Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
11
Về đến nhà, sư phụ liếc nhìn hai đứa, khen ta làm tốt , tìm nhanh thật.
Ta bảo: “Ơ? Đứa trẻ này con nhặt đại trên đường thôi mà.”
Sư phụ vỗ tay: “Đây là duyên phận!”
Ta nghi ngờ lão chỉ là lười đi tìm người khác, nên vớ tạm đứa này về nuôi.
Sư phụ cười tủm tỉm: “Đứa nhỏ, con tên là gì?”
Sư phụ không chơi trò ban tên, đơn giản là vì lão lười.
“Nguyên Uyên.” Tiểu mập mạp đáp.
Ta: “Này, sao lại dùng cái biệt danh này làm tên chính thức chứ?”
Tiểu mập mạp nhìn ta :
“Quân t.ử dưỡng nguyên nguyên, cá tiềm tàng uyên uyên.”
Ta:……
Hỏng rồi , nhầm to, thì ra đây là tên thật của nó.
Ha ha, không ảnh hưởng gì, đám nhãi ranh kia chắc không để ý đâu .
Người hay giơ nắm đ.ấ.m với người khác thì phải có giác ngộ bị nắm đ.ấ.m đập lại .
Nhập môn, ta đưa đài sen cho Nguyên Uyên:
“Lột hạt sen đi .”
Rồi chỉ vào sư phụ đang bồng bềnh trên nước:
“Thấy cái miệng kia không ? Ném vào đi .”
Nguyên Uyên:?
Nó thử ném cả buổi chiều, không trúng hạt nào.
Lần gần nhất thì đập thẳng vào mắt sư phụ.
Ha ha ha ha, vui thật sự.
Ta tuyên bố, từ nay về sau , nó chính là sư đệ ruột của ta .
12
Nguyên Uyên thế mà có thiên phú lạ thường, chẳng bao lâu đã nhập môn.
Sư phụ rèn cho nó một thanh kiếm.
Kiếm tu cả đời chỉ có một thanh kiếm, người và kiếm cùng tu hành và trưởng thành.
Ta rất hài lòng, đêm đó túm lấy Nguyên Uyên:
“Giờ ngươi đủ tư cách chơi trò mới rồi .”
Ta dẫn nó lẻn ra sau núi.
“Thấy m.ô.n.g con Bạch Hổ kia không ?”
“Sờ nó một cái.”
Nguyên Uyên là đứa trẻ nghe lời.
Nó làm theo, còn ngây ngô quay đầu hỏi ta :
“Sư tỷ, rồi sao nữa?”
Ta xông lên, túm lấy nó chạy như điên:
“Rồi thì chạy mau chứ sao , đồ ngốc!”
Người chạy trước , hổ đuổi sau , nhạc nền là tiếng gầm rú điên cuồng, kích thích vô cùng.
Nguyên Uyên thở hổn hển:
“Sao nó lại kích động thế?!”
Con Bạch Hổ đã đuổi theo chúng ta từ đỉnh núi xuống tận chân núi ba hiệp.
Ta: “Hì hì! Vì ta hay đi vỗ m.ô.n.g nó!”
Nguyên Uyên:……
Vất vả thoát khỏi nó, ta hỏi:
“Lần sau chơi tiếp không ?”
“Ừ.”
“Vậy lần sau đi chọc con báo nhé?!”
Cho đến tận bây giờ, ta vẫn cho rằng Nguyên Uyên có thể trưởng thành thành một mỹ nam t.ử phong trần.
Cũng nhờ vào khóa huấn luyện đặc biệt của ta .
Năm nó mười lăm, mười sáu tuổi, ra ngoài đã làm khối cô nương đỏ mặt.
Chúc Đào phun tào:
“Điều đó chỉ chứng minh cái gốc của người ta vốn đã tốt thôi.”
Chúc Đào lớn lên cùng ta , tình cảm rất tốt .
Nàng trời sinh gương mặt đào hoa, eo thon dáng liễu.
Lớn lên càng thêm phong lưu, tự nhiên gia nhập Hợp Hoan Môn.
Bình thường, nàng tìm ta chơi chỉ vì đã chán đàn ông.
