Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta mà làm thần tiên gì chứ?
Ta chẳng qua chỉ là một phàm nhân sống lay lắt mấy chục năm nhờ Thọ nguyên đan mà thôi.
Chi bằng ở bên phụng dưỡng phụ mẫu, sống cùng họ còn hơn.
Nguyệt Nha đài được xây trên một vách núi.
Ta càng nghĩ càng tủi thân , bèn lao đầu thẳng xuống núi.
Gió bên tai thổi vù vù.
Cho đến khi sắp rơi xuống đất, Tiểu Bạch vẫn chưa tới đỡ ta .
"Tiểu Bạch, Bạch ca, Hổ đại vương, cứu ta với! Ta không cần ngươi đền đạo lữ nữa được chưa ?"
Trên vách núi vẫn không có động tĩnh.
Ngay lúc ta nhắm mắt, chuẩn bị chờ c.h.ế.t.
Bên hông đột nhiên bị một đôi tay ôm lấy.
Một giọng nói trầm thấp lạnh trong vang lên.
"Nhiên Nhiên đừng quậy nữa, ta đền cho ngươi là được ."
…
Ta còn chưa kịp phản ứng đã chạm đất.
Quay đầu nhìn lại thì thấy một nam nhân có cốt tướng cực đẹp , như được d.a.o nhỏ tỉ mỉ khắc ra , mắt vàng, tóc trắng xõa dài.
Ta huýt sáo một tiếng.
"Soái ca, ngươi là ai?"
"Yêu đương một chút không ?"
Một cú b.úng trán rơi xuống trán ta .
"Còn giả ngốc."
Ta đẩy hắn ra , thần sắc trên mặt ảm đạm xuống, không còn hứng thú nữa.
"Tiểu Bạch, ta sắp c.h.ế.t rồi ."
Hắn gật đầu, nhìn chằm chằm vào ta .
"Ta biết ."
…
Trở lại vườn linh thú.
Đồ các sư huynh sư tỷ tặng chất đầy cả khu vườn.
Có Cửu Diệp Liên ở Nam Hải, Vạn Niên Châu ở Bích Uyên, còn có vài món ngựa gỗ, chong ch.óng ta từng chơi khi nhỏ.
Trử sư huynh đứng phía trước , xoa đầu ta .
"Tiểu sư muội , đây là chút tâm ý của bọn ta , mong muội có thể vui vẻ hơn."
"Sau này mỗi năm đến sinh thần của muội , các sư huynh sư tỷ đều sẽ chuẩn bị quà cho muội . Haiz, qua một năm là ít đi một năm rồi ."
Mặt ta khẽ giật giật.
"Sư huynh đang tiễn ta lên đường à ?"
Ta chậc chậc mấy tiếng.
"Các huynh ra tay cũng chẳng rộng rãi gì cả. Trử sư huynh , không phải huynh có một viên Vạn Niên Giao Châu sao ? Hà sư tỷ, khối Lôi Kích Mộc kia của tỷ đâu ?"
Bọn họ lập tức tản ra như chim muông.
"Tân sư muội , sư huynh chợt nhớ còn bài vở chưa làm xong."
Tiểu Bạch dùng móng vuốt bới bới trong đống đồ kia hai cái, rồi lại hóa thành hình người , mặt đầy khinh thường.
"Một đống tục vật."
Ta trừng hắn một cái, cẩn thận thu từng món lại .
Kính Nguyệt tông trong rất nhiều tông môn chỉ có thể xem là hạng trung.
Các sư huynh sư tỷ có thể lấy ra những thứ này , chắc hẳn đã làm không ít nhiệm vụ mới có được .
"Thế ngươi chuẩn bị thứ gì? Chuẩn bị một cái miệng độc à ?"
Một chiếc vòng xương lập tức xuất hiện trên cổ ta .
Toàn thân trắng sáng như ngọc, lấp lánh ánh vàng nhàn nhạt.
"Đồ rách nhặt được trên đường, không thích thì ném đi ."
"Ngày mai ta phải ra ngoài làm chút chuyện. Còn nữa, sau này hạ t.h.u.ố.c người khác thì đừng lải nhải mãi, quấy nhiễu giấc ngủ của người ta ."
Bàn tay đang vui vẻ vuốt chiếc vòng xương của ta cứng đờ.
"Ngươi muốn đi đâu ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/ta-nuoi-than-thu-nhu-meo-cai-suot-tram-nam/chuong-4.html.]
