Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
4
Đến quán cà phê đã hẹn, Trần Vi đã ngồi đó rồi .
Cô ta đ.á.n.h giá tôi , mỉm cười .
"Năm năm không gặp, cô thay đổi nhiều thật."
Cô ta nói : "Giản dị hơn trước ... nhiều."
Giản dị.
Từ này cô ta dùng rất khách sáo.
So với cô hai nhà họ Trần trang điểm tinh tế, từ đầu đến chân đều toát lên chữ "đắt tiền" ngồi đối diện này , tôi thực sự giống như người đến từ một thế giới khác.
"Cô muốn nói gì thì nói thẳng đi , con gái tôi vẫn đang đợi ở nhà."
Nhắc đến hai chữ "con gái", ý cười trong mắt cô ta khẽ khựng lại . Nhưng cô ta rất nhanh đã điều chỉnh lại , bưng ly cà phê trước mặt lên nhấp một ngụm.
"Vậy tôi nói thẳng nhé."
Cô ta ngước mắt nhìn tôi : "Hãy rời khỏi thành phố này đi ."
Tôi không nói gì.
"Cô và Tần Giản đã kết thúc rồi , kết thúc từ năm năm trước rồi ."
Giọng điệu của cô ta bình bình đạm đạm, như đang trần thuật một sự thật.
"Anh ấy bây giờ đã có cuộc sống mới, có vị hôn thê mới. Mọi chuyện giữa hai người , anh ấy đã quên từ lâu rồi . Cô ở lại đây, đối với cô, đối với anh ấy , hay đối với đứa trẻ đó, đều chẳng có lợi ích gì cả."
Hai chữ "đứa trẻ" thốt ra từ miệng cô ta , khiến toàn thân tôi lạnh toát.
"Chuyện của con gái tôi …"
Tôi gằn từng chữ: "Không liên quan đến cô."
Cô ta bật cười khẽ một tiếng:
"Nếu Tần Giản biết sự tồn tại của con bé, cô nghĩ anh ấy sẽ để mặc con ruột của mình lưu lạc bên ngoài sao ? Tô Vãn, cô cũng không muốn đứa con gái mình nuôi nấng năm năm trời bị anh ấy cướp đi chứ."
Câu nói này như một cây kim, đ.â.m trúng chỗ mềm yếu nhất của tôi .
Cô ta dựa lưng ra ghế, rút từ trong túi xách ra một tấm thẻ, đẩy đến trước mặt tôi .
"Trong này có một triệu. Đủ để cô thuê một căn nhà ở thành phố khác, làm chút buôn bán nhỏ, nuôi lớn đứa trẻ đó."
"Đây không phải là ý của tôi ,"
Giọng Trần Vi lại dịu xuống: "Đây là ý của A Giản."
Tôi ngẩng đầu lên.
"Cô đừng sợ, anh ấy vẫn chưa biết cô có một đứa con1 Anh ấy chỉ đơn thuần là không muốn nhìn thấy cô nữa thôi."
"Sau vụ t.a.i n.ạ.n năm năm trước anh ấy đã khôi phục trí nhớ rồi . Nhưng anh ấy không đi tìm cô, cô biết tại sao không ?"
Tôi siết c.h.ặ.t những ngón tay.
Cô ta thở dài, như thể rất đồng cảm với tôi :
"Vì anh ấy đã suy nghĩ thấu đáo rồi , hai người không hợp nhau !"
"Anh ấy nói ở bên cô quá mệt mỏi, nhà cô nghèo, không có bối cảnh. Ở bên cô, anh ấy phải chăm sóc lòng tự trọng của cô, phải dỗ dành cô, phải cẩn thận từng li từng tí sợ làm tổn thương cô. Anh ấy mệt rồi !"
Rất thực tế.
Thực tế đến mức tôi không thể phản bác.
"Anh ấy chọn tôi , không phải vì mất trí nhớ, mà là vì anh ấy cuối cùng cũng tỉnh ngộ rồi ."
"Năm năm nay, anh ấy đối xử với tôi rất tốt . Anh ấy nhớ mọi sở thích của tôi , sinh nhật tặng quà gì thì tôi sẽ vui, lúc tôi tức giận thì phải dỗ dành thế nào."
"Hai tháng nữa chúng tôi sẽ tổ chức hôn lễ, thậm chí còn lên kế hoạch sinh em bé trong tuần trăng mật——"
"Đủ rồi ."
Tôi ngắt lời cô ta .
Cô ta dừng lại , nhìn vào mắt tôi , khóe miệng từ từ cong lên.
"Tô Vãn,"
Giọng cô ta nhè nhẹ:
"Cô vẫn chưa hiểu sao ? Nếu anh ấy thực sự còn yêu cô, sao có thể năm năm nay không quan tâm hỏi han gì đến cô? Sao có thể ở trước mặt tôi , nhìn cô như nhìn người xa lạ?"
Tôi không thể trả lời.
Vì những gì cô ta nói đều là sự thật.
Tấm thẻ kia vẫn nằm trên mặt bàn, như một tối hậu thư.
"Cho tôi chút thời gian... để suy nghĩ thật kỹ."
5
Mười giờ tối, Hoan Hoan đã ngủ say.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/nam-nam-khong-phai-qua-tre/chuong-3.html.]
