Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Anh vẫn đẹp như vậy , mấy chục năm như một.
Chỉ là đáy mắt có thêm chút thản nhiên.
Thấy tôi không nói gì, anh lại bổ sung một câu:
"... Không muốn khâu cũng được ."
Tôi ngẩn người .
Đời trước anh đâu có nói như vậy .
Đúng lúc này , tôi nhìn thấy bình luận trên giao diện kết toán cũng đi theo:
【Chuyện gì vậy ? Thế giới kinh dị xáo bài lớn, chị này lại bốc trúng đại Boss nữa à ?】
【Ký ức của cô ta chưa bị xóa? Xong rồi , lịch sử sắp lặp lại .】
【Ai nói ? Đại Boss nhà chúng ta cũng chưa bị xóa ký ức đâu , chỉ là anh ấy có đạo đức quỷ dị, sẽ không vô trách nhiệm thôi.】
【Anh ấy sẽ không g.i.ế.c chị này , nhưng tôi mong chị ta đừng quấn lấy đại Boss đáng thương của chúng ta nữa, không lại phải chịu khổ thêm mấy chục năm.】
Nhìn đống bình luận, câu nói của Thẩm Thời Uyên ở đời trước lại hiện lên trong đầu tôi :
"Làm chuyện ấy với cô ấy còn phải chờ ánh trăng, canh góc độ, giữ nguyên tư thế lạnh lùng..."
"Chán c.h.ế.t, sớm đã hối hận vì cưới rồi , còn buồn cái gì nữa?"
Tôi hít sâu một hơi .
Nếu anh đã nhìn thấu hình tượng lạnh lùng của tôi rồi .
Vậy tôi cũng không cần lãng phí thời gian trên người anh nữa.
Chỉ là...
Đời trước vì giữ hình tượng lạnh lùng, tôi chưa từng làm gì cho anh .
Đời này coi như vì anh mà buông bỏ lạnh lùng một lần vậy .
Tôi móc băng dính trong túi ra , giật lấy đầu Thẩm Thời Uyên, ổn định đặt lên cổ anh .
Quấn một vòng, rồi lại một vòng.
Tôi lạnh giọng: "Không có kim chỉ, tạm thời cố định thế này trước ."
Anh sững người , mày hơi nhíu lại .
Tôi nhìn cái đầu mình vừa buộc xong, cũng trầm mặc.
...Mẹ nó, buộc ngược rồi .
Nhưng ai lại đưa đầu ngược cho tôi chứ?
Đó cũng là vấn đề của anh ...
Tôi ho khan hai tiếng, giả vờ như không quan tâm.
Xoay người đối diện ánh trăng, nghiêng mặt bốn mươi lăm độ, lộ ra đường quai hàm hoàn mỹ: "Yên tâm, tôi sẽ đến trạm kế tiếp, chúng ta vĩnh viễn không gặp lại ."
Nói xong liền xoay người rời đi , bước trong ánh sáng ngược, không hề quay đầu.
Trạm kế tiếp, tôi không thể để người khác nhìn ra mình đang giả vờ lạnh lùng nữa.
Đó là giới hạn cuối cùng của tôi .
Bình luận bay qua:
【Mừng thay đại Boss, đồ giả vờ cuối cùng cũng đi rồi !】
【Đại Boss còn tưởng phải chịu trách nhiệm với cô ta thêm mấy chục năm nữa, thở dài bao nhiêu lần rồi , giờ chắc vui c.h.ế.t mất?】
【Khoan đã ... nhìn biểu cảm anh ấy sao giống càng không vui hơn vậy ?】
Từ nhỏ, tôi đã là đứa lạnh lùng nhất cả con phố.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Khi bị chọn vào thế giới kinh dị, cả con phố đều chờ xem tôi bị chê cười .
Bọn họ cảm thấy tôi chắc chắn sẽ c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/gia-vo-lanh-lung-truoc-mat-boss-kinh-di/chuong-2.html.]
Ai cũng ghét cái vẻ lạnh lùng của tôi .
Cho nên, khi Thẩm Thời Uyên chán ghét tôi vì tôi lạnh lùng.
