Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

"Chẳng phải chỉ có vài con Vân Sí Phong thôi sao ? Ngươi ngông nghênh cái gì!"

 

Ta thật sự đứng đợi.

 

Một ngày sau .

 

Thế là có hơn mười người kéo tới, còn có mấy kẻ trông chừng bốn năm mươi tuổi.

 

Xem ra người già cũng tới rồi .

 

Hai bên hẹn đ.á.n.h nhau ở bãi đất trống ngoài thành.

 

Bọn chúng vừa ra tay đã thả ra mấy chục con Xích Đồng Hổ, Băng Phách Lang, thậm chí còn có cả một con U Ảnh Báo.

 

Ta thì ngầu lòi ném ra hơn chục túi trữ vật.

 

Chỉ trong chốc lát, trên sân chỉ còn lại con U Ảnh Báo kia .

 

Người dẫn đầu phía đối diện mặt đen như đáy nồi.

 

"Ngươi nhiều pháp bảo thì đã sao ? Con U Ảnh Báo này đã được Linh Thú tông bọn ta cực khổ nuôi dưỡng suốt hai trăm năm mới trưởng thành. Sự trung thành và thực lực đều đứng đầu tất cả, ngươi c.h.ế.t chắc rồi !"

 

Ồ?

 

Thật sao ?

 

Ta ngoắc tay với nó.

 

"Tiểu báo báo, ngươi có muốn con không ?"

 

Nó lập tức đổi sắc mặt, từ dáng vẻ khom người thấp xuống chuẩn bị chiến đấu biến thành bắt đầu vẫy đuôi.

 

Sau khi ta ném thêm vài chiếc nhẫn trữ vật nữa, hơn mười người phía đối diện đã xám xịt mặt mày, vừa c.h.ử.i vừa bỏ đi .

 

"Có gan thì đợi đó, bọn ta đi gọi người !"

 

"Nhất định sẽ cho con nhóc không có linh căn như ngươi biết tiên nhân có thủ đoạn thế nào!"

 

Tiểu Bạch nhảy khỏi người ta , điên cuồng đào đất.

 

Trông như muốn chôn sống đám phân người đối diện vậy .

 

"Tiểu Bạch, cẩn thận bẩn móng."

 

"Lũ ngu Linh Thú tông kia , ta đứng đây chờ các ngươi! Ai không tới thì là cháu nội!"

 

 

Sau khi bọn chúng rời đi , ta lập tức thu dọn hành lý trong đêm.

 

Nhờ quản sự chuyển giúp một phong thư xong, ta liền mò mẫm chạy thẳng ra ngoài thành.

 

Phù triện và pháp bảo trên người đã hao mất quá nửa rồi , chỉ có kẻ ngốc mới đứng đây đợi bọn chúng quay lại .

 

Mới đi được năm mươi dặm.

 

Phía trước đã xuất hiện hơn trăm người .

 

Kẻ cưỡi lợn, kẻ đứng trên chim điêu, thậm chí còn có người vác cả rắn trên vai.

 

Kẻ đến không có ý tốt .

 

Ta hét lớn một tiếng.

 

"Mọi người có muốn con không ?"

 

Tên đệ t.ử ban đầu gây sự bật cười ha hả.

 

"Vô dụng thôi con nhóc c.h.ế.t tiệt, lúc đám linh thú ra ngoài đã bị trưởng lão phong bế thính giác hết rồi ."

 

"Ngươi chính là cái gọi là dưỡng thực thánh thể của Kính Nguyệt tông đúng không ? Hôm nay ngươi đừng hòng chạy thoát."

 

Ta lập tức ném hết toàn bộ gia sản ra ngoài.

 

Sau thời gian một nén nhang.

 

Ta bị chụp vào trong một tấm lưới lớn.

 

Phân thân của Mộc trưởng lão cũng chẳng ra sao .

 

Vừa chạm mặt đã bị người ta c.h.é.m c.h.ế.t.

 

Hừ, lúc đưa cho ta còn làm bộ thần thần bí bí lắm nữa chứ.

 

Xong đời rồi .

 

Biết vậy hồi trước ta chăm chỉ tu luyện một chút.

 

Nếu có linh căn, thì ít nhất trước khi c.h.ế.t còn có thể dùng một cái tịnh thân thuật khiến cho bản thân sạch sẽ ra đi .

 

Ngay lúc ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần c.h.ế.t trận.

 

Tấm lưới đột nhiên bị xé toạc.

 

Tiểu Bạch cào hai cái, trên lưới đã xuất hiện một cái lỗ lớn.

 

Ta khinh bỉ nhìn đám người đối diện đã bắt đầu bày bàn ăn mừng.

