Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
6
Từ miệng Từ La, ta biết được cuộc đời bi đát của mình .
Đại khái là thế này :
Ta và Từ La là cặp song sinh.
Lúc nhỏ nàng ta yếu ớt không thể tu luyện.
Dù ta rời xa nàng để đến kiếm môn tu tiên nhưng chưa bao giờ bỏ rơi nàng.
Luôn tìm đủ mọi linh d.ư.ợ.c để bồi bổ.
Ngàn năm trước ma triều ập đến, ta quyết định hy sinh.
Cố phó thác nàng cho tông môn.
“Không ngờ, lần từ biệt đó lại là mãi mãi.”
Từ La lau nước mắt.
Lời nói có sách mách có chứng, rất hợp tình hợp lý.
Nếu như ta không phải là trẻ mồ côi, chắc ta cũng tin rồi .
Để tránh Nguyên Uyên, Từ La đưa ta đi khắp nơi trốn chạy.
Cuối cùng nàng dừng chân tại một ngôi làng nhỏ ở cánh đồng hoang.
Ngàn năm trước nơi này là chiến trường tiên ma, đầy khói lửa.
Nay lại thấy lượn lờ khói bếp.
Từ La rõ ràng không phải lần đầu tới đây.
Nàng quen thuộc chào hỏi đám Ma tộc.
Nàng lo lắng quan sát biểu cảm của ta .
Bộ xương khô thì làm gì có biểu cảm.
Nàng bỏ cuộc:
“Tỷ tỷ, dân làng ở đây đều là tiên ma hỗn huyết, họ không phải người hung ác, người đừng chán ghét họ.”
Nàng cõng ta vào một sân vườn.
Ở đây toàn là trẻ nhỏ, thấy một bộ xương khô biết nói lại chẳng hề sợ hãi, tất cả đều tò mò vây quanh.
Chúng líu ríu hỏi:
“Bộ xương khô ăn canh thì cằm có bị lọt không ?”
“Bộ xương khô có cần ăn uống không ?”
“Bộ xương khô nhìn đường thế nào ạ?”
“Dùng thần thức.”
“Oa!”
Đám trẻ há hốc mồm.
“A La tỷ tỷ! Đây là bộ xương khô thần tiên đúng không ạ!”
Ta nhanh ch.óng hiểu ra vì sao chúng lại gan dạ như vậy .
Ma tộc trong ngôi làng này hỗn huyết cực kỳ tùy tiện.
Người cá có chân thường thấy, nhưng loại cá thân người , mọc chân mà chạy loăng quăng như trong làng thì đây là lần đầu ta thấy.
Trong đám trẻ, có đứa mặt nở hoa, đứa ngang hông quấn đầy xúc tu, có đứa thân là cây, đi một bước phải có người giúp rút rễ lên…
Cứ thế mà xét, bộ khung xương Nhân tộc này của ta đúng là thanh tú vô cùng.
Từ La nói nghỉ ngơi ở đây vài ngày, nàng sẽ đi tìm sinh cốt hoa.
Nàng dịu dàng xoa xương gò má ta :
“Tỷ tỷ sẽ sớm khôi phục lại dáng vẻ ban đầu thôi.”
Nàng thực sự rất để tâm đến ta .
Chẳng tiếc tiền bạc bôi đủ loại t.h.u.ố.c quý, lau chùi ta bóng loáng.
Còn kiên trì bắt ta phơi nắng mỗi ngày một canh giờ, bảo là để tránh loãng xương.
Nàng luôn có những từ ngữ và lý luận kỳ quái.
Nửa tháng sau , nàng thực sự mang sinh cốt hoa về.
Tương truyền, sinh cốt hoa phải được vương tộc Ma giới dùng tâm đầu huyết tưới tắm ngàn năm mới nở.
Có kỳ hiệu hồi sinh người c.h.ế.t, tái tạo huyết nhục.
Trân bảo như thế, ngay cả ta cũng chưa từng thấy.
“Ngươi lấy đâu ra ?” Ta hỏi.
Nàng ấp úng không đáp.
Có thần hồn
làm
dẫn, sinh cốt hoa nhanh ch.óng tái tạo huyết nhục cho
ta
.