Tôi cũng không có d.a.o động gì quá lớn.
Chẳng qua chỉ là bị nhìn thấu diễn xuất mà thôi.
Sau đó tôi nghe nói anh thích kiểu con gái ngọt ngào, nhiệt tình, ấm áp, thú vị hơn tôi rất nhiều.
Dù vậy , cho dù tôi có thích anh đi nữa, tôi cũng sẽ không vì Thẩm Thời Uyên mà thay đổi hình tượng lạnh lùng của mình .
Đó là giới hạn cuối cùng, là thứ duy nhất không đổi.
Cùng lắm thì đổi chỗ giả vờ thôi.
Dù sao cũng xem như đã sống thêm một đời, lời được mấy chục năm.
Cho dù c.h.ế.t ở trạm kế tiếp, cũng không tính là sống uổng.
Tôi lên chuyến tàu đi đến trạm tiếp theo.
Trên tàu gặp một cô gái hồng hào đáng yêu, cô ấy không sợ vẻ lạnh lùng của tôi mà còn chủ động đến gần, đưa cho tôi nửa thanh socola.
" Tôi tên Ôn Tửu, còn cô tên gì?"
"Trầm Nhất."
Suốt đường đi cô ấy ríu rít không ngừng, mà tôi lại rất thích nghe .
Nhưng tôi không thể đáp lại quá nhiều.
Cho đến khi cô ấy nói một câu: "Không biết hình tượng cô gái ngọt ngào mà tôi giả vờ, mọi người có thích không nữa."
Tôi nhìn cô ấy , ánh mắt như gặp được tri kỷ.
Đây đúng là người cùng nghề.
Nhớ đời trước , tôi cũng từng gặp vài người chơi theo hình tượng ngọt ngào.
Không thể không nói , Thẩm Thời Uyên thật sự rất thích kiểu đó.
Mỗi lần gặp người chơi kiểu ngọt ngào, anh đều nương tay đôi chút.
Hoặc ít nhất cũng sẽ để lại toàn thây.
Lần khiến tôi ấn tượng sâu nhất là anh đưa một cô gái ngọt ngào về nhà.
Ngay trước mặt tôi , anh đối xử với cô ấy còn tốt hơn với tôi .
Thậm chí còn tháo đầu mình xuống cho cô ấy chơi.
Kết quả không hiểu sao lại nổi giận, tức đến mức tự đập đầu mình xuống đất, nổi hẳn một cục u, ngược lại còn dọa cô gái kia bỏ chạy.
Đến giờ tôi vẫn không hiểu rốt cuộc anh muốn làm gì.
Có lẽ... anh thật lòng thích kiểu con gái ngọt ngào, cũng muốn tôi trở thành như vậy ?
【Cười c.h.ế.t mất, đại Boss muốn chị này ghen, kết quả chị ấy hoàn toàn không nhận ra .】
【Đại Boss ngày nào cũng ở cạnh chị ấy , ngày nào cũng cảm thấy chị ấy không yêu mình , ngay cả lúc làm chuyện ấy cũng không có biểu cảm gì.】
【Biết sao được , ai bảo mỗi ngày cô ấy mở mắt ra là chỉ biết giả vờ.】
Thông báo trên tàu kéo suy nghĩ của tôi quay về:
"Trạm tiếp theo đã đến, bệnh viện kinh dị, Boss quỷ dị lần này cấp SSS, chúc các người chơi chơi game vui vẻ."
Sau khi xuống tàu, tôi lạnh mặt bước vào trung tâm bệnh viện bỏ hoang, nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Thẩm Thời Uyên.
Bên cạnh gương mặt đẹp trai đó còn có một gương mặt còn đẹp trai hơn.
Boss cấp SSS đứng ngay giữa đại sảnh.
【Không phải chứ, đại Boss Thẩm Thời Uyên sao còn đi theo nữa? Không phải nói không thể tùy tiện xông vào thế giới quỷ dị của người khác sao ?】
【Có khi đến xem chị này c.h.ế.t thế nào? Dù sao cũng từng làm vợ chồng cả đời.】
Chaporia
Bình Luận (0)