Sư Đệ Hắc Hóa Rồi/Chương 8: - Ngoại truyệnC. 8: - Ngoại truyện
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Phiên ngoại của Từ La: Cỏ Dại

1

Có đôi khi, Từ La thấy mình chẳng khác nào một chậu trầu bà.

Mỗi khi cần hấp thụ khí độc, cha mẹ lại đem nàng ra bày biện.

Nhưng khi nhà có khách quý, người được đưa ra tiếp đãi luôn là những loài hoa trân quý, còn trầu bà chỉ bị vứt vào kho chứa đồ.

Cha mẹ luôn quở trách nàng vì sao lại xám xịt, không biết cách lấy lòng người .

Nàng đã rất cố gắng, chỉ là trầu bà bẩm sinh đã không biết nở hoa.

Họ chỉ quan tâm nàng có nở hoa được hay không , chứ chẳng bận lòng đến sự nỗ lực của nàng.

Họ chỉ biết nói :

“Mày sao mà ngu dốt, thành tích kém cỏi thế này , không xứng đáng làm con của tao.”

Từ La chán ghét kiểu cha mẹ “con cả hỏng thì nuôi con út”.

Chán ghét đứa em trai thông minh hơn mình

Cũng chán ghét cả chính bản thân mình chẳng bao giờ tỏa sáng hay được người yêu quý.

Năm mười bảy tuổi, nhìn bảng điểm thi đại học t.h.ả.m hại.

Nghe những lời nhiếc móc của cha mẹ , Từ La quyết định tìm cái c.h.ế.t.

Thật sự xin lỗi , con không thỏa mãn được kỳ vọng của người , không xứng làm con của người .

Cha mẹ cho con một mạng, con xin trả lại cho người .

Nàng phiêu dạt giữa nhân gian mấy ngày, nhìn cha mẹ lo hậu sự cho mình .

Khi thân bằng quyến thuộc đến viếng, họ khóc lóc t.h.ả.m thiết.

Trông chẳng khác nào bậc cha mẹ vừa mất con gái.

Từ La tự giễu, thôi thì được , kẻ hèn mọn như ta quả nhiên không xứng được yêu thương.

Nghĩ đến đó, nước mắt cũng chẳng còn để mà rơi.

2

Từ La phát hiện mình đã xuyên không .

Tin tốt là nàng xuyên vào cuốn tiểu thuyết mình yêu thích.

Tin xấu là nàng lại xuyên vào phần ngoại truyện do độc giả viết thêm sau đại kết cục của nguyên tác.

《 Trục Tiên 》 là một bộ tiểu thuyết tu tiên nữ chủ, đại kết cục nhân vật chính đều kết thúc bi t.h.ả.m, lấy đi không ít nước mắt người đọc .

Đoàn nhân vật chính chỉ còn sống sót hai người :

Nguyên Uyên - người tình hờ của nữ chính Từ Chi.

Và Mặc Hành - kẻ từng là tình nhân nhiều kiếp của nữ phụ Chúc Đào, sau này trở thành Ma Tôn.

Đúng là đôi uyên ương tiên ma.

Khi đọc phiên ngoại do độc giả viết .

Từ La cứ tưởng chỉ là văn chương nhạt nhẽo, ai ngờ nội dung khiến nàng câm nín.

Nàng đến để đọc phiên ngoại, chứ không phải để bị dày vò.

Từ La cố ép mình quên đi cốt truyện đau đớn này .

Nhưng cứ nhắm mắt lại , trong đầu nàng lại vang lên câu nói :

“Đàn bà, đừng tưởng ngươi lớn lên giống Chi Chi mà ngươi chính là nàng!”.

Theo sau đó là cảnh truy thê hỏa táng tràng điển hình.

Từ La: Nực cười !

Cái não này đúng là biết chọn lọc thông tin, thứ không cần nhớ lại khắc sâu đến thế.

Đúng là vô lý.

Nhưng sau khi biết mình xuyên không .

Nàng đành thành thật ghi chép lại những gì còn nhớ về phiên ngoại đó, rồi dần thay đổi tâm thái.

Cảm ơn ông trời đã ban tặng cho chuyến xuyên không này ! Amen!

3

Từ La chẳng chút hứng thú với Nguyên Uyên trong phiên ngoại.

Nàng cũng như bao thiếu nữ ở độ tuổi này , thích sự lựa chọn kiên định.

Lòng thủy chung son sắt, chờ đợi không rời, và ghét cay ghét đắng sự lừa dối, phản bội.

Áng văn này vì để tôn vinh nữ chính hiện tại.

Đã cố tình hồi sinh nữ chính nguyên tác là Từ Chi để dẫm đạp lên.

Cốt truyện viết :

“Nguyên Uyên lợi dụng thể chất đặc thù của Từ La, dùng mật chú để đ.á.n.h thức Từ Chi.”

