Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
8
Một mái nhà dù sao cũng phải có một người biết đ.á.n.h đ.ấ.m chứ?
Từ La bắt đầu tỉ mỉ kể lại cho ta nghe quá khứ, tất nhiên là bản đã được tô vẽ và cải biên.
Hôm nay, nàng kể đến đoạn ta bị mờ mắt nên mới kết làm đạo lữ với sư đệ Nguyên Uyên.
Nào ngờ hắn là kẻ đê tiện vô sỉ, tham sống sợ c.h.ế.t.
Lại còn nuôi nàng làm thế thân , quả thực là táng tận lương tâm!
Nàng như bậc thầy kể chuyện, nói đến đoạn sau , chính nàng trông cũng tin sái cổ.
Sắc mặt ta trở nên phức tạp.
“Thì ra là thế.” Ta phụ họa.
“Chuyện gì mà hay thế? Nói cho ta nghe cùng với nào.”
Ta vừa quay đầu lại , Nguyên Uyên với cái mặt đưa đám đang đứng ở cửa nhìn chúng ta .
Hắn đến từ khi nào?
Vậy mà ta chẳng hề hay biết .
Đáng giận thật!
Tu hành phải nỗ lực hơn nữa mới được .
Từ La sợ đến run rẩy.
Cứ chui tọt ra sau lưng ta , ta cũng theo bản năng vươn tay bảo vệ nàng.
“Sao không nói tiếp đi ?”
Nguyên Uyên cầm kiếm bước từng bước tới gần.
“Ta nghe còn chưa đủ đâu .”
Từ La nhân cơ hội gào lên:
“Tỷ tỷ, người xem, hắn muốn g.i.ế.c người diệt khẩu kìa! Muội nói đều là sự thật!”
Ta:……
Kẻ địch mạnh mà mình thì yếu, muội câm miệng lại hộ ta cái.
Đừng có đứng trước mặt đương sự mà bịa đặt như thế.
Nguyên Uyên lặng lẽ nhìn ta , mắt đỏ hoe.
“Sư tỷ, người đã trở lại .”
Hắn muốn gượng cười , nhưng cuối cùng thất bại.
Hắn tháo bạch quan trên đầu xuống, rồi cởi bỏ lớp áo ngoài màu trắng.
Từ La hoảng sợ:
“Làm cái gì đó? Giữa ban ngày ban mặt lại định dùng sắc dụ à ? Không biết xấu hổ sao ?”
Ta câm nín.
Trước đây không để ý kỹ, cứ ngỡ hắn làm Tiên Tôn nên đổi phong cách ăn mặc.
Nay mới nhận ra kiểu dáng y phục này chẳng khác nào đồ tang của kẻ ở lại .
“A La!”
Ta lên tiếng ngăn cản.
Từ La bĩu môi, túm lấy tay áo ta .
Nguyên Uyên cười kỳ quái:
“Hai người thật là tình thâm nghĩa trọng.”
Hắn nhìn thẳng vào ta , ánh mắt bi thương:
“Từ Chi, ta hận ngươi.”
“Một ngàn năm qua, mỗi ngày trôi qua ta đều hận ngươi, hận không thể ăn thịt, uống m.á.u, lột da ngươi.”
Ta chột dạ né tránh ánh mắt hắn .
Thấy ta không đáp, sắc mặt Nguyên Uyên càng thêm lạnh lẽo.
Hắn véo một đạo kiếm quyết chĩa thẳng vào Từ La:
“Nghiệt đồ, ngươi nghĩ trốn sau lưng nàng là ta không dám ra tay sao ? Một ngàn năm rồi , ta đã sớm không còn yêu nàng nữa.”
Từ La mỉa mai:
“Này, cũng chẳng ai hỏi ngươi là có yêu hay có hận hay không đâu nhé.”
“Sao muội lại nói toạc ra thế! Ối!”
Ta bịt miệng Từ La lại , ngượng ngùng cười trừ.
“Xin lỗi , muội muội ta không biết nói năng. Thứ lỗi cho.”
Đứa nhỏ xui xẻo này , bao nhiêu sức chiến đấu đều dồn hết vào cái miệng.
