20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Năm năm trước .

Ngày hôm đó.

Ký ức như thủy triều ùa về.

Năm năm trước , ngày Tần Giản bị t.a.i n.ạ.n giao thông, chúng tôi đã cãi nhau qua điện thoại.

Anh nói anh không muốn nghe tôi giải thích nữa, tôi nói vậy thì anh vĩnh viễn đừng nghe .

Sau đó tôi cúp máy, lúc gọi lại thì điện thoại đã tắt nguồn.

Tôi điên cuồng đi tìm anh khắp nơi.

Ba ngày sau , có người báo cho tôi anh đang ở Bệnh viện số 1 thành phố.

Tôi bắt taxi lao đến, lúc tìm thấy phòng bệnh của anh , cửa đang hé mở.

Đẩy cửa ra ...

Trên giường không có ai.

Trên chiếc ghế bên cạnh có một cô gái đang ngồi , tóc dài, mắt to, mặc váy trắng.

Cô ta thấy tôi vào , liền đứng dậy mỉm cười .

"Cô đến tìm Tần Giản sao ?" 

Cô ta nói : "Anh ấy vừa đi kiểm tra xong, lát nữa sẽ về. Cô là bạn của anh ấy à ? Ngồi đi ."

Giọng điệu cô ta nói chuyện thật tự nhiên, tự nhiên đến mức cứ như cô ta mới là người nên ở đây.

Sau đó Tần Giản trở về.

Anh nhìn tôi một cái, ánh mắt xa lạ đến mức khiến tôi hoảng sợ.

"Vị này là?" 

Anh hỏi cô ta .

Cô ta đáp: "Cô ấy nói tên là Tô Vãn, nói là bạn gái anh ."

Anh cau mày, nhìn tôi thêm một cái.

" Tôi không quen cô ta ." 

Anh nói .

Tôi không quen cô ta .

Ngày hôm đó, cô gái kia cười với tôi , nói :

"Ngại quá, A Giản bị thương ở đầu, có một số chuyện không nhớ rõ lắm. Hay là cô về trước đi , đợi anh ấy khỏe hơn rồi lại đến?"

Sau này tôi mới biết cô ta là ai.

Trần Vi, cô hai của nhà họ Trần.

Ngày Tần Giản bị t.a.i n.ạ.n giao thông, cô ta là người đầu tiên phát hiện ra , cũng là người đưa anh vào viện. Trong ba ngày đó, cô ta luôn túc trực bên giường bệnh của anh .

Tôi không biết ba ngày đó đã xảy ra chuyện gì.

Tôi chỉ biết , đợi đến lúc tôi đi tìm anh lần nữa, anh đã xuất viện rồi .

Bệnh viện nói anh được người nhà đón đi rồi , đi đâu thì không ai biết .

Về sau nữa, tôi thấy tin tức của anh trên mạng.

Người thừa kế của tập đoàn họ Tần bị t.a.i n.ạ.n mất trí nhớ phải an dưỡng nửa năm, sau khi khôi phục trí nhớ mới xuất hiện trở lại trước công chúng.

Bên cạnh anh có một người phụ nữ, là thiên kim của tập đoàn họ Trần, nghe nói là vị hôn thê của anh .

Họ nắm tay nhau bước trên t.h.ả.m đỏ trong tiệc từ thiện, nhìn nhau mỉm cười trên trang bìa tạp chí tài chính.

Tất cả mọi người đều nói họ là trời sinh một cặp.

Vậy còn tôi thì sao .

Tần Giản rõ ràng đã khôi phục trí nhớ, anh ấy thực sự định không bao giờ ở bên tôi nữa sao ?

...

3

"Nhớ ra rồi à ?" 

Giọng nói của Trần Vi kéo tôi về thực tại.

Cô ta nhìn tôi với vẻ bề trên , nụ cười trên môi rất đắc thể, đắc thể như đang tham gia một sự kiện giao tế nào đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.

com/nam-nam-khong-phai-qua-tre/chuong-2.html.]

"Năm năm rồi , không ngờ lại gặp cô ở đây." 

Cô ta nói , ánh mắt lướt qua chiếc áo bông cũ kỹ trên người tôi , lướt qua lớp bụi trên đầu gối:

"Cô... sống có tốt không ?"

