Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Giọng tông chủ vang lên đanh thép.

 

"Đã vào tông môn ta , thì là người của Kính Nguyệt tông ta . Nếu phải dùng mạng nàng để sống tạm thì Kính Nguyệt tông ta thà c.h.ế.t hết tại đây còn hơn!"

 

Ta lảo đảo lao về phía rìa trận pháp.

 

Dùng cái mạng tàn này của ta đổi lấy cho bọn họ một đường sống.

 

Quá lời rồi .

 

Ở Kính Nguyệt tông hơn trăm năm, ta cũng không phải hoàn toàn chẳng làm được gì.

 

Về trận pháp, ta chỉ có cầm linh khí trong tay thì phá trận từ bên trong vẫn là chuyện dễ như trở bàn tay.

 

Trên hộ sơn đại trận xuất hiện một vết nứt.

 

Ta nghiêng người lách ra ngoài, trong tay cầm phi kiếm của Lâm sư huynh .

 

"Ta chính là Tân Nguyệt Nhiên. Muốn bắt sống thì lập tức dừng tay!"

 

Các sư huynh sư tỷ trong trận nhìn thấy ta trong nháy mắt, mắt như muốn nứt ra .

 

"Sư muội , muội đang làm gì vậy !"

 

Tông chủ chỉ trong chớp mắt đã tới bên ta , vừa định vươn tay thì tông chủ Linh Thú tông đã cười lớn mấy tiếng rồi bắt ta đi .

 

"Ha ha, yên tâm, cùng lắm chỉ dùng m.á.u con nha đầu này nuôi linh thú thôi. Thế nào cũng sống thêm được mười mấy năm, xét theo thọ mệnh của nàng thì cũng chẳng thiệt."

 

Hắn vừa cười xong thì đã có một luồng sáng xanh từ trên đầu hắn bổ xuống.

 

Dao động linh lực này ...

 

Là Mộc trưởng lão.

 

Hóa ra đây mới là phân thân mà ông ấy đưa cho ta .

 

Mộc trưởng lão ở trong tông môn bỗng biến mất, chỉ để lại một cành cây.

 

Giống như vô số lần trước đây khi ông ấy dùng phân thân để trêu ta vậy .

 

Hóa ra .

 

Người vẫn luôn ở bên cạnh ta không phải phân thân .

 

Mà là bản thể của ông ấy .

 

Một đạo truyền âm nổ vang trong đầu ta .

 

"Nha đầu, ta đã đưa ngươi lên núi, tất nhiên phải bảo vệ ngươi chu toàn . Có chuyện gì thì khóc một trận là được , nhớ đừng khóc quá lâu, rất ồn."

 

Trong lúc tông chủ Linh Thú tông còn ngẩn ra , tông chủ đã đưa ta trở lại trong trận.

 

Tất cả môn nhân cầm linh khí trong tay, nhìn ra ngoài trận, kiếm đã rút, cung đã giương.

 

"Đã sớm nghe nói thần thú hộ sơn của Kính Nguyệt tông các ngươi không rõ tung tích. Nếu đã vậy , đành phiền lão tổ tông Linh Thú tông ta ra mặt một chuyến."

 

"Thao Thiết lão tổ, xin người hiện thân ."

 

Một lát sau .

 

Một con Thao Thiết che trời lấp đất xuất hiện giữa không trung, uy áp khiến tất cả mọi người không thở nổi.

 

Một móng vuốt giáng xuống, hộ sơn đại trận lập tức sụp đổ.

 

Các sư huynh sư tỷ đều lộ vẻ bi thương.

 

Cho đến khi chân trời có mấy bóng trắng lao nhanh tới, càng đến gần thân hình càng lớn.

 

Một con bạch hổ lóe lên trước mặt Thao Thiết, vung một móng vỗ thẳng lên đầu nó.

 

"Ngươi uy phong quá nhỉ."

 

Thao Thiết bị vỗ đến méo mất nửa cái đầu.

 

Trong miệng phát ra tiếng ư ử như đang cầu xin tha thứ.

 

Mặt ta lộ vẻ vui mừng.

 

"Tiểu Bạch, ngươi về rồi ?"

 

Con bạch hổ kia quay đầu lại , liếc ta một cái.

 

"Ai là Tiểu Bạch của ngươi?"

 

"Lão đại, lão nhị, lão tam, qua đây nhận mặt người đi . Người của Kính Nguyệt tông không được ăn, biết chưa ?"