“Tiên Tôn muốn nói gì thì cứ tiếp tục.”
Nguyên Uyên:……
“Ta không có gì để nói nữa.”
“Vậy chúng ta cáo từ trước .”
Ta lôi Từ La bỏ chạy tốc độ bàn thờ.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Lần nữa cảm tạ Nguyên Uyên và chưởng môn sư huynh đã tài trợ!
Chờ ngày ta khôi phục đỉnh phong, chắc chắn sẽ đến tận cửa cảm tạ!
9
Theo lý mà nói , một kẻ tiền nhiệm là bạch nguyệt quang và một kẻ hậu nhiệm là thế thân thì chẳng cần phải chạy trốn.
Đáng tiếc là, cả ta và Từ La đều gánh đủ thù hận của Nguyên Uyên.
Đúng vậy , cả hai chúng ta .
Từ La gây chuyện thì không cần bàn.
Còn những việc ta làm thì nói ra cũng dài lắm.
“Dài thì cứ nói dài, triển khai ra mà nói .”
Từ La nằm trên ghế bập bênh, vừa c.ắ.n hạt dưa vừa thúc giục ta .
Nhìn thái độ của ta đối với Nguyên Uyên.
Nàng đoán ra ta giả vờ mất trí nhớ, còn lẩm bẩm một câu:
“Quả nhiên thiết lập nhân vật đời hai không phải lúc nào cũng ứng nghiệm.”
Ta cố ý dò hỏi lai lịch của nàng, nhưng nàng bảo sau này ta sẽ tự biết .
Ta không nỡ ép hỏi, đành thôi.
Hôm nay Từ La đi mua ít đài sen, đang để trên ghế đá cạnh người .
Nàng nhấc chúng lên, nhường chỗ cho ta .
Rồi mong đợi rót chén trà , bắt ta kể chuyện ngàn năm trước .
Ta bất đắc dĩ
ngồi
xuống,
vừa
giúp nàng lột hạt sen
vừa
kể chuyện.
Với thế giới này , đó đã là truyền thuyết từ ngàn năm trước .
Nhưng với ta , chúng mới chỉ như vừa xảy ra hôm qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/su-de-hac-hoa-roi/chuong-3.html.]
Ngày mới tỉnh lại , ta hoảng hốt tưởng mình lại rơi vào cảnh như mỗi lần bị thương ngày trước :
Nguyên Uyên mặt xám xịt vừa băng bó vết thương cho ta vừa đau lòng rơi nước mắt.
Chúc Đào vội vã đẩy cửa:
“Này Từ Chi, chưa c.h.ế.t đấy à ?”
Sau lưng nàng là những đồng môn đang lo lắng nhìn ta .
Nhưng ta chỉ thấy trời đầy phong tuyết ở núi Khinh Tuyết.
Thấy mái đầu bạc trắng của Nguyên Uyên.
Những chuyện xưa và cố nhân ấy , đã vĩnh viễn vùi lấp dưới ngàn năm.
10
Ngàn năm trước , núi Khinh Tuyết là địa bàn của sư phụ ta .
Để không phụ cái tên ngọn núi, lão già ấy khiến nơi đây bốn mùa như hạ, trồng đầy hoa sen.
Đừng hiểu lầm, chẳng liên quan gì đến phong nhã cả.
Chỉ vì lão thích ăn hạt sen và củ sen.
Rượu đầy bầu, bẻ miếng lá sen ném xuống nước.
Sư phụ nằm trên lá sen bồng bềnh, hứng lên là gào:
“Chi Chi, lột cho sư phụ hạt sen!”
Lão bảo, đó cũng là tu hành.
Tu cái gì mà tu.
Rõ ràng là chứng lười biếng tái phát.
Ta chuẩn xác ném từng hạt sen vào miệng sư phụ.
Lại lần thứ mười ngàn lẻ một ước mình có một sư đệ sư muội để đỡ đần lão già lười biếng này .
Một ngày, sư phụ bấm ngón tay tính toán.
Duyên phận của lão vẫn còn một đồ đệ nữa.
“Chi Chi à , con xuống núi tìm đồ đệ đi .”
Lão nằm bẹp dưới đất.