Một ngày nọ, tình cờ phát hiện nơi Nguyên Uyên cất giấu thi hài Từ Chi.

Từ La bỗng nảy ra một ý tưởng táo bạo.

Nếu, người chủ động cứu nữ chính là nàng thì sao ?

Trong văn, Từ Chi sống lại bị mất trí nhớ.

Nàng tin tưởng người đầu tiên mình nhìn thấy.

Cứ quấn lấy người đó, trở thành chướng ngại vật lớn nhất giữa Nguyên Uyên và Từ La.

Vậy nếu người được nàng ỷ lại là ta ……

Từ La run rẩy trong lòng.

Ta sẽ có được ánh trăng rực rỡ nhất thế gian này , nàng sáng ngời dịu dàng, vì ta mà đến.

Điều đó chẳng phải hơn vạn lần cái gã đàn ông tồi tệ kia sao ?

Được ăn cả, ngã về không !

Độc giả Từ La quyết định dùng bàn tay vàng này để cứu vớt nữ chính nàng hằng yêu mến.

Nàng đã thành công.

4

Từ La thừa nhận nàng có hào quang của người hâm mộ dành cho nữ chính.

Nhưng ban đầu, nàng chỉ muốn tìm một chỗ dựa vững chắc.

Sinh Cốt Hoa rất trân quý, nhưng đối với Từ La thì không quá khó tìm.

Nàng đến Ma cung, dùng tin tức của Chúc Đào để đổi lấy nó.

Phải, phiên ngoại này còn có một cặp đôi phụ khác.

Cốt truyện cực kỳ tàn nhẫn, ép Chúc Đào phải làm công cụ cho hệ thống để công lược kẻ từng là tình nhân của mình là Mặc Hành.

Từ La thật sự nghi ngờ trạng thái tinh thần của tác giả.

Nàng dùng Sinh Cốt Hoa dưỡng lại vị nữ chính xinh đẹp của mình .

Từ Chi không hề phụ lòng mong đợi của nàng.

Kiếm phong của nàng lạnh lẽo, nhưng tâm địa lại mềm yếu hơn bất cứ ai.

Từ Chi thực sự coi nàng là muội muội .

Thậm chí dốc lòng truyền thụ cả kỹ năng kiếm thuật tự hào nhất của mình cho nàng.

Từ La tuyệt vọng phát hiện mình không thể học được những chiêu thức đó.

Nàng không hiểu nổi các thế kiếm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/su-de-hac-hoa-roi/chuong-8-ngoai-truyen.html.]

Thậm chí cũng không chịu nổi nỗi khổ luyện tập, không theo kịp tiến độ của Từ Chi.

Trong khoảnh khắc, nàng như trở lại kiếp trước .

Cha mẹ thất vọng đem nàng đi xét nghiệm ADN, nói :

“Con gái chúng ta sao có thể ngu dốt như vậy ? Chẳng giống chúng ta chút nào.”

Liệu Từ Chi có nghĩ như vậy không ?

Từ La rất tin vào một câu nói :

Con người rồi sẽ bị cầm tù cả đời bởi những thứ không thể có được .

Trong vô thức, nàng chuyển dịch mọi kỳ vọng từng đặt vào cha mẹ sang cho Từ Chi.

Trước kia đọc tiểu thuyết, Từ La ghét nhất kiểu nhân vật có bóng ma tâm lý gia đình.

Nhưng khi rơi vào hoàn cảnh của mình .

Nàng mới hiểu, nếu nỗi đau này dễ dàng khắc phục đến thế.

Thì nó đã chẳng trở thành bài học kinh điển trong văn chương.

À, kẻ hèn mọn như ta .

Từ La vừa giả vờ vui vẻ mỉm cười với Từ Chi.

Vừa điên cuồng gặm nhấm nỗi đau trong lòng.

Nhưng Từ Chi không nói gì cả, nàng chỉ tăng cường độ luyện tập.

Rồi bảo với Từ La rằng, trong nhà chỉ cần một người biết đ.á.n.h kiếm là đủ rồi .

“ Nhưng A La vẫn nên luyện tập, rèn luyện thân thể cũng tốt . Đừng suốt ngày nằm lì một chỗ.” Nàng nói .

Từ Chi không phải người khéo miệng, tài ăn nói cũng bình thường.

Nhưng khi Từ La nằm dưới gốc cây nhìn nàng luyện kiếm.

Nàng cảm thấy tâm hồn mình dần được chữa lành.

Một lần trò chuyện trước khi ngủ.

Từ La bảo với Từ Chi rằng có lẽ đời này nàng chẳng thể trở thành gốc đại thụ che trời như tỷ tỷ.

Từ Chi bảo cỏ nhỏ cũng tốt , phong ba bão táp mới biết đâu là cỏ cứng.