 

Mấy con bạch hổ ầm ừ đáp.

 

"Biết rồi , mẫu thân ."

 

 

Ta ngẩn người .

 

Nàng là mẫu thân , vậy Tiểu Bạch thì sao ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-nuoi-than-thu-nhu-meo-cai-suot-tram-nam/chuong-5.html.]

 

Là phụ thân à ?

 

Tông chủ quỳ xuống trước tiên.

 

"Đa tạ thần thú lão tổ cứu tông môn khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng. Dạo này người đã đi đâu vậy ?"

 

Con bạch hổ kia nhướng mày, hóa thành một phụ nhân khoảng ba mươi tuổi, trên đầu còn đội khăn vuông màu trắng.

 

"Đừng gọi ta là thần thú, ta chỉ là một con bạch hổ sống lâu hơn chút thôi. Lần này ra ngoài là đi tìm phụ thân của bọn chúng."

 

"Nói ra cũng lạ, nghìn năm nay ta với cái tên phụ thân c.h.ế.t tiệt của bọn chúng cũng từng hú hí mấy lần , vậy mà đến hơn một trăm năm trước mới có động tĩnh, còn một lần sinh tận ba đứa."

 

Tông chủ ho khan hai tiếng.

 

"Lão tổ, văn nhã văn nhã."

 

"Văn nhã cái rắm, đồ c.h.ế.t tiệt kia , còn không mau ra đây?"

 

Ta vươn cổ nhìn thử.

 

Một con đại bằng thò đầu ra từ sau eo nàng.

 

Cái gì đây?

 

Đại bằng với bạch hổ?

 

Vậy Tiểu Bạch đâu ?

 

Trong lòng ta có chút buồn bã.

 

Mười năm rồi , rốt cuộc hắn đã đi đâu ?

 

Ta sắp c.h.ế.t rồi .

 

 

Sau khi chiến sự kết thúc, ta tự tay khắc một tấm bia cho Mộc trưởng lão.

 

"Mộ của Mộc Tu Khổ, Kính Nguyệt tông."

 

"Nữ nhi Tân Nguyệt Nhiên lập."

 

Lão già ấy cả đời hiếu thắng.

 

Thôn trưởng chỉ nói một câu: không bảo vệ được ta thì còn là người sao ?

 

Ông ấy vậy mà thật sự dùng mạng mình để bảo vệ ta .

 

Ta rưới một bình rượu trước mộ ông ấy .

 

"Kiếp sau đừng hiếu thắng như vậy nữa, chọn một đứa trẻ có linh căn đi ."

 

"Ít nhất là lúc ông c.h.ế.t, nó còn có thể dùng thuật pháp lưu lại hình ảnh cho ông."

 

Năm năm sau khi Mộc trưởng lão c.h.ế.t, tình thế của tông môn càng thêm khó khăn.

 

Linh Thú tông truyền tin ta là tiên thiên dưỡng thực thánh thể ra khắp thiên hạ.

 

Còn nói ta có thể khiến thượng cổ thần thú hồi sinh.

 

Bất kể là tông môn nào, chỉ cần có thượng cổ thần thú, đều có thể một bước lên trời, thống ngự cả giới tu tiên.

 

Kính Nguyệt tông bị phá.

 

Ta theo tông chủ cùng hơn hai mươi vị sư huynh sư tỷ và trưởng lão gian nan cầu sinh.

 

Kính Nguyệt tông từng có mấy nghìn người , giờ chỉ còn lại mấy người này .

 

Ta không biết bọn họ đang kiên trì vì điều gì.

 

Những ngày khổ sở này , ta chịu đủ rồi .

 

 

Ta đem bản thân bán với một cái giá rất hời.

 

Cũng tiện thể bán đứng cả bọn họ.

 

Khi rơi vào mai phục, tông chủ tức giận đến tái mặt.

 

"Tân Nguyệt Nhiên, ngươi lén lút truyền tin ra ngoài là vì hôm nay sao ? Sao ngươi dám làm vậy !"

 

Nói xong, ông ấy vỗ một chưởng lên lưng ta .

 

Đẩy ta về phía sau .

 

"Chạy mau!"

 

Cơn giận của tông chủ không có tác dụng.

 

Lời hứa của thượng đẳng tông môn mới có tác dụng.

 

Ta dùng chính mình đổi lấy một lời hứa, ép tông chủ Khí tông lập thiên đạo thệ ngôn.

 

Thế là ta bị bắt, nhốt trong một sơn động.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...