Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
16
“Tức là, trước khi hành động tỷ không hề nói cho Nguyên Uyên biết à ?”
Từ La kinh ngạc đến há hốc mồm.
Ta chột dạ sờ mũi:
“Để đảm bảo vạn vô nhất thất, chuyện này chỉ năm người bọn ta biết .”
Lúc đó Nguyên Uyên đã mơ hồ nhận ra sư phụ bọn họ để lại đường lui.
Mỗi khi chỉ còn hai đứa, hắn luôn dặn ta phải giữ lấy thân .
“Nếu thật sự không được , sư tỷ phải mang đệ theo cùng.”
Đêm cuối cùng, vị thanh niên đã trở thành người đứng đầu tiên đạo ấy lại vùi đầu vào cổ ta như ngày còn nhỏ, nói đầy nghiêm túc.
Ta chỉ cười :
“Đừng nói nhảm. Đợi mọi chuyện kết thúc, chúng ta sẽ cùng về núi Khinh Tuyết.”
Nguyên Uyên không hề nghi ngờ, hắn ghé vào hôn ta :
“Được, đến lúc đó chúng ta sẽ thả vài con thuyền nhỏ trên hồ, lúc đó sư tỷ…”
Hắn thì thầm những lời lẽ lung tung bên tai ta .
Hắn chưa bao giờ hoài nghi rằng ta sẽ lừa hắn .
Ta vẫn nhớ như in vẻ mặt khó tin cùng tiếng gọi “Chi Chi” đầy đau đớn và oán trách của hắn khi ta đ.á.n.h ngất hắn .
Xét từ góc độ nào đó, đối với một Nguyên Uyên sẵn lòng c.h.ế.t cùng ta .
Thì chính là ta đã phụ hắn .
Lòng ta hổ thẹn.
17
“Thế thì cũng không cần có cảm giác đạo đức cao như thế.”
Từ La nói : “Đàn bà mà, cứ vô tâm vô phế mới sống vui được .”
“Chi Chi của chúng ta ngũ hành tốt thế này , chẳng thiếu thứ gì, thiếu chút đức thì đã sao ?”
Ta nhỏ giọng bổ cứu:
“Thực ra lúc đi ta có để lại một lá thư.”
“Hả, tỷ viết gì thế?”
“Thư giải khế. Thế nên nói nghiêm túc thì hắn giờ là người tự do, nếu hắn đang đường đường chính chính theo đuổi người khác, ta không có ý kiến gì mà còn ủng hộ nữa.”
Ta nghiêm mặt nói .
“Thư thông báo ly hôn à ?”
Từ La im lặng buông bàn tay đang c.ắ.n hạt dưa xuống.
Nàng thực lòng thực dạ :
“Tỷ, người làm thế đúng là không phải người .”
Ta:?
Nàng nhanh ch.óng điều chỉnh vẻ mặt:
“Không sao , may mà muội cũng là kẻ tiêu chuẩn kép.”
Nàng dùng bàn tay vừa dính đầy mảnh hạt dưa chạm vào eo ta :
“Giờ tỷ tỷ chẳng cần nghĩ gì nữa, ngủ một giấc thật ngon đi .”
Trước mắt ta tối sầm lại , sức lực toàn thân dần mất đi .
“A La?”
Giây phút này , ta hiểu sâu sắc tâm trạng của Nguyên Uyên ngày đó.
Báo ứng đến nhanh thật.
18
Tỉnh dậy lần nữa, ta bị nhốt trên một chiếc thuyền nhỏ ở núi Khinh Tuyết.
Nguyên Uyên khoanh chân ngồi ở mũi thuyền, quay lưng về phía ta .
“A La đâu ?”
Cơ thể không chút sức lực, ta chỉ có thể vươn tay níu lấy vạt áo hắn .
“Sư tỷ chỉ muốn nói về người ngoài với ta thôi sao ?”
Hắn xoay người nhìn xuống ta , ánh mắt đen thẳm.
Trực giác mách bảo ta , lúc này tốt nhất đừng nhắc đến màn từ biệt đơn phương đó.
Ta bảo: “Nói ra người có thể không tin, ta mất trí nhớ.”
“Ừ, không tin.”
Ta:……
Cũng phải , hắn đã liên thủ với Từ La.
Màn đối thoại trước đó chắc chắn nghe không ít, tự nhiên biết ta nhớ lại hết rồi .
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.
monkeydd.com/su-de-hac-hoa-roi/chuong-6.html.]
Ta mặc kệ: “Được rồi , vậy ngươi muốn sao đây?”
