Văn án:

 

Ta là trời sinh thể chất chăn nuôi, nuôi gì thứ đó cũng mang thai.

 

Gà trân châu trong tông môn bị ta nuôi đến mức chạy đầy núi.

 

Kim bằng của Thái Thượng trưởng lão từ chỗ sắp tuyệt chủng, này biến thành người người đều có một con.

 

Chỉ duy nhất một con mèo trắng khiến ta vô cùng đau đầu.

 

Ta còn bỏ ra một số tiền lớn để nhờ sư huynh mua về cả núi t.h.u.ố.c trợ thai, vậy mà vẫn chẳng thấy động tĩnh gì.

 

Không còn cách nào khác, ta đành nhóm bếp đun nước.

 

Ai ngờ nó đột nhiên nhảy phắt ra khỏi nồi.

 

"Tân Nguyệt Nhiên! Ngươi chưa từng nghĩ tới lão t.ử là đực sao ?"

 

 

 

Nhà ta nằm trong một ngôi làng dưới chân núi của Kính Nguyệt tông.

 

Từ sau khi ta được sinh ra , gà trong nhà bắt đầu chịu đẻ trứng, bò cũng mang thai, ngay cả con rùa già ông nội nuôi cũng chịu ấp trứng.

 

Thậm chí nhà ai có chuyện vui, ta chỉ cần ghé qua chơi một chuyến thì năm sau nhà đó liền có thêm một đứa bé bụ bẫm.

 

Cả làng gia súc đầy đàn, người người đông đúc.

 

Lão thôn trưởng thần thần bí bí giơ một ngón tay lên, khẽ suỵt hai tiếng.

 

"Cây to phải đón gió, lộ của sẽ gọi trộm đến. Bản lĩnh của Nhiên nha đầu không được để người ngoài thôn biết ."

 

Khi trưởng lão Kính Nguyệt tông đi ngang qua, ông nói ta tuy không có linh căn nhưng lại có thiên phú kỳ lạ.

 

Phụ mẫu thì ôm ta khóc sướt mướt, sợ lần này lên núi sẽ bị hại c.h.ế.t.

 

Lão thôn trưởng lại xua tay.

 

"Hai người ngốc à ? Tiên nhân coi trọng Nhiên nha đầu là phúc phần của nó. Nếu đi theo tiên nhân mà còn bị bắt nạt, vậy hắn còn là người sao ? Nếu thật như vậy thì mấy vị tiên nhân kia còn không bằng con lợn rừng ăn cám ngoài máng!"

 

Sau này lên núi ta mới biết .

 

Mộc trưởng lão là người có tính tình tốt bậc nhất Kính Nguyệt tông, thậm chí là tốt bậc nhất cả giới tu tiên.

 

Nếu khi đó đổi thành người khác… thì cỏ trên mộ thôn trưởng chắc còn cao hơn cả ta .

 

 

Ta bị ném vào vườn linh thú.

 

Trong vườn lác đác vài con gà, mấy con dê, còn có mấy con cá gầy tong teo đang bơi trong ao.

 

Ta khi đó mới tám tuổi.

 

Ta nuôi nổi sao ?

 

Từ ngày đó trở đi , cả Kính Nguyệt tông bị ta hành đến gà bay ch.ó sủa.

 

Tiếng khóc của ta vang tận trời xanh.

 

Lúc Mộc trưởng lão rời đi , ông còn đưa cho ta một cái loa.

 

"Ngày thường ta không rảnh, ngươi muốn gì thì cứ khóc một trận là được ."

 

Ta còn tưởng cái loa này sẽ tự nhả đồ ra .

 

Ai ngờ vừa khóc xong, trước cửa vườn linh thú đã đứng kín người .

 

"Đây là tiểu sư muội mà Mộc trưởng lão mang về à ? Trông bình thường mà giọng lớn ghê."

 

"Ngoan nào, có gì từ từ nói , thiếu thứ gì cứ bảo."

 

Ta bẻ ngón tay đếm.

 

"Nhà ở, đồ ăn, còn có quà vặt."

 

Chỉ nửa ngày.

 

Cái vườn của ta đã trở nên vô cùng đẹp đẽ.

 

Trước lúc rời đi , còn có một vị sư tỷ xinh đẹp còn ném cho ta một con mèo trắng.

 

"Tiểu Nhiên t.ử, đây là mèo béo mà sư tỷ nhặt được dọc đường, nay để nó lại bầu bạn với muội ."

 

"Cũng không biết lời Mộc trưởng lão nói có đáng tin không , muội thật sự có thể khiến linh thú trong tông hưng thịnh à ?"

 

Ta gật đầu rồi lại lắc đầu.

 

Không chỉ vậy đâu .

 

 

Mười năm sau .

 

Cả tông môn giàu lên rồi .

 

Linh cầm chạy đầy đất, cá trong ao linh thú chen chúc đến mức sắp không bơi nổi nữa.

 

Các sư huynh sư tỷ ai nấy đều ăn đến tròn vo.

 

Khắp khu vườn tràn đầy sức sống.

 

Chỉ có con mèo trong lòng ta … qua mười năm rồ dù ta có cho nó ăn bao nhiêu thứ ngon cũng chẳng tăng nổi một lạng thịt.

 

Bảo sao hồi nhỏ thím Trương hàng xóm cứ nói nuôi phải đứa trẻ ăn mãi không lớn đúng là do đời trước tạo nghiệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-nuoi-than-thu-nhu-meo-cai-suot-tram-nam/chuong-1.html.]

 

Qua sinh thần, ta phải xuống núi lịch luyện.

 

Mộc trưởng lão đầy vẻ lo lắng.