Từ La nũng nịu cọ cọ vào mặt ta :
“Mỹ nữ tỷ tỷ dán dán!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/su-de-hac-hoa-roi/chuong-2.html.]
Trong gương, ta thấy mình tóc đen da tuyết.
Vẫn là dáng vẻ ngàn năm trước .
Cùng nàng đứng cạnh nhau như tỷ muội song sinh.
Ta xoa đầu nàng, không truy vấn nữa.
Qua thời gian chung sống, ta xác nhận nàng là cô nương lương thiện.
Nàng lại có ân với ta .
Từ nay về sau , đúng như nàng nói , chúng ta là tỷ muội ruột thịt.
Nếu đã là muội muội …
Ta liếc nhìn thanh kiếm bị Từ La ném vào góc nhà từ khi mới tới, khẽ mỉm cười .
7
Trong mắt ta , Từ La chỗ nào cũng tốt .
Chỉ là bị Nguyên Uyên chiều chuộng nên quá đỗi lười biếng.
Hắn nuôi dạy đồ đệ kiểu gì vậy ?
Là tu sĩ mà lại dung túng nàng cả ngày không luyện công, ngủ đến tận trưa!
Khi ta bằng tuổi Từ La, đã là nhất kiếm trong tông môn.
Nàng lại chỉ biết mấy cái Makka Pakka, uổng phí cả một thân kiếm cốt.
Sáng sớm hôm sau , ta lay Từ La:
“Dậy mau!”
Ta xót xa:
“Tuổi còn trẻ thế này mà sao có thể ngủ nhiều đến thế!”
Từ La rên rỉ, phát ra tiếng cá mặn:
“Muội buồn ngủ quá mà.”
Ta suy nghĩ rồi dỗ dành:
“Chăm chỉ luyện công đi , lần tới đối mặt với Nguyên Uyên không cần chạy trốn nữa, cứ đ.á.n.h cho hắn phục là được .”
Nàng vẫn rên rỉ:
“Có tỷ tỷ ở đây mà! Chờ tỷ tỷ khỏe lại , tỷ tỷ bảo vệ muội là được rồi .”
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Đúng là thế.
Nàng đáng yêu quá, lại còn biết làm nũng…
Không đúng!
Sao mình lại dễ dàng bị những lời ngon tiếng ngọt này lung lay thế!
Ta nén lòng, không nhìn vẻ mặt buồn ngủ đáng thương của nàng:
“Phải không ? Ta hình như vừa nhớ ra một chuyện cũ…”
“Tỷ!”
Nàng tung người bật dậy khỏi giường, cười lấy lòng:
“Muội nghe lời tỷ tỷ nhất. Muội đi múa kiếm một trăm lần đây!”
Nàng liếc ta một cái, vội sửa lời:
“Không! Một nghìn lần !”
Thân xác mới sinh còn mềm yếu, chưa có tu vi, ta cố chống người đứng dậy.
Bẻ một cành cây nhỏ cầm trên tay:
“Không cần nóng lòng. Ta luyện cùng ngươi."
“Từ nay về sau , ta sẽ truyền thụ cho ngươi tất cả những gì ta đã học."
“Ta chắc chắn không kém cạnh Nguyên Uyên. Hắn cho ngươi được cái gì, ta cũng cho được cái đó.”
Ta nở nụ cười dịu dàng với nàng.
Từ La đỏ mắt, lí nhí:
“Muội biết lựa chọn của mình là đúng mà, không uổng công muội …”
Ta không nghe rõ câu sau .
Chỉ thấy nàng nắm c.h.ặ.t thanh kiếm với vẻ mặt kiên định:
“Tỷ tỷ, muội sẽ học thật nghiêm túc!”
Nửa canh giờ sau , Từ La nằm liệt dưới đất.
Ta: “Dậy đi !”
Từ La: “Chúc ngủ ngon, Makka Pakka!”
Ta hít sâu một hơi .
Không sao , đây là muội muội nhỏ bé đáng yêu, phải hết mực yêu thương, không được đ.á.n.h nàng như đã từng đ.á.n.h Nguyên Uyên.
Ta không tức giận.
Ta nhắm mắt lại , tăng cường cường độ huấn luyện cho chính mình .
Chaporia
Bình Luận (0)