1
Khoai lang lăn lóc khắp mặt đất.
Tôi ngồi xổm trên đất, nhìn những củ khoai dính đầy bụi, nứt nẻ, bị người ta giẫm bẹp, nhất thời không biết nên nhặt củ nào lên trước .
Bên tai là tiếng bước chân chạy xa dần của mấy cô gái, tiếng giày cao gót gõ vội vã trên mặt đường nhựa.
"Nhanh lên nhanh lên! Chuyến bay của Tần Giản hạ cánh lúc tám rưỡi đấy!"
"Tại cái sạp rách nát này ngáng đường, suýt thì lỡ việc lớn..."
Giọng nói của họ bị gió đêm thổi tan, hòa vào dòng xe cộ trên đường cao tốc ra sân bay ở đằng xa, mỗi lúc một nhỏ dần.
Tần Giản.
Bàn tay đang nắm củ khoai lang của tôi siết c.h.ặ.t lại , bùn đất kẹt cả vào kẽ móng tay.
Năm năm rồi .
Tôi cứ tưởng cái tên này sẽ không bao giờ xuất hiện trong cuộc sống của mình nữa.
Tôi cứ tưởng chỉ cần mình không nghe , không nhìn , không nghĩ đến, thì có thể giả vờ như chuỗi ngày đó chưa từng tồn tại.
Nhưng nó lại cứ như thế, bất ngờ bị người ta giẫm nát ngay trước mặt tôi .
"Ây da, cô bé, em không sao chứ?"
Chị bán phở xào sạp bên cạnh xách cái xẻng xào chạy tới, giúp tôi cản dòng người phía sau .
"Mấy người này thật tình, đi đầu t.h.a.i hay gì? Đụng trúng người ta mà một câu xin lỗi cũng không có ..."
"Không sao đâu chị."
Tôi nặn ra một nụ cười , cúi đầu định với lấy củ khoai lang lăn bên vệ đường.
Một bàn tay đã nhanh hơn tôi một bước, nhặt nó lên.
Đôi bàn tay ấy rất trắng, khớp xương rõ ràng, đầu ngón tay sạch sẽ, móng tay được cắt tỉa gọn gàng.
Không phải là đôi bàn tay nên xuất hiện ở khu chợ đêm này .
Tôi khựng lại , men theo bàn tay đó nhìn lên trên ...
Ống tay áo màu xám đậm xắn lên giữa cẳng tay, lộ ra một đoạn cổ tay.
Trên cổ tay không đeo đồng hồ, nhưng có một vết sẹo rất mờ, nằm chéo, giống như bị thứ gì đó cứa qua.
Hơi thở của tôi ngưng bặt.
Vết sẹo đó.
Năm năm trước , lúc gọt táo anh không cẩn thận cứa phải .
Lúc đó tôi cười anh ngốc, anh bảo đây không phải ngốc, là cố ý, rạch một đường để lần sau gọt táo sẽ nhớ mà cẩn thận hơn.
Tôi mắng anh nói hươu nói vượn, lấy băng cá nhân có hình gấu bông dán cho anh , dán xiêu xiêu vẹo vẹo.
Anh giơ tay lên nhìn cả buổi, bảo, dán xấu thật, nhưng anh thích.
...
"Cẩn thận chút, thưa cô."
Anh đưa củ khoai đến trước mặt tôi , giọng trầm trầm, mang theo sự khách sáo xa cách.
Tôi ngẩng đầu lên, chạm phải gương mặt năm năm không gặp.
Tần Giản.
Anh đứng dưới ánh đèn đường vàng vọt, đường nét mày mắt so với năm năm trước càng thêm thâm trầm, đường nét quai hàm cũng sắc bén hơn.
Đôi mắt ấy vẫn đẹp như vậy , đuôi mắt hơi xếch lên, con ngươi đen láy, lúc nhìn người khác luôn có cảm giác như đang giấu giếm điều gì đó.
Nhưng bây giờ, trong đôi mắt ấy , chẳng có gì cả.
Không kinh ngạc, không vui mừng, không có lấy một gợn sóng.
Cứ bình thản nhìn tôi như thế, như nhìn một người xa lạ.
"Khoai của cô này ."
Anh nói lại một lần nữa, đưa củ khoai về phía trước thêm chút.
Tôi đưa tay ra nhận, đầu ngón tay chạm vào đầu ngón tay anh .
Lạnh.
Tay anh lạnh buốt.
Nhưng năm năm trước , tay anh lúc nào cũng ấm.
Mùa đông, anh sẽ nhét tay tôi vào túi áo măng tô của anh , vừa đi vừa nói , tay em sao cứ như cục đá thế này , mau để anh ủ ấm cho.
Lúc đó anh cười híp cả mắt, bảo, ủ ấm cả đời có được không ?
...
"Cảm ơn."
