Tôi từ nhỏ đã thích giả vờ lạnh lùng.

Sau khi bất ngờ tiến vào thế giới kinh dị, đại Boss xách theo cái đầu của mình , nhờ tôi khâu lại giúp anh .

Tôi lạnh giọng đáp: "Không rảnh."

Tôi vòng qua anh , rút một quyển sách trên giá xuống: 《Lạnh lùng không phải giả vờ, mà là lười để ý》.

Tôi tựa vào giá sách, chân phải hơi co lên, một tay lật sách, nghiêng mặt bốn mươi lăm độ, lộ ra đường quai hàm đã được tôi tỉ mỉ đo đạc từ trước .

Boss nhìn đến ngẩn người , nói tôi là người đầu tiên dám làm lơ anh .

Sau đó tôi trở thành vợ Boss, được anh cưng chiều cả đời.

Mãi đến năm bảy mươi tuổi, tôi tuổi thọ đã tận.

Trước lúc lâm chung, tôi nghe thấy Boss khẽ thở dài:

"Làm chuyện ấy với cô ấy còn phải chờ ánh trăng, canh góc độ, giữ nguyên dáng vẻ lạnh lùng... chán c.h.ế.t, sớm đã hối hận vì cưới rồi ."

Ồ.

Thì ra anh biết tôi đang giả vờ lạnh lùng à ?

Tôi còn tưởng mình diễn kín kẽ lắm cơ.

Trước mắt bỗng xuất hiện giao diện kết toán:

【Nữ người chơi này giả vờ lạnh lùng cả đời, sinh con được một nửa lại cảm thấy la hét không hợp hình tượng, nhất quyết đòi nhét trở về làm lại , Boss sớm đã chán cô ta đến c.h.ế.t rồi .】

【May mà đại Boss còn có đạo đức của quỷ dị, nếu không đã ở bên cô gái ngọt ngào mới đến kia từ lâu rồi .】

Tôi lặng lẽ ghi nhớ.

Mở mắt lần nữa, đại Boss đang ôm đầu tìm tôi khâu lại .

Tôi từ nhỏ đã thích giả vờ lạnh lùng.

Đó là hình tượng vạn năm không đổi của tôi .

Đời trước bị chọn tiến vào thế giới kinh dị, trạm đầu tiên đã gặp quỷ dị đại Boss.

Anh cầm đầu mình , hỏi từng người :

"Có thể giúp tôi khâu đầu lại không ? Tôi không nhìn thấy."

Mấy người chơi bỏ chạy tán loạn, chưa chạy được bao xa đã hóa thành sương m.á.u.

Cho đến khi anh đứng trước mặt tôi , lại hỏi thêm lần nữa:

"Có thể giúp tôi khâu đầu lại không ?"

Tôi thừa nhận chân mình có hơi mềm nhũn, nhưng khóe mắt thoáng nhìn thấy người chơi xung quanh đều đang nhìn tôi .

Tôi cười lạnh một tiếng: "Không rảnh."

Tôi vòng qua anh , rút một quyển sách trên giá xuống: 《Lạnh lùng không phải giả vờ, mà là lười để ý》.

Xung quanh có người không nhịn được thì thầm:

"Cô ấy dám từ chối đại Boss? Chắc chắn c.h.ế.t rồi !"

" Nhưng mà... cô ấy bình tĩnh quá đi mất?"

"Lạnh lùng thật đấy."

Tôi cố ép khóe môi đang muốn cong lên, tựa vào giá sách, co chân phải , một tay lật sách.

Nghiêng mặt bốn mươi lăm độ, để lộ đường quai hàm đã được tôi tỉ mỉ đo đạc.

Có thể nghe được câu này .

C.h.ế.t cũng không tiếc nữa rồi .

Ai ngờ đại Boss Thẩm Thời Uyên lại nhìn đến ngẩn người .

Anh đưa cái đầu đến trước mặt tôi , nói tôi là người đầu tiên dám làm lơ anh , muốn kết hôn với tôi .

Tôi lạnh mặt đồng ý.

Những ngày gả cho Thẩm Thời Uyên, mỗi ngày tôi đều trà trộn giữa đám người chơi để giả vờ lạnh lùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/gia-vo-lanh-lung-truoc-mat-boss-kinh-di/chuong-1.html.]

