Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

"Sư huynh , như vậy sao được chứ? Muội đâu phải loại người đó."

 

"Huynh làm vậy lại khiến muội thành người bất nghĩa rồi ."

 

Nói xong câu đó.

 

Ta tiện tay đậy nắp hồ lô đựng Vân Sí Phong bên hông lại .

 

"Ơ? Sao cái nắp này tự nhiên mở ra thế nhỉ?"

 

 

Thoắt cái đã một trăm năm trôi qua.

 

Ngay cả Kim Bằng độc nhất vô nhị của Thái Thượng trưởng lão, giờ trong tông cũng đã người người có một con nhưng bụng Tiểu Bạch vẫn chẳng có động tĩnh gì.

 

Ta cực kỳ suy sụp.

 

Cho dù bây giờ người khác gọi ta là thánh nữ thì sao ?

 

Cho dù linh thạch chôn trong vườn ta đã gần bằng một linh mạch thì sao ?

 

Cho dù ta đã trở thành mỹ nhân số một tông môn thì sao ?

 

Ta vẫn có một vết nhơ.

 

Nhìn Tiểu Bạch phía đối diện lông mượt bóng loáng, nằm banh bụng dang cả bốn chân.

 

Cuối cùng ta cũng hạ quyết tâm.

 

Vậy thì đành t.ử tế nói lời từ biệt thôi.

 

Ta nhóm bếp đun nước, còn bỏ vào không ít linh thảo.

 

Cuối cùng.

 

Ta xách Tiểu Bạch đang ngủ ngon ném thẳng vào nồi.

 

"Tiểu Bạch, là ta có lỗi với ngươi. Mong kiếp sau ngươi con cháu đầy đàn."

 

"Bao năm nay cảm ơn ngươi đã ở bên ta . Đừng trách ta nhẫn tâm, ta là vì tốt cho ngươi."

 

Tiểu Bạch trong nồi đột nhiên nổi điên.

 

Nó bật mạnh ra ngoài, điên cuồng giũ nước trên người .

 

Rồi nó ngẩng đầu thật cao mở miệng nói tiếng người .

 

"Tân Nguyệt Nhiên! Ngươi bị ngốc à ? Hơn một trăm năm nay bộ ngươi chưa từng nghĩ tới bản tọa có khả năng là đực sao ?"

 

Ta bị nước nó văng đầy người .

 

Đứng c.h.ế.t trân tại chỗ.

 

Sao có thể chứ?

 

Tiểu Bạch rõ ràng rất thơm.

 

Từ nhỏ ta đã có thể phân biệt đực cái.

 

Bất kể là người hay linh thú, con đực đều hôi, con cái mới thơm.

 

Ta nhìn chằm chằm nó hồi lâu mới nghẹn ra được một câu.

 

"Ta không tin! Trừ khi ngươi cho ta xem!"

 

 

Nó không cho ta xem.

 

Thậm chí còn bắt đầu mặc quần áo.

 

Mấy sư tỷ trong tông từng may cho nó rất nhiều bộ đồ xinh đẹp , trước giờ nó chưa từng mặc.

 

Giờ thì trong ngoài mặc đến hơn mười lớp.

 

Niềm tin kiên định hơn trăm năm của ta sụp đổ rồi .

 

Ta trầm cảm.

 

Ngày nào cũng như xác sống, lượn qua lượn lại trong tông môn.

 

Gặp ai cũng hỏi:

 

"Ngài là đực hay cái vậy ?"

 

Mộc trưởng lão đang du lịch bên ngoài nghe được chuyện này .

 

Lập tức trở về xách Tiểu Bạch đi .

 

"Nhiên nha đầu, ngươi đây là tâm bệnh, phải xử lý dứt khoát."

 

Cho đến khi Tiểu Bạch bị trói lên thớt, Mộc trưởng lão cầm một con d.a.o lên.

 

"Lão phu lúc du lịch nhân gian từng nuôi ít lợn, rất thành thạo thiến lợn. Con hổ này chắc cũng gần giống thôi."

 

Tiểu Bạch lập tức bật dậy.

 

"Con nhỏ đó có bệnh sao ngươi c.h.é.m ta ?"

 

Cuối cùng ta cũng tỉnh táo lại rồi ôm Tiểu Bạch khóc một trận.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-nuoi-than-thu-nhu-meo-cai-suot-tram-nam/chuong-3.html.]

Mộc trưởng lão vuốt râu, vẻ mặt đắc ý.

 

"Thấy chưa , thế là ổn rồi .

Một đám ngu ngốc, nuôi con cũng không biết nuôi."

