Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi hoàn toàn không để ý đến Thẩm Thời Uyên, mà chăm chú nhìn Bùi Vong Ngôn.
Đây không phải lần đầu tiên tôi gặp anh .
Đời trước sau khi ở bên Thẩm Thời Uyên, quỷ dị giữa các thế giới thường qua lại , tôi từng gặp Bùi Vong Ngôn vài lần .
Anh luôn rất lạnh nhạt với tôi .
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Thậm chí nhiều lần tôi còn nghe anh nói xấu tôi trước mặt Thẩm Thời Uyên:
"Cô gái loài người tên Trầm Nhất kia , ngoài việc đẹp , tính cách đáng yêu, lòng dạ mềm yếu, còn khiến người ta nhớ mãi không quên ra thì cũng chẳng có gì tốt , nhìn chán rồi thì giải quyết luôn đi ."
"Không thì ném cô ấy sang chỗ tôi đi , để cô ấy yêu tôi , cậu sẽ không thấy phiền nữa, để cô ấy đến làm phiền tôi này ."
"Đều là vì tốt cho cậu cả thôi, giao cô ấy cho tôi đi ... xem như tôi cầu xin cậu , tôi nhất định sẽ đối xử thật tệ với cô ấy ."
Mỗi câu đều được nói bằng vẻ mặt lạnh tanh.
Mỗi câu tôi đều nhớ rất rõ.
Lần này anh giống hệt trong ký ức.
Đôi mắt hơi rũ xuống, sống mũi cao thẳng, môi mím thành một đường thẳng lạnh lùng, không có bất kỳ biểu cảm dư thừa nào.
Ánh mắt đó giống như đang khinh thường toàn bộ chúng sinh.
Tôi nhìn anh , cổ họng vô thức nuốt khan một cái.
Cả người bắt đầu nóng dần lên.
Hai má cũng đỏ bừng đầy mất mặt.
Anh... anh thật sự quá lạnh lùng!
Không phải kiểu giả vờ lạnh lùng, mà là loại lạnh lùng toát ra từ tận trong xương cốt, chỉ cần đứng đó thôi đã là hiện thân của lạnh lùng rồi !
"Nếu các người quỳ xuống cầu xin ngay bây giờ, có lẽ còn được giữ lại toàn thây."
Lời vừa dứt, toàn bộ người chơi đều quỳ xuống cầu xin tha mạng.
Chỉ có mình tôi đứng giữa đám đông.
Anh liếc tôi một cái, bay thẳng đến trước mặt tôi , giọng lạnh đến mức khiến người ta phát run:
"Sao nào? Cô không sợ tôi à ?"
Tôi rơi vào trầm tư.
Lẽ nào anh không biết ký ức của tôi chưa bị xóa?
Mặc kệ.
Vì giữ vững hình tượng lạnh lùng, tôi chậm rãi ngước mắt lên.
Lấy điện thoại ra , bật chế độ đèn flash rồi giơ quá đỉnh đầu.
Ánh sáng từ bên phải chiếu xuống, cắt ra đường quai hàm hoàn mỹ của tôi .
Ừm, góc độ vừa đẹp , không khác chút nào so với góc độ tôi đã luyện mấy ngàn lần ở đời trước .
Tim tôi đập nhanh như pháo nổ bên tai, nhưng biểu cảm vẫn lạnh như băng:
"Sợ? Chỉ là một con quỷ dị thôi mà."
Lời còn chưa dứt, tôi đã ngẩng đầu, túm lấy cổ áo anh rồi nhón chân hôn thẳng lên môi anh .
Chiêu này là Ôn Tửu vừa mới dạy tôi .
Cô ấy nói : " Tôi mà gặp kiểu đàn ông khó chơi thì sẽ làm nũng, bình thường họ sẽ không gây khó dễ nữa."
" Nhưng hình như cô không biết làm nũng... hay là cứ hôn luôn đi , để anh ta nguôi giận!"
Bùi Vong Ngôn cứng đờ cả
người
.
Tai anh đỏ bừng, tim đập nhanh đến mức như sắp phá vỡ l.ồ.ng n.g.ự.c, nhưng vẻ mặt vẫn không hề thay đổi.
