20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Chính là cô ta !"

Giọng Trần Vi ch.ói tai the thé, đặc biệt rõ ràng giữa sự ồn ào của khu chợ đêm.

"Cô ta chính là kẻ thứ ba phá hoại tình cảm của tôi và Tần Giản! Tô Vãn!"

Các ống kính máy quay đồng loạt chĩa về phía tôi , ánh đèn flash ch.ói đến mức tôi không mở nổi mắt.

"Cô Tô, xin hỏi cô và anh Tần Giản có quan hệ gì?"

"Cô Tô, có người nói cô mang theo một đứa con gái riêng đến tìm Tần Giản, là thật sao ?"

"Cô Tô, cô có biết Tần Giản đã có vị hôn thê không ?"

Các câu hỏi ném tới như đạn bọc đường, tôi chẳng kịp trả lời câu nào.

Chị bán phở xào bên cạnh muốn qua giúp tôi , nhưng bị đám đông chen lấn đẩy ra ngoài.

"Mọi người nhìn cho rõ nhé." 

Trần Vi bước lên phía trước cùng, đối diện với ống kính, hốc mắt đỏ hoe:

" Tôi và Tần Giản sắp kết hôn rồi . Chính là người phụ nữ này , đột nhiên dẫn theo một đứa trẻ xuất hiện, nói đó là cốt nhục của Tần Giản."

Cô ta nhìn tôi , trong mắt đầy vẻ tức giận: " Nhưng đứa trẻ này , căn bản không phải của anh ấy !"

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta .

Đã đoán được bước tiếp theo cô ta định làm gì.

Cô ta biết kết quả giám định ADN vẫn chưa có , lúc này là thời điểm thích hợp nhất để hắt nước bẩn lên người tôi .

Giọng điệu của Trần Vi quá kiên định và phẫn nộ, trong đám đông bắt đầu có người xì xào bàn tán.

"Không thể nào, thật sự là kẻ đào mỏ sao ?"

"Nói cách khác là người phụ nữ này trước kia đã quen Tần Giản, sau đó chia tay, bây giờ lại mang con của anh trai anh ta về đòi tiền."

"Thế này thì buồn nôn quá rồi ... Vậy Tần Giản chẳng phải bị cắm một đầu sừng sao ?"

"Trần Vi t.h.ả.m quá, bị tiểu tam ức h.i.ế.p đến mức này ."

"Vẫn là đừng nên phát biểu ý kiến vội, lát nữa nhỡ có cú đảo ngược, các người lại bắt đầu đổi phe đấy."

Trần Vi đứng trước ống kính, trên mặt treo nụ cười đắc ý.

"Tô Vãn, hôm nay tôi đến không phải để làm khó cô." Cô ta ra vẻ rộng lượng, " Tôi chỉ muốn cho mọi người biết sự thật. Nếu đứa trẻ đó thực sự là của Tần Giản, Trần Vi tôi nhận thua, tôi tự nguyện rút lui. Nhưng nếu không phải ..."

Cô ta ngập ngừng, nhìn vào mắt tôi , khóe miệng cong lên một đường nét ác ý.

"Tô Vãn, cô có dám nói cho mọi người biết , năm năm trước , cô và anh trai của vị hôn phu tôi , đại thiếu gia nhà họ Tần, đã làm gì trong khách sạn không , tự cô không rõ sao ?"

Đám đông ngay lập tức bùng nổ.

"Cái gì? Với đại thiếu gia nhà họ Tần á?"

"Đây chẳng phải là hai anh em tranh giành một người phụ nữ sao ?"

"Trời ơi, vậy rốt cuộc đứa trẻ này là của ai?"

Giọng của Trần Vi vẫn đang tiếp tục, từng chữ từng chữ như d.a.o cứa vào người tôi .

"Năm năm trước , có người tận mắt nhìn thấy cô và đại thiếu gia nhà họ Tần thuê phòng khách sạn. Sau đó cô biến mất năm năm, bây giờ lại mang một đứa trẻ về, nói là của vị hôn phu tôi . Tô Vãn, cô coi chúng tôi là những kẻ ngốc hết sao ?"

Có phóng viên chĩa micro sát vào người tôi : 

"Cô nói đứa trẻ này là của Tần Giản, bằng chứng đâu ? Cô có dám đưa ra giấy giám định ADN không ?"

"Kết quả báo cáo vẫn chưa có ." 

Móng tay tôi bấu c.h.ặ.t vào lòng bàn tay.

"Vẫn chưa có sao ?" 