“Sư phụ mệt mỏi quá.”
Tay cầm kiếm của ta siết c.h.ặ.t.
Ta, Từ Chi, mười ba tuổi, mộng tưởng cuộc đời là trở nên mạnh mẽ, sau đó hành thích sư phụ.
Không đ.á.n.h cho lão già thối tha này một trận, ta khó mà ngủ yên.
Theo chỉ thị của sư phụ, ta ngự kiếm đi về phía Tây Nam.
Khi đó tiên tu và ma tu chưa chia cắt.
Mọi người sống chung như người thường, hòa thuận náo nhiệt.
Trước mắt ta , một đám trẻ con đang nô đùa đá cầu rất vui vẻ.
Ta mỉm cười hạ xuống, nhìn kỹ lại .
Đó không phải quả cầu, mà là một tiểu mập mạp bị cuộn tròn lại .
Nụ cười trên mặt ta tắt ngấm, công đức giảm một.
“Làm cái gì đấy?”
Ta dùng nội lực gầm lên.
Đám nhãi ranh dừng tay, tên thiếu niên cầm đầu kiêu căng nhìn ta :
“Ngươi là ai, lo chuyện bao đồng!”
Ta liếc nhìn tiểu mập mạp:
“Tỷ tỷ của nó.”
“Hừ, Tròn Tròn làm gì có tỷ tỷ.”
Đám nhãi ranh cười vang.
Cái thứ này , còn đặt biệt danh cho người khác.
Tay ta ngứa quá.
Đáng lẽ người tu tiên không nên xuống tay với phàm nhân.
Nhưng ta ghét nhất là phải giảng đạo lý.
Ta túm lấy kiếm, dùng vỏ kiếm tặng đám nhãi ranh mỗi đứa một trận đòn chí mạng.
“Còn gọi người ta là Tròn Tròn, ta đ.á.n.h cho các ngươi bẹp dí!”
Tiểu mập mạp sụt sịt mũi, đáng thương nhìn ta .
Ta: “Nhìn cái gì mà nhìn , đi thôi!”
Ta túm cổ áo nó xách lên kiếm.
Thú thật là kiếm của ta cũng chịu đựng giới hạn.
Nó chịu lực quá lớn nên run rẩy dữ dội.
Cất cánh thôi mà chuôi kiếm cũng phải gắng gượng.
Mặt tiểu mập mạp đỏ bừng.
Nó nhìn đám nhãi ranh đang kêu cha gọi mẹ phía sau , ngập ngừng hỏi:
“Sẽ không sao chứ?”
“Yên tâm, ta đ.á.n.h người chuyên nghiệp lắm, không c.h.ế.t không thương, chỉ đau thôi. Nhà ngươi ở đâu ?”
Nhà tiểu mập mạp ở thành Bắc, nhà tranh vách lá, gió thổi là bay, có một vẻ đẹp phiêu dật.
Tiểu mập mạp hỏi liệu có thể học tu tiên với ta không .
Ta bảo tu tiên phải xem thiên phú.
Có người cả đời không chạm được vào cửa đạo.
Có người như sư thúc ta , chuyên nhìn lén mỹ nam tắm mà cũng ngộ đạo.
Thứ này không có lý lẽ gì cả.
Tiểu mập mạp cúi đầu.
Lòng ta sinh lòng trắc ẩn:
“Hay là ta xem căn cốt cho ngươi, xem có đi được con đường kiếm đạo không ?”
Nó gật đầu, ta vươn tay sờ.
Chẳng sờ thấy xương cốt đâu , toàn là thịt.
Ta giả vờ như không có chuyện gì xảy ra :
“Ta học nghệ chưa tới, để sư phụ ta xem giúp nhé?”
Tiểu mập mạp hiểu chuyện:
“Cảm ơn tiên t.ử. Dù kết quả thế nào, được lên tiên sơn cũng là vinh hạnh của con.”
Cả hai đều vui vẻ, chỉ có thanh kiếm của ta là uất ức.
Nó vừa mới sinh linh trí, cứ càu nhàu:
“Ngươi là người tốt , ngươi thanh cao, ngươi giỏi nhất.”
Chaporia
Bình Luận (0)