Lúc này , nàng lười biếng dựa vào ta :
“Phiền thật, người này ta rất thích, nhưng người cũ lại đòi quay lại . Làm sao bây giờ?”
Dựa theo đạo đức cơ bản, ta kiến nghị:
“Chia tay một người .”
Chúc Đào gật đầu:
“Được, ngươi muốn ai? Cứ mở lời.”
Ta:……
“Ta bảo chia tay một người , chứ không phải phân chia một người cho ta .”
“Thiết, chán ngắt.”
Chúc Đào nhặt lấy một viên hạt sen từ tay ta , bĩu môi:
“Đồ ngốc.”
Nguyên Uyên đang lột hạt sen bên cạnh thấy thế, nhíu mày, đút thẳng viên hạt sen vào miệng ta .
Ta quen thói há miệng ăn.
Chúc Đào:?
Ta không hiểu:
“Sư đệ hiếu kính sư tỷ là lẽ đương nhiên mà?”
Tuy rằng nó dịu dàng hơn hẳn lúc đưa cho sư phụ.
Nhưng ta với lão già thối đó sao giống nhau được ?
Chúc Đào nhìn đôi ta cười .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/su-de-hac-hoa-roi/chuong-4.html.]
Hôm đó, nàng khẽ hát khúc 《 Tây Châu Khúc 》.
“Cúi đầu lộng hạt sen, hạt sen thanh như nước. Trí liên hoài trong tay áo, tim sen hoàn toàn hồng.”
Ta quay đầu nhìn Nguyên Uyên.
Thiếu niên áo xanh, hơi cúi đầu lột tâm sen.
Nhận ra ta , nó ngước nhìn , ánh mắt lấp lánh như nắng chiều, dịu dàng lưu luyến.
Ta sững sờ.
Gió thổi, hồ nước gợn sóng, cánh sen hồng cũng đung đưa.
Ta: “Ngươi, ngươi, ngươi cũng thích A Đào à ?”
Thiếu niên lập tức đen mặt cúi đầu.
Nó căm giận ném hạt sen xuống nước, làm đàn cá tán loạn.
Nó gằn giọng: “Ta thích cái khúc gỗ!”
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ách, sở thích này thật đặc thù.
Bất quá người tu tiên gì cũng có .
Ta từng thấy người thích hoa cỏ chim cá.
Khúc gỗ thì cũng được thôi.
Ta: “Không sao đâu sư đệ , ta sẽ không kỳ thị ngươi.”
Nguyên Uyên hít sâu một hơi :
“Được.”
13
Ta và Nguyên Uyên đi khắp đại lục.
Lấy thân này làm kiếm, lấy tâm này làm vỏ.
Không vì yếu mà ti tiện, không vì mạnh mà kiêu ngạo.
Chúng ta từng diệt ác trừ gian.
Cũng từng bị thương đầy mình , vừa chạy trốn vừa cười cùng nhau .
Sau này Nguyên Uyên còn không đứng đắn, kiêm luôn cả y đạo.
Ta mắng hắn lãng phí thiên phú.
Hắn liền cho thanh bản mạng kiếm nhảy dựng lên, cùng ta hùa vào đ.á.n.h hắn .
Thiếu niên vừa trốn vừa cười , ánh mắt sáng rực:
“Bởi vì ta không muốn nhìn thấy người quan trọng nhất đời mình lúc nào cũng phải đổ m.á.u bị thương.”
Hắn giơ những cây ngân châm lên trước mặt ta :
“Sư tỷ sau này cứ tiến về phía trước , còn phía sau , đã có ta thủ hộ.”
Lần đầu tiên, ta cảm thấy lời Chúc Đào nói chẳng sai chút nào.
Đàn bà con gái đừng mãi c.h.é.m g.i.ế.c với đao kiếm lạnh lẽo.
Cũng nên tìm một thiếu niên nhiệt huyết mà bầu bạn.
Ta vốn tính thẳng thắn, chẳng thích dây dưa.
Liền quay sang hỏi thẳng sư đệ có muốn làm đạo lữ của ta không .
