Sư Đệ Hắc Hóa Rồi/Chương 9: - Phiên ngoạiC. 9: - Phiên ngoại
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Phiên ngoại của Nguyên Uyên: Ngã ký nhân gian tuyết mãn đầu

1

Người trong lòng hắn táng thân trong bóng tối trước lúc bình minh.

2

Nguyên Uyên lần đầu gặp Từ Chi, cứ ngỡ là tiên t.ử giáng trần.

Nào ngờ là chính nghĩa từ trên trời rơi xuống.

Tiểu tiên nữ ấy , dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, mà võ công cũng cao cường vô đối.

Hắn cầu xin nàng dẫn mình về tiên sơn.

Nàng thật dễ lừa, cứ ngỡ hắn chỉ là một tên nhóc mập mạp, chân chất thiện lương.

Nếu nàng đến chậm một bước, tên nhóc ấy đã bị lũ ma tu g.i.ế.c người không gớm tay kia bắt đi rồi .

Nàng chẳng hề nghĩ ngợi, một đứa trẻ mồ côi nếu chẳng có chút bản lĩnh, sao có thể béo tốt trắng trẻo đến thế?

Đáng tiếc, Kiếm Thánh Đỗ Thiện Anh lại chẳng dễ bị lừa.

Lão chỉ liếc nhìn một cái.

Nguyên Uyên đã biết đây không phải người mình có thể đắc tội.

May thay , cuối cùng lão vẫn giữ hắn lại .

Nguyên Uyên vô cùng nỗ lực.

Hắn nỗ lực luyện công, nỗ lực lấy lòng sư tỷ.

Dù thế nào đi nữa, cuộc sống nơi đây vẫn tốt hơn kiếp trước quá nhiều.

3

Lần đầu tiên Nguyên Uyên cảm nhận được sự chiếm hữu đối với sư tỷ là khi Chúc Đào tới chơi.

Từ Chi là một cô nương hào sảng, chẳng bao giờ keo kiệt với bằng hữu.

Nàng thậm chí còn chuẩn bị riêng những món ăn vặt Chúc Đào thích.

Dặn hắn chia cho đối phương:

“Sư đệ mau đi kết thêm bạn mới đi .”

Nguyên Uyên miễn cưỡng đưa chỗ quà vặt sư tỷ cho mình ra .

Ả Chúc Đào lanh lợi kia chỉ cần nhìn cái đã thấu sự không cam lòng của hắn .

Cười một cái rồi vơ vét sạch sẽ.

Nguyên Uyên:!

Ta chỉ khách sáo một chút thôi, sao ngươi lại lấy thật thế?

Nguyên Uyên tức giận.

4

Mục tiêu cuộc đời của Nguyên Uyên thời thiếu niên là trở thành hình mẫu sư tỷ yêu thích:

Một thiên tài kiếm đạo tuấn mỹ, ôn hòa.

Để ngụy trang thành thiên tài, hắn nỗ lực đến mức muốn hộc m.á.u.

Người mình yêu quá ưu tú, chỉ có liều mạng mới có thể đuổi kịp bước chân nàng.

Nguyên Uyên thấy thế cũng chẳng sao , nếu không có sư tỷ.

Hắn chẳng thể nào trở thành dáng vẻ của hiện tại.

May mắn thay , hắn đã đạt được tâm nguyện.

5

Học y đạo là để chữa thương cho sư tỷ.

Trở thành khôi thủ tiên đạo là để làm chỗ dựa vững chắc nhất cho nàng.

Nguyên Uyên đã quen với việc chờ đợi.

Chờ sư tỷ thông suốt, chờ sư tỷ yêu hắn , chờ sư tỷ về nhà.

Từ thuở cả hai còn niên thiếu, mỗi khi rơi vào hiểm cảnh, Từ Chi luôn đứng chắn phía trước bảo vệ hắn .

Nàng giấu hắn vào nơi an toàn rồi dỗ dành:

“Sư đệ đếm tới mười, ta sẽ quay lại ngay.”

Thực ra , nàng không bao giờ có thể quay lại trong mười tức.

Chỉ là Nguyên Uyên rất ngoan.

Hắn luôn đợi đến khi nàng xuất hiện trước mặt mới đếm đến mười.

Nguyên Uyên tin nàng còn hơn cả tin chính mình .

Sư tỷ là người kiêu hãnh, nàng chẳng bao giờ nói dối.

Nàng nói khi mọi chuyện kết thúc sẽ cùng hắn về nhà.

Nguyên Uyên liền tin rằng ngày đó không xa.

Nhưng hắn không ngờ, nàng đã dành lời nói dối duy nhất trong đời cho hắn .

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Đêm hôm ấy , có người mơ về tương lai tươi đẹp , cũng có người đã lẳng lặng cáo biệt trong bóng tối.

6

Nguyên Uyên không hề nói đùa.

Ban đầu hắn thực sự muốn c.h.ế.t theo nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/su-de-hac-hoa-roi/chuong-9-phien-ngoai.html.]