Từ La bảo không được , gió vừa thổi qua là nàng đã muốn gục ngã.

Không làm được cỏ cứng đâu .

Từ Chi mỉm cười :

“Vậy cũng được , không làm cỏ cứng cũng chẳng sao , những nhành cỏ nhỏ thân xanh xanh như muội cũng rất đáng yêu.”

Từ Chi không biết , đêm hôm đó, Từ La đã lặng lẽ lau nước mắt suốt cả đêm.

Phải làm sao đây, nàng nghĩ, nếu tỷ tỷ cả đời không nhớ lại chuyện cũ thì tốt .

Nếu mình thực sự là muội muội ruột của tỷ thì tốt biết bao.

Nhưng ta chỉ là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o.

5

Cốt truyện gốc nói , Từ Chi muốn lấy tiên cốt của Từ La.

Từ Chi thật sự sẽ không bao giờ làm thế.

Ngược lại , chính Từ La dần nảy sinh ý niệm đó.

Nàng không thích luyện kiếm, giữ kiếm cốt có ích lợi gì, chi bằng đưa nó cho Từ Chi……

Trên người tỷ tỷ sẽ vĩnh viễn mang dấu ấn của ta .

Món nợ ân tình này kiếp này tỷ cũng không trả hết được .

Với tính cách của Từ Chi, tỷ ấy sẽ mãi mãi nhớ đến ta , bảo vệ ta .

Đây là điều ta muốn , ta chắc chắn.

Từ La liên hệ với Nguyên Uyên.

Theo cốt truyện, lúc này Nguyên Uyên hẳn vẫn còn thâm yêu "ánh trăng sáng" của mình , hắn sẽ không từ chối.

Đêm cuối cùng, Từ La hỏi Từ Chi về chuyện quá khứ.

Thực ra nàng vẫn hy vọng Từ Chi không nhớ lại .

Nhưng Từ Chi vốn tin tưởng nàng.

Không hề nghi ngờ mà uống chén trà nàng đưa, rồi bình thản kể lại chuyện cũ.

Từ La vừa áy náy vừa thấy nhẹ nhõm.

Nàng muốn nhân danh tình yêu để bắt cóc Từ Chi.

Thật đáng xấu hổ, nhưng nàng muốn giữ lấy ánh trăng thuộc về riêng mình .

Hơn nữa, nàng rất hy vọng tỷ tỷ có thể trở lại đỉnh cao như trong nguyên tác.

Quang mang vạn trượng.

Tỷ ấy không cần phải trốn tránh.

Không cần mất đi bất cứ thứ gì, đường đường chính chính hưởng thụ mọi vinh quang xứng đáng.

Ta thích ánh trăng, thích nó chiếu rọi xuống mình , càng thích nó mãi ở trên cao.

Mương máng hay bùn lầy, không phải là nơi dành cho người .

6

Sau khi việc cấy ghép tiên cốt hoàn tất, Từ Chi hỏi Từ La:

“Muội biết ta khôi phục ký ức từ khi nào không ?”

Từ La đáp: “Từ khi Nguyên Uyên tìm được chúng ta ?”

Từ Chi cười lạnh: “Từ khi Nguyên Uyên thu muội làm đồ đệ .”

Từ La: Ta đi ! Vậy chẳng phải ngay từ đầu sao !

Nàng cứ tưởng mình đang diễn kịch với tỷ, hóa ra là tỷ đang phối hợp để xem nàng diễn.

Từ Chi nói :

“Cho nên, từ khi ta gọi muội là muội muội , đó đã là tấm chân tình ta dành cho muội . Chẳng liên quan gì đến chuyện khác.”

Từ La lại lau nước mắt suốt một đêm, trong vòng tay của tỷ tỷ.

7

Từ La cảm thấy mình chưa bao giờ hạnh phúc đến thế.

Chỉ tiếc là, nữ chính vẫn là nữ chính trong tiểu thuyết.

Còn Nguyên Uyên thì vẫn là kẻ nam chính si tình ngu ngốc.

Đúng là đen đủi, sao không phải là một gã tra nam để ta có thể đá bay đi cho hả giận chứ.

Nguyên Uyên bị ép phải xin lỗi nàng.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Nói không nên dưỡng nàng làm vật chứa.

Từ La thầm nghĩ, cái này cũng chẳng khác gì, một bên lừa tình, một bên đòi mạng.

Còn mong ta cảm ơn ngươi chắc?

Nàng ghét gã đàn ông này .

Gã đàn ông này cũng ghét nàng.

Nhưng nàng không đuổi được hắn , thật phiền phức.

Mà hắn cũng chẳng đuổi được nàng, hì hì.

Vợ của ngươi tốt lắm, hiện tại nhiều lắm chỉ tính là của chúng ta .

Muốn độc chiếm thì không đời nào, cả đời này cũng không bao giờ có chuyện đó.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...