Chỉ vì muốn nghe một câu: "Cô ấy lạnh lùng thật."

Mỗi lần gặp tôi , Thẩm Thời Uyên đều chiều theo tôi chơi hết trò này đến trò khác.

Anh g.i.ế.c người của anh , hoàn thành KPI.

Tôi giả vờ lạnh lùng của tôi , duy trì hình tượng.

Anh rất bận, nhưng cũng thường cố ý để lại một cái đầu bên cạnh tôi , còn thân thể thì đi làm việc.

Thỉnh thoảng còn dẫn tôi vào thế giới loài người , mua cà phê Americano mà tôi thích nhất.

Thật ra tôi cũng không thích uống lắm, chỉ là cầm trên tay sẽ trông lạnh lùng hơn, cao cấp hơn.

Đôi lúc tôi cũng hơi buông lỏng hình tượng lạnh lùng.

Xách đầu Thẩm Thời Uyên đi lấy lòng đám người chơi:

"Chồng tôi rất tốt , mọi người có thể đá anh ấy như đá bóng, anh ấy sẽ không giận đâu ."

Nhưng sắc mặt bọn họ đều trắng bệch, lùi xa tận ba trượng:

"Đã đọc . Cáo từ. Đừng nhớ."

Tôi cảm thấy chắc họ thấy tôi quá lạnh lùng, khó tiếp xúc, nên mới cố tình giữ khoảng cách.

Cuộc sống như vậy kéo dài đến năm tôi bảy mươi tuổi.

Tôi già rồi , còn Thẩm Thời Uyên vẫn trẻ như thế.

Tôi bình thản nằm trong quan tài anh chuẩn bị cho tôi , nhắm mắt lại .

Sau khi con người c.h.ế.t đi , thính giác là thứ biến mất cuối cùng.

Khi ấy , tôi nghe thấy Thẩm Thời Uyên nói chuyện với tiểu quỷ dị:

"Đại ca, chị dâu c.h.ế.t rồi , anh không buồn à ?"

Thẩm Thời Uyên cười khẩy:

"Làm chuyện ấy với cô ấy còn phải chờ ánh trăng, canh góc độ, giữ nguyên tư thế lạnh lùng..."

"Chán c.h.ế.t, sớm đã hối hận vì cưới rồi , còn buồn cái gì nữa?"

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Nhưng tôi rất buồn.

Giả vờ cả đời, tôi cứ tưởng mình diễn kín không kẽ hở, là bậc thầy diễn xuất hàng đầu.

Không ngờ đã bị anh nhìn thấu từ lâu.

Sai một nước cờ rồi .

Tôi tắt thở.

Quay về giao diện kết toán, nhìn thấy từng hàng bình luận bay qua:

【Chị gái này giả vờ lạnh lùng cả đời, sinh con được một nửa lại thấy kêu t.h.ả.m không hợp hình tượng, nhất quyết đòi nhét trở về làm lại , Boss bị cô ta làm cạn lời từ lâu rồi .】

【Đại Boss giữ đạo đức quỷ dị mấy chục năm, cứng rắn không ngoại tình, chờ tuổi thọ cô ta kết thúc mới đi tìm cô gái ngọt ngào mới đến kia . Đúng là người chồng tốt của giới quỷ dị, xúc động quá đi mất.】

【Cô gái ngọt ngào không thơm à ? Vụ này tôi đứng về phía người mới.】

Tôi rơi vào trầm tư.

Chậc...

Thì ra bây giờ hình tượng ngọt ngào được yêu thích hơn à ?

Mở mắt lần nữa, bầu trời đỏ sẫm.

Thẩm Thời Uyên xách đầu đứng trước mặt tôi :

"Có thể giúp tôi khâu đầu lại không ? Tôi không nhìn thấy."

Người chơi xung quanh khe khẽ bàn tán:

"Cô ấy tiêu rồi , gặp phải đại Boss cấp S, khâu cũng c.h.ế.t mà không khâu cũng c.h.ế.t!"

"Mong đừng hỏi đến tôi ."

Tôi cúi đầu nhìn cái đầu trong tay Thẩm Thời Uyên.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...