Nhưng nhanh ch.óng phát hiện ra sợi hồn hỏa nàng để lại vẫn còn ẩn chứa một tia hy vọng.

Nguyên Uyên mất mấy chục năm để giải quyết mọi chuyện, rồi mang nàng về nhà.

Vị sư phụ thích nằm trong hồ sen không còn nữa.

Người thương từng ăn hạt sen trên tay hắn cũng đi rồi .

Đám bạn bè thỉnh thoảng ghé thăm cũng chẳng còn ai.

Giống như trước khi Từ Chi xuất hiện trong cuộc đời hắn .

Nguyên Uyên lại một lần nữa trở về với hai bàn tay trắng, cô độc một mình .

Sau này , hoa sen trên núi Khinh Tuyết chẳng bao giờ nở nữa.

Phong tuyết bao phủ lấy nơi này .

Nguyên Uyên giữ hồn hỏa của nàng chờ ngày tỉnh lại .

Không biết đã qua bao nhiêu năm, hắn soi gương và thấy tóc mình đã điểm bạc.

Phong tuyết đập vào cửa sổ, phát ra tiếng khóc ô ô.

Ngoài cửa sổ chẳng còn nhật nguyệt, chỉ có băng tuyết tàn phá, gặm nhấm nhân thọ.

7

Năm thứ một ngàn, Nguyên Uyên cảm thấy mình điên rồi .

Hắn cầu xin người của Thiên Cơ Tông bói toán.

Xem kiếp này còn cơ hội đợi nàng trở về hay không .

Người của Thiên Cơ Tông lại tính ra cho hắn một mối nhân duyên mới.

Nguyên Uyên cười lớn rồi bỏ đi , hắn thấy thật nực cười .

Vì sư tỷ, hắn đã làm người tốt cả đời, kết quả chẳng nhận được báo đáp gì.

Hắn quyết định làm kẻ ác một lần , đi cắt đứt mối nhân duyên không cần thiết này .

Sau khi tìm được người , cảm xúc đầu tiên của hắn là phẫn nộ.

Nhưng nhanh ch.óng biến thành vui mừng.

Giống, quá giống rồi .

So với thi hài tàn phá, thân xác này thích hợp với sư tỷ hơn nhiều.

Hắn nghĩ, biết đâu đây chính là thiện báo mà Thiên Đạo dành cho mình .

Hắn cứu Từ La khỏi đàn thú.

Mang nàng về sơn, tự nhủ rằng hắn đã cứu nàng, thì mạng này của nàng là của hắn .

Sư tỷ chắc chắn sẽ không vui, nhưng tại nàng không chịu nhìn hắn trước .

8

Hồn hỏa của sư tỷ ngày càng sung mãn.

Nguyên Uyên nhìn cái tên đồ dỏm kia cũng thấy thuận mắt hơn nhiều.

Hắn nghĩ hay là tìm cho Từ La một cái xác khác.

Nếu không lúc sư tỷ tỉnh lại chắc chắn sẽ trở mặt với hắn .

Tình yêu của nàng, vốn không dung thứ cho sự trắng đen bất phân.

Ai ngờ, hắn đi tìm xác ở bên ngoài, Từ La lại ở nhà trộm mất người của hắn .

Ha ha.

9

Gặp lại sau quãng thời gian đằng đẵng, dung nhan người thương vẫn vẹn nguyên như cũ.

Hắn giấu đi mái tóc bạc.

Hướng về phía nàng như mỗi lần hắn đợi nàng về nhà ngày xưa, đếm đến mười, chào đón nàng trở về.

Nàng tránh ánh mắt hắn .

Hắn hiểu nàng đến nhường nào.

Chỉ cần liếc mắt đã biết nàng đã phát hiện ra những việc hắn làm .

Hắn vừa giận vừa ai oán, hắn nói rằng hắn hận nàng.

Thế nhưng, đến cả Từ La cũng nhìn ra được .

Kẻ không buông tay được người kia mới chính là kẻ thua cuộc.

Hắn chưa bao giờ thắng nổi nàng.

Cũng may, cuối cùng nàng cũng trải nghiệm được cảm giác của hắn năm xưa.

Hiểu được rằng kẻ bị bỏ lại , kẻ bị bảo vệ cũng chẳng dễ chịu gì, rồi nàng cất lời xin lỗi hắn .

Dẫu rằng việc này phải cảm ơn cái tên Từ La đáng ghét kia .

Ha ha, thật chịu thua, đi một Chúc Đào lại tới một Từ La.

Nhưng chẳng sao cả, dù sao đi nữa, Nguyên Uyên đã mãn nguyện rồi .

Khi nàng trở về và gọi hắn là sư đệ lần đầu tiên.

Những năm tháng chờ đợi trong phong tuyết ấy không cần phải nói thêm lời nào nữa.

Hắn chỉ thấy vui mừng.

Đợi đến năm sau hoa sen nở rộ khắp hồ.

Trên bàn lại có người lột hạt sen cho hắn ăn.

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...