1
Một ngàn năm sau khi c.h.ế.t.
Ta bất chợt tìm lại được một tia ý thức trong chính bộ hài cốt của mình .
Đúng lúc ta tỉnh lại .
Đạo lữ của ta ngày trước , Nguyên Uyên, vừa dẫn về một tiểu cô nương có diện mạo giống hệt ta .
Ngàn năm không gặp.
Hắn thế mà trở nên tỉ mỉ đến thế.
Ngự kiếm cũng không quên dùng linh lực tạo màn chắn gió cho nàng ta .
Chao ôi.
Trời mưa thì trời phải mưa.
Chồng cũ thì phải cưới vợ mới.
Ta thầm thở dài.
Cho đến một lần , ta thấy hắn nhìn tiểu cô nương kia đến thẫn thờ, khẽ gọi:
“Chi Chi.”
Nàng ta ngước nhìn , đầy vẻ ngây thơ:
“Sư tôn? Chi Chi là ai ạ? Người đó có giống con không ?”
“Không giống.”
Nguyên Uyên siết c.h.ặ.t t.a.y, phất tay áo bỏ đi .
Hắn nói dối.
Cô nương kia trông như được đúc ra từ cùng một khuôn mẫu với ta .
Ta chưa kịp cười lạnh.
Đã thấy Từ La quay sang bóng lưng Nguyên Uyên mà trợn mắt khinh bỉ.
Nàng không phát ra tiếng, chỉ mấp máy môi:
“Đồ không giữ nam đức!”
Rồi nàng phun một bãi nước bọt.
Ta:?
2
Ta tên Từ Chi.
Ngàn năm trước , cái tên này cùng với tên của Nguyên Uyên đã vang danh khắp Cửu Châu dưới ánh kiếm quang.
C.h.ế.t đi rồi bị lãng quên cũng là chuyện thường tình nơi nhân thế.
Ngàn năm đã qua, Nguyên Uyên có người mới.
Ta cũng chẳng oán trách gì hắn .
Nhưng nuôi một kẻ thế thân thì đúng là làm nhục cả tổ tông của hắn .
Thậm chí còn khiến người dưới mộ như ta phải tức đến sống dậy.
Nhẫn nhịn một thời gian càng nghĩ càng giận.
Ta quyết định mỗi ngày đều phải hành hạ Nguyên Uyên.
Tàn hồn không thể chạm vào vật thể.
Cũng khó mà can thiệp vào thế giới hiện thực.
Nhiều nhất chỉ có thể tạo ra một cơn gió lạnh lẽo.
Ta đành chọn đúng cái ót của hắn mà vả.
Gió lạnh thổi không làm ngươi tỉnh ra được đâu .
Đi làm ông Tiên Tôn đầu trọc đi !
Chồng cũ à , xin hãy nhận lấy món quà cuối cùng này từ ta .
3
Nguyên Uyên hết mực sủng ái Từ La.
Hắn vốn là kẻ si mê kiếm thuật.
Vậy mà lại không nỡ để đồ nhi chịu khổ luyện kiếm.
Chỉ dạy cho nàng ta những chiêu trò bảo mệnh.
Từ La bái sư chưa bao lâu, chẳng biết từ đâu lan truyền lời đồn nàng ta chính là Từ Chi kiếm tiên chuyển thế.
Người trong tông môn tin theo rất nhiều.
Họ bảo, dáng điệu cử chỉ của nàng ta giống ta .
Ngay cả cốt cách kiếm thuật cũng y hệt ta .
Những lời bàn tán ấy càng lúc càng nghiêm trọng sau khi Từ La lấy được thanh bản mạng kiếm năm xưa của ta trong Kiếm Trủng.
Ngay cả chưởng môn sư huynh cũng đặc biệt tìm đến hỏi Nguyên Uyên:
“Từ La có phải là Từ Chi sư muội chuyển thế hay không ?”
Nguyên Uyên xoa xoa xương ngón tay ta , không hề phủ nhận.