 

Chất lượng này còn tệ hơn cả Mộc trưởng lão.

 

Trong khoảnh khắc bọn chúng còn chưa kịp phản ứng.

 

Tiểu Bạch bỗng hóa thành một con bạch hổ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-nuoi-than-thu-nhu-meo-cai-suot-tram-nam/chuong-2.html.]

Nó cõng ta lao đi cực nhanh.

 

Ta túm lông nơi cổ nó, vui vẻ vô cùng.

 

"Tiểu Bạch, hóa ra ngươi là hổ à ."

 

 

Sau khi trở về tông môn.

 

Ta chăm chỉ hơn hẳn.

 

Để báo đáp ân cứu mạng của Tiểu Bạch.

 

Ta đã nhờ Lâm sư huynh mua t.h.u.ố.c giúp mình .

 

Ta gần như không tiếc giá nào, chỉ cần có tác dụng trợ thai, dưỡng t.h.a.i là nhờ mua hết.

 

Ngay cả ban đêm ta cũng ôm Tiểu Bạch ngủ, hy vọng thể chất của mình có thể ảnh hưởng đến nó.

 

Nhưng nó lúc nào cũng vặn vẹo ngượng ngùng.

 

Ta nhét nó vào trong áo ôm sát người , nó lại bò ra .

 

Nhét vào .

 

Lại bò ra .

 

Cho đến khi ta tát mạnh lên trán nó một cái, nó mới chịu yên.

 

"Tiểu Bạch, ta là vì tốt cho ngươi."

 

"Ngươi đừng chống cự nữa."

 

Ta vừa nói vừa nhét đan d.ư.ợ.c vào miệng nó.

 

Giờ đây nó gần như không ăn cơm nữa.

 

Cũng dễ hiểu thôi.

 

Làm gì có con hổ nào một ngày ăn hai thùng đan d.ư.ợ.c mà còn có khẩu vị nữa chứ.

 

Ta không tin dưỡng thực thánh thể như ta lại không giúp nổi một con cọp cái mang thai.

 

Linh thú cực kỳ khó sinh sản.

 

Hầu như con linh thú nào cũng mong có hậu duệ.

 

Cho nên Tiểu Bạch chắc chắn cũng không ngoại lệ.

 

Vì để báo đáp nó nên ta phải cho nó thứ tốt nhất.

 

 

Ba năm sau , vào một ngày nọ ta đang cho Tiểu Bạch ăn thì Lâm sư huynh đầu đầy mồ hôi, lăn lê bò trườn xông vào viện, thanh phi kiếm phía sau nóng đến mức như sắp bốc khói.

 

"Khoan đã !"

 

Ta vừa đúng lúc đút xong viên đan cuối cùng cho Tiểu Bạch, liền ngẩng đầu nhìn huynh ấy .

 

"Sư huynh sao thế?"

 

Huynh ấy run run hỏi ta .

 

"Đan d.ư.ợ.c hôm qua ta đưa muội đâu rồi ?"

 

Ta dang tay.

 

"Tiểu Bạch ăn hết rồi ."

 

"Ăn hết? Cả núi đan d.ư.ợ.c đó đều ăn hết?"

 

" Đúng vậy mà. Dạo này Tiểu Bạch ăn khỏe lắm. Nó còn bảo đan hôm qua mùi vị không tệ, còn nữa không ?"

 

Lâm sư huynh ngã phịch xuống đất.

 

"Nguyệt Nhiên, là sư huynh có lỗi với muội ."

 

"Đống đan hôm qua ta mang nhầm rồi . Đó đều là Phệ Tâm đan, chỉ một viên cũng đủ khiến tu sĩ bình thường mất mạng."

 

Ta liền lao như bay tới bên cạnh Tiểu Bạch rồi túm cổ nó điên cuồng lắc mạnh.

 

Ta thì vừa lắc vừa khóc .

 

"Ói ra , ói ra mau đi Tiểu Bạch! Ngươi không thể c.h.ế.t được !"

 

"Ta lên núi từ lúc tám tuổi ngươi đã ở đó rồi . Nếu ngươi c.h.ế.t, ta cũng không sống nữa!"

 

Tiểu Bạch vốn đang trợn mắt sùi bọt mép.

 

Đột nhiên không sùi nữa.

 

Nó ợ một cái.

 

Rồi dùng móng vuốt chỉ chỉ cái bát của mình .

 

Sống cùng nó bao nhiêu năm như vậy , ta liếc mắt đã hiểu ý.

 

Nó đang hỏi.

 

"Còn nữa không ?"

 

 

Lâm sư huynh bồi thường cho ta một vạn linh thạch, còn hứa mười năm tới sẽ miễn phí mua đan d.ư.ợ.c cho ta .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...