Trần Vi bật cười , một nụ cười đầy ẩn ý:

"Vậy cô đã từng nghĩ, ngộ nhỡ kết quả ra , đứa trẻ không phải của Tần Giản thì sao ? Cô có phải nên cho mọi người một lời giải thích không ?"

Tôi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, định mở balo, lấy đồ bên trong ra .

Đúng lúc này , một giọng nói vang lên từ phía sau đám đông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/nam-nam-khong-phai-qua-tre/chuong-6.html.]

"Giải thích? Cô muốn cô ấy giải thích cái gì?"

Tất cả mọi người đều ngoái đầu lại .

Tần Giản đứng bên ngoài đám đông, mặc chiếc áo măng tô đen, sắc mặt lạnh như băng. 

Đám đông tự động tản ra nhường thành một lối đi .

Anh bước từng bước đi tới, đến bên cạnh tôi , che chắn cho tôi ở phía sau .

"A Giản..." 

Sắc mặt Trần Vi biến đổi.

"Trần Vi." 

Giọng Tần Giản rất bình tĩnh, nhưng cảm giác áp bức đó khiến tất cả mọi người đều im bặt: "Hình như tôi đã cảnh cáo cô, đừng đến gây rắc rối cho cô ấy nữa."

Trần Vi miễn cưỡng nặn ra một nụ cười : "A Giản, em chỉ muốn để mọi người biết sự thật..."

"Sự thật?" 

Tần Giản ngắt lời cô ta : "Được, vậy tôi cho cô xem sự thật."

Anh lấy từ túi áo măng tô ra một túi hồ sơ, mở ra , rút lấy một tờ giấy.

Đó là một bản báo cáo giám định ADN.

Ròng rã năm ngày, cuối cùng báo cáo cũng đã có .

Tần Giản giơ bản báo cáo lên, hướng về phía ống kính máy quay .

"Bản giám định này , kết quả ghi rành rành, đứa trẻ mà Tô Vãn đưa đến, chính là con gái ruột của tôi ."

Ánh đèn flash chớp nháy điên cuồng.

Sắc mặt Trần Vi hoàn toàn trắng bệch.

"Không... không thể nào..."

"Không thể nào?" 

Tần Giản cười khẩy: "Thế cô nghĩ, Tần Giản tôi là loại người đi nuôi con hộ kẻ khác sao ?"

Tôi nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh , muốn nói gì đó, nhưng lại thôi.

Dường như cảm nhận được ánh mắt khó nói lên lời của tôi , lông mi Tần Giản khẽ chớp, dường như có hơi ngại ngùng quay sang ống kính, ánh mắt lạnh lùng trở lại .

"Thưa các vị truyền thông báo chí, hôm nay mọi người đã đến đây rồi , vậy tôi xin công bố chính thức vài việc."

"Thứ nhất, hôn ước của tôi và Trần Vi, ngay từ đầu đã là giả. Chỉ là một tờ thỏa thuận, không hề có bất cứ nền tảng tình cảm nào. Điểm này , cô ta là người rõ nhất."

Anh nhìn Trần Vi, ánh mắt lạnh như băng.

Mặt Trần Vi đã trắng bệch như tờ giấy.

"Thứ hai, Tô Vãn là bạn gái của tôi năm năm trước , là mẹ của con tôi . Năm xưa chia tay là vì hiểu lầm, bây giờ hiểu lầm đã được tháo gỡ, chúng tôi sắp kết hôn."

Tôi cũng đúng lúc lấy ra tờ giấy báo cáo khám sức khỏe của bác sĩ năm xưa.

"Năm đó ở khách sạn tôi là bị người ta hãm hại, ngay lúc đó tôi đã đến bệnh viện kiểm tra, trong cơ thể tôi có chứa thành phần của t.h.u.ố.c mê!"

"Hơn nữa bác sĩ cũng đã ghi rõ trong báo cáo, đêm đó tôi không hề có dấu vết của việc quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c, nói cách khác là giữa tôi và Tần Thâm không hề xảy ra chuyện gì."

Khung cảnh một trận ồ lên huyên náo.

Nhưng những ngón tay của tôi lại bị Tần Giản siết c.h.ặ.t trong nháy mắt, tôi theo bản năng nhìn sang anh .

Lại thấy trong đôi mắt đen láy của anh viết đầy vẻ chấn động.

Lẽ nào——

Anh ấy không biết ?

Tần Giản không thèm để ý đến đám đông nữa, quay người nắm lấy tay tôi , trong mắt dường như chứa đựng thiên ngôn vạn ngữ, nhưng lại chỉ hóa thành ba chữ:

"Đi, về nhà."

Tôi cũng có rất nhiều lời muốn hỏi anh .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...