Chưởng môn sư huynh tự cho là đã có đáp án.
Trước mặt cả tông môn, ông ta ban cho nàng ta vô số linh bảo:
“Vì thương sinh mà nàng đã chịu quá nhiều khổ ải, giờ đây tất cả những gì tốt đẹp nhất đều nên thuộc về nàng.”
Lời đồn đại hoàn toàn được xác nhận.
Dựa vào danh tiếng của ta , Từ La nhận hết vạn ngàn sủng ái.
Giowf t.h.i t.h.ể ta chỉ còn là khung xương, trái tim cũng đã mục rữa từ lâu.
Ta vẫn thấy xót xa.
Nhất là khi nhìn thấy thanh bản mạng kiếm của mình .
Phải biết rằng, với kiếm tu, thanh kiếm còn quan trọng hơn cả vợ!
Hu hu! Trước khi c.h.ế.t ta còn cẩn thận chuẩn bị cho nó bao kiếm giữ nhiệt.
Thế mà nó lại chẳng có chút đức độ nào, không chịu thủ tiết vì ta !
Ta đau lòng đến mức muốn c.h.ế.t thêm lần nữa.
4
Ngày hôm ấy , ta vừa dưỡng hồn xong, đang định đi ngủ thì bị một tiếng gầm thét làm cho bừng tỉnh.
“Từ La! Ngươi dám!”
Đó là giọng Nguyên Uyên, đầy sát khí lạnh lẽo và phẫn nộ.
Ta nhìn ra , ồ, tiểu thế thân của hắn đang trân trọng ôm lấy bộ xương khô của ta vào lòng.
Nàng ta cười cợt:
“Sư tôn, bạch nguyệt quang của ngài đẹp quá đi ! Con cũng thích! Ngài đối với con tốt như vậy , mượn nàng làm vợ một chút thôi, chắc ngài không để ý đâu nhỉ?”
Nguyên Uyên mặt mày đen kịt, kiếm phong sắc bén chĩa thẳng vào Từ La:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/su-de-hac-hoa-roi/chuong-1.html.]
“Trả nàng lại cho ta !”
Từ La hôn cái chụt lên hộp sọ của ta :
“Vợ ngài hỏng rồi ! Giờ là của con!”
Nguyên Uyên giận điên người , rút kiếm c.h.é.m tới.
Từ La vốn là kẻ yếu đuối, không hề có sức phản kháng.
Nhưng trên người nàng ta đầy ắp các loại linh bảo bảo mệnh và bỏ chạy.
Phần lớn đều do Nguyên Uyên và tông môn ban cho.
Nhất là số linh bảo mà chưởng môn đã tặng khi nghĩ rằng nàng ta là ta chuyển thế.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Người ta hay nói "gậy ông đập lưng ông" quả không sai.
Từ La vừa điên cuồng dùng thuấn di phù.
Vừa dồn khí đan điền, ngưng tụ linh lực thành một cái loa lớn.
“Nguyên Uyên Tiên Tôn xú không biết xấu hổ!
“Hắn nuôi thế thân ! Lại còn nói dối đồ đệ là Từ Chi kiếm tiên chuyển thế để tư lợi!
“Mọi người mau lại xem đây! Đi ngang qua đừng bỏ lỡ đại bát quái này !”
Nàng ta vừa chạy vừa gào, từng câu từng chữ đều sắc như d.a.o, chẳng câu nào trùng lặp.
Nguyên Uyên sững sờ tại chỗ, mặt mày ngơ ngác.
Từ La tiếp tục tung chiêu cuối, rải truyền âm phù khắp nơi.
Nguyên Uyên hoàn hồn.
Lạnh mặt vung tay chấn vỡ đám phù đó để cứu vãn danh tiết cuối đời.
Nhưng những lá phù trên không trung vẫn đồng loạt nổ tung.
Bên trong chỉ vang lên một câu: “Hắc hắc! Đồ tra nam đại ngốc!”