Điện thoại trên bàn rung lên một tiếng.
Tôi cầm lên xem, là một tin nhắn từ số lạ:
[Anh đang ở dưới lầu.]
Chỉ có mấy chữ đó cũng khiến tim tôi lỡ một nhịp.
Đi đến bên cửa sổ nhìn xuống, dưới ngọn đèn đường có một người đang đứng .
Anh hơi cúi đầu, ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên mặt anh , làm đường nét khuôn mặt trông có chút mờ ảo. Như nhận ra ánh mắt của tôi , anh ngẩng đầu lên, hướng thẳng về phía cửa sổ.
Tần Giản.
"Tô Vãn."
Anh đứng khựng lại trước mặt tôi , gọi tên tôi .
Không phải "Thưa cô", mà là "Tô Vãn".
Giọng anh vẫn trầm trầm như thế, chỉ là lần này , trong đó đã có thêm chút gì đó mà tôi không nhận ra .
"Anh..."
Tôi cất tiếng, giọng hơi khô khốc: "Sao anh lại ở đây?"
Anh nhìn tôi , trong đôi mắt ấy cuối cùng cũng có gợn sóng.
"Em đã nhận tiền của Trần Vi, hứa với cô ta sẽ rời khỏi đây, đúng không ?"
Tôi ngẩng phắt đầu lên.
Anh quả nhiên vẫn nhớ tôi !
Theo bản năng trả lời: "Vẫn... chưa ."
Tần Giản nhạt nhẽo cười khẩy một tiếng:
"Vẫn chưa ? Tức là đang suy nghĩ, trong thống kê học thì là xác suất năm mươi phần trăm."
"Năm năm trước em có thể vứt bỏ anh , chứng tỏ sự tuyệt tình của em. Vậy thì lần này xác suất tôi nghĩ có thể tăng lên tám mươi phần trăm."
Tôi hơi tức giận.
Thế nào gọi là tôi vứt bỏ anh ta ! Rõ ràng là anh ta thay lòng đổi dạ !
Đang định phản bác, cơ thể anh đã áp sát tới.
Khoảng cách cực gần, khiến toàn thân tôi lập tức căng cứng. Hơi thở ẩm nóng phả nhẹ lên trán tôi , ánh mắt nguy hiểm, sâu không thấy đáy.
Năm năm trước nếu anh lộ ra ánh mắt này , đồng nghĩa với việc môi tôi lại sắp gặp tai ương, và buổi tối cũng sẽ là một trận chiến kịch liệt.
Còn bây giờ......
Ánh mắt anh lướt từ mặt tôi xuống quần áo, rồi lại quay trở lại mặt tôi . Trong mắt thêm một loại cảm xúc rất phức tạp.
"Năm năm nay, em sống có vẻ không được tốt lắm."
Tôi chợt sinh ra một tia bối rối.
Bộ quần áo trên người là kiểu dáng của hai năm trước , rộng lùng thùng, tóc buộc túm đại, tóc mái dài ra cũng chưa đi cắt. Trên mặt cũng không trang điểm, dưới mắt là quầng thâm do thức khuya.
Rõ ràng cũng từng bị Trần Vi nhìn bằng ánh mắt đó, lúc ấy tôi chẳng có cảm giác gì.
Nhưng bị Tần Giản chăm chú nhìn như vậy , mặc dù trong mắt anh không có vẻ khinh thường, tôi lại sinh ra một cảm giác khó xử không nói nên lời.
"Đừng đi ."
Một tiếng rất trầm.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
Nhưng ánh mắt anh rất nghiêm túc.
Cơn bực bội và tức giận khó hiểu trong tôi lại trào lên.
"Anh quản tôi làm gì? Cần tôi nhắc lại cho anh một lần nữa không ? Anh đã có vị hôn thê rồi ."
"Hôm đó nhìn tôi như người xa lạ, còn ngầm đồng ý cho Trần Vi đuổi tôi đi , bây giờ lại nói những lời này sao ? Trước mặt một đằng sau lưng một nẻo, là muốn bắt tôi làm tiểu tam sao ?"
Anh dường như định nói gì đó, nhưng tôi lạnh lùng ngắt lời:
" Tôi rất thích cuộc sống hiện tại, chúng ta đã là thì quá khứ rồi , xin đừng đến làm phiền tôi nữa."
Dứt lời, nhiệt độ xung quanh như giảm xuống vài phần.
Chưa đợi tôi đẩy ra , anh đã lùi về khoảng cách an toàn với tôi . Giọng nói cũng trở lại vẻ xa cách, lạnh lùng như trước :
" Tôi không hề sai khiến Trần Vi làm bất cứ việc gì! Hôm nay là tôi thất lễ rồi , tôi xin lỗi cô, cô Tô."
Tôi hơi ngẩn người .
Trần Vi đến tìm tôi không phải là ý của anh ?
Chưa đợi tôi hoàn hồn, Tần Giản nhận một cuộc gọi rồi chuẩn bị rời đi , trước khi đi , anh quăng lại một câu:
"Nếu thực sự khó khăn, tôi có thể giới thiệu cho cô một công việc lương cao. Dù sao cũng thể diện hơn là nhận tiền của người khác, bị ép phải tha hương cầu thực."
Chaporia
Bình Luận (0)