhưng may mắn thay .
Chỉ khi xuân qua, hoa tàn.
Quả ngọt mới bắt đầu được sinh sôi.
(Hết).
Chaporia
Bình Luận (0)