20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

6

Tôi trằn trọc mất mấy ngày.

Trần Vi đã biết đến sự tồn tại của Hoan Hoan, nếu không muốn sau này phải nơm nớp lo sợ, thực ra rời đi là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng ......

Tôi hỏi Hoan Hoan, có muốn chuyển trường không . Hoan Hoan lắc đầu nguầy nguậy: 

"Bạn tốt từ nhỏ đến lớn của Hoan Hoan đều ở đây cả, Hoan Hoan không muốn đi ."

Tôi phì cười : "Con mới tí tuổi đầu mà đã từ nhỏ đến lớn cái gì."

Hoan Hoan lại vô cùng nghiêm túc: 

"Không muốn rời đi là câu trả lời của Hoan Hoan, nhưng nếu mẹ có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ, thì câu trả lời của Hoan Hoan không quan trọng. Hoan Hoan quan tâm mẹ nhất, mẹ ở đâu , Hoan Hoan ở đó."

Tôi xoa đầu con bé, không nói gì.

Một tháng trôi qua, có lẽ Tần Giản đã làm gì đó, Trần Vi không còn liên lạc với tôi nữa.

Tần Giản ngược lại đưa cho tôi một lời mời phỏng vấn từ mảng thiết kế đồ họa của tập đoàn họ Tần.

Hồi đại học tôi học chính là ngành thiết kế.

Nhưng tôi sẽ không đi .

Dù sao đi nữa, tôi cũng coi như là bạn gái cũ của Tần Giản, mà anh ấy thì sắp kết hôn rồi . Hơn nữa, tôi không thể để anh biết sự tồn tại của Hoan Hoan.

Hôm nay Hoan Hoan được nghỉ, theo tôi cùng đi bán hàng.

Hơn năm giờ chiều, một đoàn làm phim quay gần đó tìm tôi , nói cần một số đạo cụ là gian hàng ăn vặt, bảo tôi giao một mẻ khoai lang nướng qua đó.

Làm xong, tôi dẫn Hoan Hoan vội vã chạy tới đó.

Đoàn phim rất gần, nhân viên hậu cần nhận lấy thùng giữ nhiệt tôi đưa, mở ra nhìn một cái:

"Được rồi , đi theo tôi , đạo diễn phải xem qua đã ."

Phía trước là một quảng trường rất lớn, vây kín rất nhiều người .

Đèn trường quay bật sáng, máy quay được dựng lên, ở giữa có mấy người đang đứng .

Ban đầu tôi không để ý. Nhưng khi đến gần, tôi chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Anh mặc trường bào cổ trang, tóc b.úi lên, trên mặt điểm trang, đang đứng trước máy quay nói chuyện với đạo diễn.

Tần Giản.

Suýt thì quên, Tần Giản bây giờ là đại minh tinh.

Không đúng.

Tôi theo bản năng nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ bé của Hoan Hoan.

Nhân viên hậu cần quay lại nhìn tôi : "Sao thế? Đi thôi."

Ngay lúc Tần Giản nhìn sang, tôi gần như lập tức cúi gầm mặt xuống, sau đó ôm c.h.ặ.t Hoan Hoan vào lòng, không để Tần Giản nhìn thấy mặt con bé.

Chợt nghe thấy có người hét lớn về phía tôi : "Giá đỡ có vấn đề, cẩn thận đèn trên đầu cô!"

Sau đó là một trận hỗn loạn.

Tôi nhìn sang, thấy Tần Giản vừa chạy vừa hét tên tôi .

Sao anh vẫn có thể nhận ra tôi chỉ bằng một cái liếc mắt?

Giây tiếp theo, anh lao tới, ôm chầm lấy tôi và Hoan Hoan, nhào sang một bên.

Tiếng va chạm khổng lồ nổ tung bên tai tôi .

Tôi và Hoan Hoan bị đè dưới người anh , trước mắt toàn là bụi mù.

Tay anh che chở cho chúng tôi , cả người anh bao trùm lấy chúng tôi ở bên dưới .

Có thứ chất lỏng ấm nóng nhỏ giọt xuống mặt tôi .

Tôi ngẩng lên nhìn , trán anh đang chảy m.á.u, m.á.u men theo gò má chảy xuống, nhỏ lên trán tôi .

"Đừng sợ, hai người không sao chứ.

.."

Lời nói của anh im bặt, đồng t.ử đột ngột phóng to.

