Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
20
Khi tái ngộ Nguyên Uyên, nhìn thấu sát ý của hắn đối với Từ La.
Ta đã hiểu hắn không hề nuôi dưỡng nàng ta như một kẻ thế thân để yêu đương.
Hắn bảo vệ thân xác nàng, tặng nàng vô số bảo vật để bảo mạng.
Tạo danh tiếng cho nàng, nhưng lại chẳng dạy nàng tu hành.
Cũng chẳng màng đến tương lai hay tiền đồ của nàng.
Thứ hắn muốn duy nhất chính là một cái xác có thể để Từ Chi danh chính ngôn thuận trở về.
Ta không biết từ bao giờ hắn lại nảy sinh tâm tư tàn độc như vậy .
Hành vi này , có gì khác biệt với lũ ma tu đoạt xá người khác chứ?
Nhưng trên đời này , chỉ có ta là không có tư cách để trách cứ hắn .
Ta chỉ đành mang Từ La tạm thời tránh xa hắn .
Đợi khi bản thân đủ thực lực để bảo vệ nàng.
Ta mới quay lại giải quyết chuyện này .
Nhưng hiển nhiên, muội muội đáng yêu của ta không hề ngoan ngoãn nghe lời như vẻ ngoài.
Nàng không biết đã chủ động liên lạc với Nguyên Uyên từ lúc nào.
Mất đi tiên cốt, Từ La yếu ớt nằm trên giường suốt mấy ngày.
Ta lạnh lùng chăm sóc nàng.
Nguyên Uyên như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau ta .
Thấy ta đút t.h.u.ố.c cho nàng, hắn nhíu mày:
“Sư tỷ, đây là đồ đệ của ta , để ta làm cho.”
Hắn giật phắt bát t.h.u.ố.c trong tay ta .
Từ La lập tức: “Eo!”
“Muội không cần! A tỷ, a tỷ, chúng ta đi được không ạ.”
Nàng nhìn ta bằng đôi mắt ngấn lệ như nai con.
Ta liếc nhìn Nguyên Uyên.
Hắn cúi đầu, vẻ mặt không tình nguyện nhưng vẫn lắp bắp:
“Xin lỗi . Ta không nên có ý định biến nàng thành vật chứa của sư tỷ.”
“Ồ, định tẩy trắng cho việc nuôi thế thân à ? Ta không ăn chiêu đó đâu .”
Từ La cười lạnh.
“Tin hay không tùy ngươi.”
Nguyên Uyên cũng đáp trả lạnh lùng.
Từ La quay sang nói với ta :
“Tỷ tỷ, tin đàn ông thì cả đời xui xẻo ạ.”
“Ừ, tin muội muội thì cũng bị đ.â.m sau lưng.”
Ta đứng dậy, đáp lại một cách không mặn không nhạt.
Từ La:……
Nguyên Uyên được phen hả hê.
Sau đó, ta cũng chính thức xin lỗi Nguyên Uyên:
“Xin lỗi , năm đó ta không nên giấu ngươi, càng không nên để lại thư giải khế.”
Nguyên Uyên đáp:
“Dù có làm lại lần nữa, sư tỷ vẫn sẽ chọn như vậy thôi.”
Ta cứng họng.
Đúng thật, năm đó bọn ta đều là người đứng đầu các phái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/su-de-hac-hoa-roi/chuong-7.
html.]
Nếu cùng lúc ngã xuống chắc chắn sẽ gây ra chấn động.
Tiên tu không thể mất đi Nguyên Uyên.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Hắn nhẹ nhàng cười :
“Không sao , ta đã sớm tha thứ cho sư tỷ rồi .”
“Trăm năm đầu tiên, ta thực sự rất hận người . Nhưng một ngàn năm quá dài, dài đến mức chỉ cần sư tỷ có thể nói với ta một câu, ta đã chẳng còn oán hận gì nữa rồi .”
Nói không cảm động là giả.
Khi không khí đang vừa vặn nhất, Từ La thình lình nhảy ra từ góc nào đó.
“AAA, tên lụy tình này làm ta buồn nôn quá!”
Ta:?
Núi Khinh Tuyết không còn phong tuyết.
Bốn mùa bắt đầu luân chuyển bình thường.
Xuân giang thủy noãn, vịt tiên tri.
Từ La ồn ào như năm trăm con vịt, còn Nguyên Uyên thì bằng một ngàn con.
Dù đã giải trừ hiểu lầm, hai người này cứ gặp mặt là cãi nhau , hoàn toàn không hợp bát tự.
Ta luyện kiếm, Từ La cãi nhau với Nguyên Uyên.
Ta nhập định, Từ La cãi nhau với Nguyên Uyên.
Ta sắc t.h.u.ố.c, Từ La vẫn cãi nhau với Nguyên Uyên.
Ta không thể nhịn được nữa:
“Cút.”
Thanh bản mạng kiếm của ta , sau khi phát hiện Từ La hoàn toàn từ bỏ kiếm đạo.
Đã tìm cách quay lại vòng tay của "tình cũ", nay lại đang lén lút cọ lại gần để tranh sủng.
Ta cười như không cười :
“Ngươi cũng cút.”
Thứ ta ghét nhất chính là ngươi.
Tốt nhất là tự giác lăn về Kiếm Trủng của ngươi đi , cảm ơn.
Ta nợ Nguyên Uyên, cũng nợ Từ La.
Nay bị mắc kẹt với hai cái thứ này là báo ứng của ta .
Nhưng ngươi, ta không hề có lỗi gì với ngươi cả nhé.
Thanh kiếm run rẩy, tự giác lưu đày chính mình xuống hồ hoa sen để đào bùn trồng trọt.
Sau khi Từ La bình phục, ta thấy nàng thật sự không thích luyện kiếm.
Bèn thúc giục nàng đi du ngoạn, tìm kiếm con đường của riêng mình .
Nàng: “Hay quá! Tỷ tỷ đi cùng muội ! Đã lâu rồi chúng ta không về cái ngôi làng nhỏ đó!”
Ta gật đầu đồng ý.
Nhưng đến lúc xuất phát, vị Tiên Tôn cả ngày chẳng làm việc đàng hoàng kia lại ngang nhiên đi theo sau bọn ta .
Từ La: “Thảo nào.”
Còn thảo hơn cả tâm trạng của nàng là đám tiên nhân vừa mới biết tin vị Tiên Tôn cao quý nuôi một tiểu đồ đệ thế thân .
Dọc đường, các tiên nhân nhìn ba người chúng ta với ánh mắt đầy chấn động.
Kẻ gan dạ nhỏ giọng thầm thì:
“Không hổ danh là Tiên Tôn.”
Thế nhưng, sau khi chứng kiến cảnh Từ La và Nguyên Uyên mỗi ngày đều tranh nhau nịnh nọt ta , dư luận lại lặng lẽ đổi thành:
“Không hổ danh là Từ Chi kiếm tiên.”
Ta:……
Cũng không quá muốn nổi danh khắp Cửu Châu bằng cách này đâu , cảm ơn nhé.
Chaporia
Bình Luận (0)