Ngay giây sau , anh đột nhiên bóp lấy cổ tôi , hung hăng hôn trả lại .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/gia-vo-lanh-lung-truoc-mat-boss-kinh-di/chuong-3.html.]
Anh hôn đến mức quên trời quên đất.
Rất lâu sau mới buông ra , lạnh giọng nói một câu:
"Huề nhau ."
【A a a quỷ dị chủ động hôn, còn lưu lại dấu ấn trên người cô ấy , chứng minh cô ấy là người của quỷ dị rồi !】
【Đại Boss lạnh lùng x chị gái giả vờ lạnh lùng đạt thành tựu trọn đời, cặp đôi này sao tôi lại đẩy thuyền được vậy nè trời?】
【Đại Boss tỉnh táo lại đi ! Cô ấy là đồ giả vờ đó!】
【Bùi Vong Ngôn: Tôi chỉ thích kiểu giả vờ thôi.】
【Có ai để ý đến Thẩm Thời Uyên mặt đen như than không ? Anh ấy cứ nhìn chằm chằm chị này mãi, chẳng lẽ hối hận rồi ?】
【Mù à ? Thẩm Thời Uyên rõ ràng đang nhìn cô gái ngọt ngào Ôn Tửu bên cạnh cô ấy , anh ta thích kiểu đó, c.h.ế.t cũng sẽ không quay lại với chị lạnh lùng đâu .】
Bùi Vong Ngôn bế công chúa tôi lên, còn tôi vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng.
Anh bay trở về trung tâm đại sảnh, quay lưng với tất cả mọi người , buông lại một câu:
"Cô ấy là của tôi , còn lại biến mất trong vòng ba phút."
Người chơi đều ném ánh mắt biết ơn về phía tôi , sau đó lăn lê bò trườn chạy ra ngoài.
Trước khi chạy đi , Ôn Tửu còn quay đầu nhìn tôi , khoa tay khoa chân đầy khoa trương: "Đỉnh thật! Đỉnh thật đó!!!"
Tôi không đáp lại .
Khóe mắt nhìn về một hướng khác.
Thẩm Thời Uyên chưa đi .
Anh tựa trong bóng tối nơi hành lang, ôm đầu mình trong lòng, biểu cảm thì tôi không nhìn rõ.
Nhưng bàn tay đặt trên đầu kia đã siết mạnh đến mức rỉ ra m.á.u đen.
Ngay giây sau , tôi bị dịch chuyển vào phòng của Bùi Vong Ngôn.
Anh vừa bắt được tôi đã hôn ngay.
Động tác vừa vụng về vừa gấp gáp.
Giống như báu vật khao khát đã lâu cuối cùng cũng đến tay.
Tôi cũng không chịu yếu thế.
Đây là cuộc đối đầu giữa lạnh lùng và bản thể của lạnh lùng.
Tôi đẩy anh ngã xuống giường, làm chuyện độc ác khiến người khác thù hận nhất thế gian.
"Cầu xin chị đi , rồi tôi sẽ dừng lại ." Tôi hơi hé môi.
Sau một trận trời long đất lở, mồ hôi đầm đìa.
Anh ghé sát bên tai tôi :
"Cầu xin tôi , gọi tên tôi , yêu tôi ."
"Nếu không tôi sẽ không ra ngoài đâu ."
Cuối cùng bên tôi vẫn thua trận, tôi lẩm bẩm:
"Bùi Vong Ngôn... tôi sai rồi , xin anh ."
Đây là lần đầu tiên tôi buông bỏ hình tượng lạnh lùng.
Người đàn ông này quá đáng sợ, còn đáng sợ hơn Thẩm Thời Uyên gấp vạn lần , ép tôi không thể không tạm thời đầu hàng.
Cuộc chiến này kéo dài mấy ngày.
Bùi Vong Ngôn đối xử với tôi rất tốt , thậm chí không còn chút bóng dáng lạnh lùng như lần đầu gặp mặt.
Anh còn quỳ xuống rửa chân cho tôi .
Chỉ là mỗi lần rửa đều ôm chân tôi rất lâu.
Chaporia
Bình Luận (0)