Trong không trung, tiếng “hắc hắc” và “tra nam đại ngốc” của Từ La cứ vang vọng không dứt.
Độ nhục nhã cực kỳ cao.
Tiếng vang từ núi cao thung lũng dội lại , nghe rất có thứ tự.
Dẫu tu vi Nguyên Uyên cao thâm đến đâu .
Cũng chẳng thể khiến cả thế giới này im lặng.
Hắn chỉ biết trơ mắt nhìn danh dự của mình vỡ vụn.
Ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
5
Từ La sử dụng đủ loại linh bảo, cuối cùng cũng cắt đuôi được Nguyên Uyên.
Nàng ta lảo đảo trốn vào một tiểu động phủ, khi tiếp đất thì sơ ý ngã nhào.
“Rắc” một tiếng, ta văng tung tóe khắp nơi.
“Xin lỗi , xin lỗi !”
Nàng ta hoảng hốt nhặt ta lên, cố lắp ghép ta lại .
Miệng lẩm bẩm đừng có vỡ mà.
Nàng đặt ta dưới ánh trăng, vừa mở sách vừa giở trò lên thi hài ta .
Người không thể, ít nhất không nên làm vậy .
Ta nhìn chính mình bị nàng ta lau chùi đến bóng loáng, rơi vào trầm tư.
Từ La hùng hùng hổ hổ:
“Cái thứ sách c.h.ế.t tiệt này , sao không viết rõ cấm chú niệm thế nào chứ?”
Nàng thử đi thử lại , ban đầu còn là những pháp chú ta từng biết .
Về sau càng lúc càng kỳ quái.
“Vừng ơi mở ra ?”
“Lời nguyền c.h.ế.t ch.óc!”
Nàng lẩm bẩm.
“Lấy mạng? Hồi hồn? Chắc cũng na ná nhau nhỉ?”
“Makka Pakka a tạp oa Camille Carma tạp mô!”
Đây là pháp chú mới xuất hiện từ bao giờ vậy ?
Ta vô cùng chấn động.
“Không nên mà.”
Từ La ghé sát vào quan sát.
“Sao vẫn chưa tỉnh?”
Lòng ta khẽ động, thử lên tiếng:
“Đạo hữu có khỏe không ?”
Nàng ta quả nhiên nghe thấy.
“Tiền bối?”
Từ La sững sờ.
Nàng lao tới ôm c.h.ặ.t xương đùi ta , gào lên:
“Tỷ tỷ! Người quên muội rồi sao ? Muội là muội muội ruột thịt của người đây!”
Ta:?
Từ La sụt sịt mũi:
“Không sao , người mới tỉnh lại , chưa nhớ ra gì là chuyện bình thường. Người tên Từ Chi, ngàn năm trước vong mạng trong trận ma triều. Muội tên Từ La, là muội muội ruột của người .”
Nàng chỉ vào mặt mình , lại lấy ra một khối Lưu Ảnh Thạch ghi lại khuôn mặt ta .
Lớn tiếng nói :
“Tỷ tỷ nhìn xem, hai chúng ta giống nhau như đúc!”
“Nếu không tin, người cứ thử sờ căn cốt của muội , tư chất của chúng ta cũng hệt nhau !”
Nàng thậm chí còn rút thanh kiếm của ta ra .
Khăng khăng đó là vật ta để lại bảo vệ nàng.
“Tỷ tỷ! Nếu không được người cho phép, sao muội có thể dùng nó được ?”
Từng tiếng tỷ tỷ làm ta nổi cả da gà.
Nguyên Uyên, ngươi rốt cuộc đã thu nhận cái thứ quỷ gì vậy .
“Nhẹ thôi, ngươi sắp làm rời xương đùi ta rồi .”
Ta do dự một lúc rồi gọi.
“Muội muội .”
Ta rũ mắt, thuận theo lời nàng:
“Ta quả thật không nhớ gì cả.”
Từ La nín khóc rồi mỉm cười .
Chaporia
Bình Luận (0)