Tôi
nghe
thấy giọng
mình
khô khốc, như phát
ra
từ cổ họng của
người
khác.
Anh gật đầu, đã định quay bước.
Đầu gối tôi vẫn quỳ trên đất, những ngón tay nắm c.h.ặ.t củ khoai lang đến mức các khớp trắng bệch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/nam-nam-khong-phai-qua-tre/chuong-1.html.]
Anh cứ thế đi sao ?
Anh không nhận ra tôi ?
Không đúng, sao anh có thể không nhận ra tôi .
Chúng tôi ở bên nhau hai năm, hai năm đó ngày nào cũng ở cạnh nhau .
Anh biết sau eo tôi có một nốt ruồi, biết tôi sợ tối, biết tôi ăn mì không ăn ngò rí, biết lúc ngủ tôi thích trở mình sang bên phải ...
Sao anh có thể không nhận ra tôi chứ.
Trừ phi...
"A Giản?"
Một giọng nữ vang lên từ cách đó không xa, êm ái dịu dàng, mang theo chút hờn dỗi.
2
Tôi nhìn theo hướng âm thanh.
Một người phụ nữ mặc áo gió màu be đứng ở rìa đám đông, tóc dài xõa vai, trang điểm tinh tế, tay kéo một chiếc vali.
Ánh mắt cô ta lướt qua vai Tần Giản, rơi xuống người tôi , chỉ dừng lại một giây rồi dời đi .
"Sao anh lại chạy ra đằng kia ? Làm em tìm mãi."
Cô ta đi tới, rất tự nhiên khoác tay Tần Giản, ngẩng mặt mỉm cười với anh , nụ cười vô cùng ngọt ngào.
Tần Giản cúi đầu nhìn cô ta , ánh mắt trở nên dịu dàng.
"Vừa nãy có người xô ngã sạp hàng, anh giúp một tay."
Anh nói .
"Ồ..."
Người phụ nữ đó lại nhìn tôi , lần này thời gian dừng lại lâu hơn một chút, đ.á.n.h giá một lượt từ trên xuống dưới , trong mắt dường như xẹt qua điều gì đó.
Nhưng rồi cũng thu ánh mắt lại , siết c.h.ặ.t t.a.y Tần Giản.
"Đi thôi anh , xe đang đợi bên ngoài, đừng để chú Trần đợi lâu."
"Ừ."
Họ quay người .
Vạt áo gió tung bay trong gió, lướt qua nơi tôi đang quỳ.
Tôi chợt cất tiếng.
"Tần Giản."
Giọng không lớn, nhưng xung quanh quá yên tĩnh, dòng người ở chợ đêm vẫn chưa tràn tới, nên hai chữ này rơi rõ ràng vào không không trung.
Bước chân anh khựng lại .
Bước chân của người phụ nữ kia cũng khựng lại theo. Cô ta quay đầu, trên mặt vẫn vương nụ cười , nhưng ánh mắt đã thay đổi, giống như một loại cảnh giác.
Tần Giản cũng quay đầu lại .
Anh nhìn mặt tôi , hơi cau mày, như đang cố gắng nhận diện điều gì đó. Nhưng chỉ vài giây, chút bối rối ấy tan biến, những gì còn lại vẫn chỉ là sự khách sáo và xa cách.
"Chúng ta quen nhau sao ?"
Anh hỏi.
Chúng ta quen nhau sao .
Câu nói này như một con d.a.o cùn, từ từ cứa vào tim tôi .
Tôi nhìn anh , nhìn người phụ nữ bên cạnh anh ...
Năm năm.
Tôi đã tưởng tượng ra vô số cảnh tượng trùng phùng.
Có thể là ở một góc phố nào đó, có thể là giữa những kệ hàng trong siêu thị, có thể là anh nhận ra tôi trước , có thể là tôi gọi anh lại trước .
Nhưng tôi chưa từng nghĩ, sẽ là thế này .
Bên cạnh anh đã có người khác.
Anh không nhớ tôi nữa.
"Tô Vãn."
Giọng của người phụ nữ kia vang lên, mang theo chút kinh ngạc, lại xen lẫn chút trêu đùa.
Tôi ngẩng đầu lên, chạm phải mắt cô ta .
Cô ta nghiêng đầu nhìn tôi , như nhớ ra chuyện gì đó thú vị, khóe miệng từ từ cong lên.
"Thì ra là cô."
Cô ta nói : "Thảo nào tôi thấy hơi quen mắt."
Cô ta buông tay Tần Giản ra , tiến lên hai bước, đứng lại trước mặt tôi .
"Cô không nhớ tôi sao ?"
Cô ta cúi đầu, nhìn từ trên cao xuống tôi : "Năm năm trước , ngày cô đến tìm Tần Giản, là tôi mở cửa."
Chaporia
Bình Luận (0)