Câu hỏi rào trước đón sau , giọt nước cũng không lọt. Vừa như quan tâm, lại vừa như đang muốn xác nhận điều gì đó.

Tôi không nói gì.

Tần Giản đi tới, đứng cạnh cô ta . Anh nhìn tôi một cái, lông mày lại cau lại , rồi quay sang Trần Vi.

"Hai người quen nhau à ?" 

Anh hỏi.

"Cũng coi là thế." 

Trần Vi khoác tay anh , mỉm cười : "Trước đây từng gặp một lần . Nhưng chắc cô ấy không nhớ em đâu , dù sao cũng nhiều năm như vậy rồi ."

Cô ta nhìn tôi , chờ tôi lên tiếng.

Tôi từ từ đứng lên khỏi mặt đất.

Đầu gối quỳ hơi tê, lúc đứng lên tôi lảo đảo một chút.

Tần Giản theo bản năng vươn tay ra , nhưng tay vươn được một nửa lại rụt về, như cảm thấy động tác này không thích hợp.

Tôi vịn vào chiếc xe ba gác bên cạnh đứng vững, phủi lớp bụi trên đầu gối.

"Năm năm rồi ." 

Tôi nói , nhìn thẳng vào mắt Trần Vi: "Sống thế nào, chẳng phải cô đều thấy cả rồi sao ?"

Nụ cười của Trần Vi cứng đờ một thoáng. Nhưng chỉ một thoáng, rất nhanh đã khôi phục lại bình thường.

"A Giản, chúng ta đi thôi." 

Cô ta kéo kéo tay áo Tần Giản, giọng điệu mang theo chút nũng nịu:

"Bên ngoài lạnh lắm, đừng đứng đây nữa."

Tần Giản gật đầu, tháo chiếc khăn quàng trên cổ mình xuống, rất tự nhiên quàng cho Trần Vi.

Thân nhiệt của hai người trong nháy mắt hòa vào nhau , giống hệt như ngàn vạn lần anh từng làm cho tôi trước kia .

"Lần sau đừng mặc phong phanh như vậy ."

Trần Vi hờn dỗi lườm anh : 

"Còn không phải tại sáng nay anh trêu em lúc rời giường, nếu không sao suýt lỡ chuyến bay, đến khăn quàng cũng quên ở khách sạn cơ chứ."

Bọn họ... đã thân mật đến mức này rồi sao ?

Tần Giản hơi nhếch môi, quay người , cùng cô ta đi về hướng bãi đỗ xe. Gió thổi tung vạt áo măng tô của anh , cô ta khoác tay anh , bước đi vô cùng vững vàng.

Tôi nhìn bóng lưng họ, nhìn ánh đèn đường kéo bóng họ dài thật dài.

Về đến căn phòng trọ, đã gần mười hai giờ đêm.

Cô con gái năm tuổi Hoan Hoan sáp lại gần: 

"Mẹ ơi, hôm nay con làm xong bài tập rồi , còn quét nhà lau nhà nữa, con có giỏi không ?"

Tôi đưa mắt phức tạp xoa cái đầu nhỏ của Hoan Hoan, mỉm cười gật đầu.

Điện thoại vang lên.

Tôi cúi đầu nhìn , là một số lạ.

Bắt máy, đầu dây bên kia vang lên một giọng nói .

"Tô Vãn? Là tôi đây."

Giọng của Trần Vi.

Tôi cầm điện thoại, không lên tiếng.

Cô ta bật cười khẽ một tiếng, nhẹ nhàng êm ái, như thể ở đầu dây bên kia là một người bạn cũ lâu ngày không gặp.

"Hôm nay gặp mặt vội vàng quá, chưa kịp nói chuyện đàng hoàng." 

Cô ta nói : "Ngày mai cô rảnh không ? Chúng ta gặp nhau nhé."

Tôi vẫn không lên tiếng.

Cô ta dường như cũng không để tâm đến sự im lặng của tôi , tự mình nói tiếp: "Cô và A Giản, có một đứa con gái nhỉ."

Lời nói quá đỗi bình thản.

Nhưng lại khiến tim tôi thót lên một nhịp.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...