Đêm hôm đó, Nguyên Uyên tự tay tẩy trần, ngoan ngoãn nằm trên tháp của ta .
Trắng trẻo, ngọt lành, hệt như những hạt sen vừa tách vỏ.
Đáng tiếc khi ấy ta còn quá trẻ.
Chẳng hiểu phong tình, chỉ mải mê với kiếm đạo.
Coi trọng sự thăng tiến hơn cả phu quân bên cạnh.
Chẳng bao lâu sau , phe ma tu đơn phương xé bỏ hòa ước.
Thế gian này khí chất chia làm hai đường, tiên tu tu thanh khí, ma tu tu trọc khí.
Thực ra chẳng phân cao thấp, chỉ là thanh khí sinh từ tự nhiên, trọc khí sinh từ sát nghiệp.
Điều này khiến ma tu cực kỳ thiện chiến.
Còn tiên tu, ngoại trừ bọn ta là kiếm tu, thì những người khác đều chỉ biết chịu trận.
Ví như sư thúc chuyên nhìn lén mỹ nam tắm rửa của ta .
Làm sao có thể trông cậy vào người đó đại sát tứ phương chứ?
Chiến tranh tàn khốc vượt xa tưởng tượng.
Sự chênh lệch thực lực cùng cuộc tấn công bất ngờ khiến tiên tu và phàm nhân bị tàn sát vô cùng t.h.ả.m khốc.
Hôm qua còn kề vai chiến đấu, cùng chia nhau viên kẹo, còn là tình nhân nhìn nhau cười , hôm nay đã âm dương cách biệt.
Tiên tu đã vậy , phàm nhân còn khổ sở gấp bội.
Một ngày nọ, ông sư phụ vốn lười chảy thây của ta lần đầu tiên chỉnh đốn y quan, xách kiếm ra khỏi cửa.
Lão bảo đừng khóc , sư phụ là Kiếm Thánh, chờ lão về sẽ mang rượu ngon cho.
Thế nhưng ta đợi hết mùa sen này đến mùa sen khác, lão chẳng bao giờ trở lại .
Sau này chúng ta mới nghe tin.
Kiếm Thánh Đỗ Thiện Anh cùng vài vị đại năng khác đã một đường sát vào vương cung ma tộc, trọng thương Ma Tôn.
Tứ hải cửu châu lại một lần nữa chứng kiến một kiếm khiến đất trời biến sắc.
Kiếm ấy đã giành cho tiên tu vỏn vẹn bốn mươi năm quý giá.
Cũng dùng m.á.u để dạy cho thế nhân một bài học:
Chính nghĩa chỉ nằm dưới mũi kiếm.
Khoảng thời gian thoi thóp này đến thật chẳng dễ dàng.
Chẳng ai còn tâm trí để mềm yếu hay rơi lệ.
Bốn mươi năm ấy được đời sau gọi là thời đại rực rỡ nhất của tiên tu.
Nhưng với bọn ta lúc đó, chẳng qua là vì không còn đường lui.
Nếu có thể lựa chọn, Phật t.ử nào muốn sát sinh.
Chúc Đào đâu muốn sửa đổi môn pháp Hợp Hoan thành loại công pháp hút tu vi.
Tâm Ân sư huynh đâu muốn bỏ y thuật mà theo nghiệp độc.
Biết An sư muội đâu muốn mỗi ngày chỉ lo tính toán những công thức khô khan…
Ít lâu sau , trong một lần ta bị kẻ thù ám toán sau lưng mà bị thương.
Nguyên Uyên tức giận rời bỏ tiền tuyến để về hậu phương.
Cũng như năm xưa, hắn cười nói với ta :
“Chi Chi, người cứ ở phía trước , phía sau đã có ta bảo vệ.”
Từ đó, danh hiệu Từ Chi kiếm tiên và Nguyên Uyên Tiên Tôn vang danh khắp Cửu Châu.
Chúng ta tin tưởng đối phương như tin chính bản thân mình .
Đêm trường tuy lạnh giá, nhưng có người thương và bạn hữu bên cạnh.
Con người ta vẫn luôn tràn trề hy vọng vào ngày mai.
Chaporia
Bình Luận (0)