Anh vẫn phát hiện ra Hoan Hoan trong lòng tôi .

Đường nét khuôn mặt của Hoan Hoan, giống anh đến bảy tám phần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nam-nam-khong-phai-qua-tre/chuong-4.html.]

Anh đang định nói gì đó, thì giây tiếp theo liền ngất xỉu.

7

Trong hành lang bệnh viện, ánh đèn trắng đến ch.ói mắt.

Tôi ngồi ngoài phòng cấp cứu, tay vẫn còn run rẩy.

Hoan Hoan ngồi cạnh tôi , thân hình nhỏ xíu, nép c.h.ặ.t vào tôi .

Nửa tiếng sau , bác sĩ rốt cuộc cũng ra , nói chỉ là bị chấn động não nhẹ, không có gì đáng ngại.

Trong phòng bệnh, Hoan Hoan nằm nhoài bên mép giường, tò mò nhìn anh .

"Chú ơi, chú có đau không ?"

Anh nhìn con bé, nhìn rất lâu. Rồi anh vươn tay ra , nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt con bé.

"Không đau." 

Anh nói : "Cháu tên là gì?"

"Cháu tên là Hoan Hoan."

"Hoan Hoan." 

Anh lẩm nhẩm lại một lần : "Thật dễ nghe ."

Hoan Hoan nghiêng đầu nhìn anh : 

"Chú ơi, mắt chú giống cháu lắm! Trông chú cũng giống cháu nữa."

Anh ngẩn người , trong mắt xẹt qua một tia phức tạp, bàn tay tái nhợt thon dài vuốt ve đường nét mày mắt của Hoan Hoan, bật cười khẽ: 

" Đúng là rất giống."

Ngay sau đó liền đột ngột nhìn sang tôi .

Móng tay tôi cắm sâu vào da thịt, né tránh ánh mắt của anh .

"Năm năm trước tôi phát hiện mình mang thai, vốn định phá bỏ, nhưng bác sĩ nói niêm mạc t.ử cung của tôi bẩm sinh đã mỏng, có thể cả đời này chỉ có một đứa con này thôi."

" Tôi biết chuyện này là tôi làm không t.ử tế, nhưng Hoan Hoan là của tôi , là của một mình tôi . Anh..."

Nhưng lại bị Tần Giản nhạt nhẽo ngắt lời: 

"Tần Thâm sẽ không giành con với em đâu ."

Tần Thâm......

Nghe thấy cái tên này , đầu tôi lập tức "ong" lên một tiếng.

Đại não hoàn toàn trống rỗng, chỉ có thể ngây ngốc nhìn anh .

Ngoài cửa chợt truyền đến tiếng bước chân.

Trần Vi đẩy cửa xông vào .

Cô ta nhìn thấy tôi , nhìn thấy Hoan Hoan, nhìn thấy Tần Giản đang nằm trên giường, sắc mặt thay đổi liên tục.

"A Giản!" 

Cô ta rảo bước đi tới: "Anh sao rồi ? Em nghe nói xảy ra chuyện..."

Cô ta nhìn thấy tay Tần Giản đang nắm tay Hoan Hoan, giọng nói khựng lại .

Tần Giản nhìn cô ta , không lên tiếng.

Trong phòng bệnh rơi vào sự im lặng đến kỳ dị.

Rất lâu sau .

"A Giản." 

Cô ta chợt bật cười , giọng điệu bình tĩnh đến đáng sợ: "Anh thật sự nghĩ đứa trẻ này là của anh sao ?"

Tôi cau c.h.ặ.t mày.

"Anh còn nhớ năm xưa hai người vì chuyện gì mà cãi nhau chia tay không ?"

Trần Vi đứng trước giường bệnh, lớp trang điểm tinh tế, giọng điệu lại như tẩm độc, gằn từng chữ một, moi móc đoạn ký ức nhục nhã nhất của tôi năm năm trước ra đến m.á.u thịt đầm đìa...

"Năm đó vì cô ta biết được anh trai anh - Tần Thâm mới là người thừa kế của nhà họ Tần, nên đã leo lên giường của anh trai anh , bị chính anh bắt gian tại giường!"

Não như nổ "đoàng" một tiếng, những ký ức kinh tởm và khó xử đó ùa vào tâm trí.

"Đứa trẻ này giống anh , là bởi vì, bố của nó là anh trai ruột của anh !"

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...