“Hóa ra sư tỷ cũng biết chột dạ cơ à .”
Nguyên Uyên nở nụ cười tang thương:
“Ta còn tưởng người đã phủi tay bỏ đi mà chẳng chút hối tiếc.”
“Sư tỷ hiểu rõ ta nhất. Người nói xem, phải trừng phạt thế nào mới khiến ta vừa lòng?”
Tiêu rồi , ngàn năm không gặp, vị sư đệ “quang phong tễ nguyệt” của ta dường như đã hắc hóa.
“Ngươi chắc chắn muốn ta nói ?”
Ta chậm rãi liếc hắn một cái.
“Nếu vậy thì thôi bỏ đi .”
Nguyên Uyên:?
Hắn mất kiểm soát trong một giây, gân xanh trên thái dương nổi lên:
“Từ Chi, ngươi không biết nói dăm ba câu ngọt ngào dỗ dành ta à ?”
“Vậy ngươi ngăn Từ La lại trước đã .”
“Không được .”
“Nguyên Uyên!” Ta uy h.i.ế.p hắn .
Nguyên Uyên lạnh lùng nói :
“Sư tỷ, có những việc ta không thể chiều người .”
“Ta biết sư tỷ là người hắc bạch phân minh. Nhưng sư tỷ à , một ngàn năm đấy.”
Hắn cúi đầu, giấu đi mái tóc bạc dưới vành mũ.
“Nếu không phải nhờ duyên số , ta e rằng đã làm ra những chuyện khiến người không thể tha thứ hơn.”
“Năm đó ta đã dốc hết sức mới giữ lại được một sợi hồn hỏa của người . Ta nhìn nó, nhìn nó lập lòe suốt một ngàn năm.”
Hắn mỉm cười :
“Sư tỷ, lần này ta sẽ không nghe lời người như thế đâu .”
19
Khi trời sắp tối, Từ La tới.
Nàng cúi người định ôm lấy ta nhưng bị Nguyên Uyên né sang một bên.
Từ La hậm hực hừ lạnh một tiếng.
“Từ La, đây là lần cuối ta cảnh cáo ngươi, dừng tay lại !”
Ta nhìn nàng, ánh mắt nghiêm nghị:
“Ta không cần loại ý tốt tự cho là đúng này của ngươi.”
Từ La tránh ánh mắt ta .
Giọng nàng rất nhẹ nhưng lại vô cùng kiên định:
“ Nhưng muội chỉ muốn ánh trăng vĩnh viễn treo cao trên bầu trời thôi.”
Nàng tiến lại gần, dùng băng gạc che mắt ta lại :
“Tỷ tỷ, cảm ơn người đã thật lòng coi muội như muội muội ruột. Người không biết điều đó quan trọng với muội đến nhường nào đâu .”
“Cuộc đời thứ hai này , cuối cùng cũng có người yêu thương muội .”
Nước mắt nàng rơi xuống mặt ta .
Ta tuyệt vọng cảm nhận được cơn đau nhức truyền đến từ cánh tay.
Đó chính là vị trí tiên cốt vốn thuộc về ta .
Năm đó linh lực địa mạch phun trào, treo cổ ta và Ma Tôn không chừa một ai.
Thân xác ta sớm đã tan tành.
Nguyên Uyên chắc hẳn đã phải phí rất nhiều tâm tư mới gom nhặt được bộ hài cốt hoàn chỉnh này .
Nhưng tiên cốt đã dùng làm vật tế.
Hắn không cách nào giúp ta tái tạo lại được nữa.
Không còn tiên cốt, ta vĩnh viễn không thể đạt tới cảnh giới như xưa.
Ta vốn chẳng bận tâm, sống sót được đã là may mắn lắm rồi .
Còn lại cứ để nhân sự tùy thiên mệnh thôi.
Thế nhưng còn Từ La……
“Tỷ tỷ, họ nói tư chất kiếm cốt của muội rất giống người . Nhưng muội không thích luyện kiếm.”
Từ La áp mặt vào má ta :
“Nó chắc chắn sẽ rất hợp với người .”
“Đừng khóc , tỷ tỷ. Sau này người sẽ bảo vệ muội , đúng không ?”
Ta nhắm mắt lại , bất lực cảm nhận tiên cốt của nàng dần dần dung nhập vào cơ thể mình .
Đó là tiên cốt giúp ta tái ngộ đại đạo.
Nhưng cũng là gông cùm xiềng xích của tình yêu tăm tối.
Chaporia
Bình Luận (0)