 

" Nhưng Nhiên nha đầu à ... khà khà, ngươi đã ăn ba viên Thọ nguyên đan rồi . Ngươi trời sinh không có linh căn, thọ mệnh chỉ còn hai mươi năm thôi."

 

Ta vác d.a.o lên, bổ thẳng vào đầu ông ấy .

 

"Tổ tiên nhà lão mà hai mươi năm!"

 

Ngay tại chỗ lập tức xuất hiện mấy chục đạo phân thân .

 

"Nha đầu à , không vui thì cứ c.h.é.m ta đi . Còn hai mươi năm, muốn làm gì thì làm đi ."

 

Không phải nói phân thân này rất quý sao ?

 

 

Ta lại trầm cảm rồi .

 

Trong tẩm điện của tông chủ, ta nuôi nguyên một ổ lợn.

 

Khi sư huynh sư tỷ đang yêu đương, ta liền tự treo ngược bên cạnh bọn họ lắc qua lắc lại .

 

Đồ lót của nữ Thái Thượng trưởng lão duy nhất trong tông bị ta nhét xuống dưới gối Mộc trưởng lão.

 

Toàn bộ cây cối trong tông đều bị ta treo vải trắng, tiện cho việc bất cứ lúc nào cũng có thể treo cổ.

 

Cho đến khi một vị tiểu sư huynh dưới trướng chưởng môn gửi cho ta một phong thư.

 

"Tân sư muội , đã ngưỡng mộ đại danh từ lâu, không biết tối nay có thể gặp nhau ở Nguyệt Nha đài hay không ?"

 

Ta ôm mặt, e thẹn đọc đi đọc lại .

 

Bao nhiêu năm rồi , cuối cùng chuyện yêu đương ngọt ngào cũng đến lượt ta sao ?

 

Chẳng lẽ tuổi già lại nở hoa?

 

Ta lục tung cả phòng quần áo, thay thử hết bộ này tới bộ khác, còn xuống núi mua cả son phấn của nữ t.ử phàm gian.

 

Cho đến khi trăng sáng treo cao.

 

Ta mới tới Nguyệt Nha đài.

 

Vị sư huynh đang cầm một quyển sách đứng đọc dưới đình.

 

Giọng thật dễ nghe .

 

Lại gần nhìn kỹ.

 

Dung mạo cũng không tệ.

 

Sư huynh còn chưa kịp mở miệng.

 

Ta đã nắm lấy đôi tay hơi lạnh của huynh ấy .

 

"Sư huynh đợi lâu rồi phải không ? Là lỗi của sư muội ."

 

Tay thật mịn.

 

Sư huynh vừa định nói chuyện.

 

Ta lập tức đưa tay bịt miệng huynh ấy .

 

"Sư huynh đừng nói nữa, muội đồng ý."

 

Ta già thế này rồi , đâu còn thời gian ngại ngùng nữa.

 

Sư huynh giãy giụa muốn rút tay ra .

 

Ta tiến lên một bước, càng dùng sức hơn.

 

"Sư huynh đừng sợ, sư muội rất dịu dàng."

 

Huynh ấy nhìn ta bằng vẻ mặt hoảng sợ.

 

"Sư muội ... phía sau muội ..."

 

 

Một tiếng hổ gầm x.é to.ạc trời cao.

 

Toàn bộ linh thú trong Kính Nguyệt tông đều trở nên xao động bất an, thấp giọng hưởng ứng.

 

Một con bạch hổ cao một trượng, dài chừng ba trượng.

 

Nó nhe răng, móng vuốt từng chút từng chút vỗ xuống đất.

 

Ngay cả loại đá đen nghìn vạn năm không đổi trên mặt đất cũng bị vỗ thành bột mịn.

 

"Tân Nguyệt Nhiên, bản tọa nhất thời sơ suất mới bị ngươi hạ t.h.u.ố.c. Ngươi làm vậy chỉ để ra ngoài gặp tên tiểu bạch kiểm này ?"

 

Sư huynh vội rút tay ra như chạy thoát thân , lao đi nhanh như bay.

 

"Sư muội , muội hiểu lầm rồi , ta chỉ muốn hỏi muội phương pháp bồi dưỡng linh thú, xem muội có thể chép cho ta một bản không thôi."

 

Ta nhìn bàn tay trống không , trong lòng bỗng trào lên tủi thân .

 

"Tiểu Bạch, ngươi ra oai cái gì! Ngươi đền đạo lữ cho ta , ngươi đền đạo lữ cho ta !"

 

"Hay là ngươi một ngụm ăn luôn ta đi , dù sao ta cũng sắp c.h.ế.t rồi ."

 

Lúc nhỏ người trong thôn đều nói ta phúc vận ngập trời.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...