"Đi tìm chút đồ."
"Còn nữa, ta tên Lăng Uyên."
…
Linh thú sinh hết lứa này đến lứa khác.
Linh thảo nở hết đợt này đến đợt khác.
Tiểu Bạch đi một lần là mười năm.
Cục diện giới tu tiên rung chuyển, Kính Nguyệt tông đã trải qua vài lần nguy cơ diệt tông.
Từng có một vài sư huynh sư tỷ đã nhìn bằng ánh mắt không nỡ, nay lại đi trước ta .
Ta ngày ngày như một phế nhân, được nuôi trong khu vườn bố trí hơn mười tầng trận pháp.
Không một ai xem thường ta .
Cũng chưa từng nghe thấy lời châm chọc lạnh nhạt nào.
"Tân sư muội , đừng chạy lung tung. Muội muốn ăn quà vặt gì, sư huynh về sẽ mang cho muội ."
Người nói là Lâm sư huynh .
Huynh ấy mất một chân, ngồi trên phi kiếm của mình lảo đảo bay qua bay lại .
Ta nhíu mày.
"Sư huynh , giờ huynh thiếu một chân, mua quần ít tốn vải hơn, có được giảm giá không ?"
Sư huynh ngồi trên phi kiếm, tức đến hổn hển đuổi ta chạy khắp núi.
Đám linh thú cũng vỗ cánh loạn xạ, cả nơi náo loạn thành một đoàn.
"Tạ Vô Sơn đâu ? Linh Thú tông ta tới đòi một thứ."
Một tiếng truyền âm hùng hậu vang vọng khắp Kính Nguyệt tông.
Tạ Vô Sơn là húy danh của tông chủ.
…
Cả tông môn lập tức như lâm đại địch.
Các sư huynh sư tỷ nhanh ch.óng kết trận.
Lúc Lâm sư huynh rời đi , huynh ấy nói một câu.
"Không có thu tiền đâu . Tiểu thành dưới núi chịu Kính Nguyệt tông che chở, từ sau khi ta cụt chân, bọn họ không chịu thu tiền nữa."
Một thanh phi kiếm cắm xuống mặt đất trước mặt ta , thân kiếm ong ong rung động.
"Lâm sư huynh , đây là bản mệnh phi kiếm của huynh !"
Giọng sư huynh từ xa truyền tới.
"Linh Thú tông đến không có ý tốt . Tiểu Nhiên t.ử, sau này tự bảo vệ mình cho tốt ."
Không bao lâu sau , phía tông môn đã vang lên tiếng pháp thuật va chạm với binh khí.
Một vài sư huynh sư tỷ bị thương được đưa trở về.
Rồi càng lúc càng có nhiều người bị thương được khiêng vào .
Ta túm lấy tóc mình , nghẹn ngào hỏi một vị sư tỷ.
"Linh Thú tông rốt cuộc muốn gì? Đưa cho bọn chúng, đưa cho bọn chúng đi !"
Ánh mắt tỷ ấy đầy thương xót, giơ cánh tay đẫm m.á.u lên.
"Sư muội đừng sợ, các Thái Thượng trưởng lão đã xuất quan, Linh Thú tông nhất định sẽ đại bại mà về."
Nói xong, tỷ ấy liền tắt thở.
Ta dùng sức đ.ấ.m vào vị trí đan điền của mình , dập đầu xuống đất.
"Vì sao ta không có linh căn? Một phế vật như ta , dựa vào đâu mà được các người che chở?"
Mười sáu tiếng chuông vang vọng khắp tông môn.
Ta ngẩng đầu nhìn về phía tông môn, mặt mày c.h.ế.t lặng.
Có Thái Thượng trưởng lão ngã xuống rồi .
Ta tránh khỏi đồng môn, dùng hai chân chạy tới trước cổng tông môn.
Phía trước Linh Thú tông, là một đại hán râu quai nón đang nói .
"Tạ Vô Sơn, vì một phế vật không có linh căn mà mất cả Thái Thượng trưởng lão, thậm chí đ.á.n.h đổi cơ nghiệp vạn năm của Kính Nguyệt tông thì đáng sao ?"
Máu trong người ta như đông cứng lại .
Cả Kính Nguyệt tông, người không có linh căn.
Chỉ có một mình ta .
…
Chaporia
Bình Luận (0)