 

"Bên ngoài tông môn sói hổ rất nhiều, mà ngươi lại không có linh căn."

 

"Haiz, thôi vậy , ngươi cầm lấy thanh kiếm gỗ này của ta đi . Trên đó có một phân thân của ta , hẳn đã đủ bảo vệ ngươi bình an."

 

"Giờ thế đạo hỗn loạn, ngay cả thần thú hộ sơn là Bạch Hổ lão tổ của tông môn cũng mất tích nhiều năm rồi . Nhớ kỹ, chuyện gì dùng tiền giải quyết được thì đừng tốn sức."

 

Các sư huynh sư tỷ đứng thành hàng.

 

Ai nấy đều đầy vẻ không nỡ, trong tay ôm một đống hộp.

 

Ngày xuống núi, bên hông ta treo nguyên một vòng túi trữ vật.

 

Trên cổ còn đeo đầy nhẫn không gian, thậm chí mắt cá chân cũng buộc mấy viên đá không gian.

 

Trên vai thì vác một con mèo.

 

 

Sau khi xuống núi, ta về làng trước .

 

Phụ mẫu nhìn ta vẫn rất thân thiết, nhưng lại thêm vài phần câu nệ.

 

Ta để lại ít đan d.ư.ợ.c cường thân kiện thể cùng linh cầm rồi rời đi .

 

Thọ nguyên đan thì ta có hai viên.

 

Nhưng sống quá lâu chưa chắc đã là chuyện tốt .

 

Dù sao hai viên đan d.ư.ợ.c cũng không đủ chia cho ca ca, tẩu t.ử với mấy đứa cháu.

 

Lão thôn trưởng chống gậy đứng chờ ta ở đầu làng.

 

"Tiên phàm khác đường, Nhiên nha đầu không cần quá đau lòng."

 

Nhìn thôn trưởng mười năm rồi mà chẳng già đi chút nào ta liền móc ra một viên Thọ nguyên đan.

 

"Thôn trưởng, ông lén mua Trú Nhan đan à ? Không sao đâu ta hiểu được mà. Ta còn một viên nữa, ông cầm nhai đi ."

 

Lúc phụ thân ta được sinh ra , thôn trưởng đã ở đây rồi , lại chẳng có người thân nào. Đưa Thọ nguyên đan cho ông ấy đúng là thích hợp.

 

Thôn trưởng còn định nói gì đó thì tiểu Bạch trên vai ta đột nhiên kêu một tiếng, lông toàn thân dựng đứng .

 

Nó nhe răng với thôn trưởng.

 

"Ha ha, không có gì, ta chỉ định nói lát nữa có thể sẽ mưa."

 

"Nhiên nha đầu, nếu bên ngoài mưa gió quá lớn thì cứ quay về làng tránh."

 

Sau khi từ biệt thôn trưởng, ta tới trạm dừng đầu tiên dưới núi.

 

Điểm làm việc của Kính Nguyệt tông dưới chân núi.

 

Người quản sự mặt mũi bầm dập nằm bò dưới đất. Ta tiến lại nhìn thử.

 

Ông ta đang cầm linh kính chọn tọa kỵ mới.

 

Vừa nhìn thấy ta liền giật nảy người ngồi bật dậy.

 

"Tân sư cô, người tới rồi à ? Đám ác đồ Linh Thú tông kia đúng là đồ không biết lý gì, vừa tới đã đòi Vân Sí Phong. Loài ong đó tuyệt chủng bao nhiêu năm rồi , lấy đâu ra nữa?"

 

Lúc này ta mới nhìn thấy đối diện là bốn năm tên đệ t.ử Linh Thú tông đang ngẩng mặt lên trời.

 

"Ồ, Kính Nguyệt tông còn có loại phế vật này cơ à ? Ngay cả linh căn cũng không có mà còn học đòi xuống núi lịch luyện, không sợ vừa xuống núi đã bị khiêng về sao ?"

 

"Nhìn yếu đuối thế kia , trên vai chẳng lẽ là mèo nhà? Đúng là cười c.h.ế.t mất. Không phải nói mấy năm nay Kính Nguyệt tông kỳ trân dị thú xuất hiện liên tục, sắp ngang Linh Thú tông bọn ta rồi sao ? Giờ xem ra toàn là khoác lác."

 

Ta không nói gì.

 

Trử sư huynh từng nói rồi .

 

Đừng tranh cãi vô nghĩa.

 

Đánh thắng thì đ.á.n.h.

 

Đánh không lại thì gọi người .

 

Gọi người vẫn không đ.á.n.h lại thì mở hộ sơn đại trận.

 

Đại trận giữ không nổi thì chạy.

 

Chạy không thoát thì đào hố tự chôn mình .

 

Ta lấy ra một cái hồ lô nhỏ bằng ngón tay bên hông, rút nút ra .

 

"Thứ các ngươi muốn ... là cái này sao ?"

 

 

Hàng trăm nghìn con Vân Sí Phong như vỡ đê tràn ra khỏi hồ lô.

 

Chỉ trong chốc lát đã bao vây kín mấy kẻ đối diện.

 

"A a a! Vân Sí Phong! Sao lại nhiều thế này , cứu mạng!"

 

"Sư muội mau thu thần thông đi , là bọn ta mắt ch.ó coi thường người khác, ăn nói hỗn xược, xin sư muội tha mạng!"

 

Ta lắc lắc cái hồ lô, toàn bộ ong lại bay trở về.

 

Bọn chúng buông vài câu đe dọa rồi bỏ đi .

 

"Có gan thì đừng chạy, đứng ở đó đợi lão t.ử!"

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...