20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

10

Suốt khoảng thời gian này , trên mạng hoàn toàn bùng nổ.

Top 10 hot search, thì có đến 8 cái là về chuyện này .

#Tần Giản lên tiếng#

#Trần Vi Tần Giản đính hôn giả#

#Giám định ADN của Tần Giản#

#Tần Giản Tô Vãn chúng tôi có một đứa con#

#Gia đình ba người Tần Giản Tô Vãn#

Hướng gió dưới phần bình luận thay đổi hoàn toàn .

[Vãi chưởng, thì ra hai người đó là giả thật! Trước đây đã có người bảo ngoài việc cùng nhau dự tiệc từ thiện và đi t.h.ả.m đỏ, Weibo chẳng có tương tác nào, chắc chắn là giả. Không ngờ người đó nói như thần!]

[ Tôi có tin nội bộ đây, kẻ hạ t.h.u.ố.c là Tần Thâm, anh ta thực ra là đứa con riêng mà ông cụ họ Tần giấu giếm bên ngoài. Ông cụ Tần thiên vị con riêng, luôn muốn giao lại công ty cho Tần Thâm, ngặt nỗi người lại không làm nên trò trống gì, không sánh được với đứa con trai chính thất sinh ra là Tần Giản. Tần Thâm cũng là một kẻ thâm hiểm, không có được công ty thì muốn cướp bạn gái người ta . Nhưng mấy hôm trước ông cụ Tần đã qua đời rồi , quyền lực nhà họ Tần cuối cùng cũng về tay Tần Giản!]

[Dự là Tần Thâm sau này khó sống rồi .]

[Tô Vãn báo cảnh sát thẳng tay đi , cho tên tội phạm hạ t.h.u.ố.c đó phải trả giá!]

[Phải nói là, đứa trẻ thực sự quá đáng yêu, giống Tần Giản như đúc cùng một khuôn, gia đình ba người khóa c.h.ặ.t chìa khóa lại nhé!]

[ Đúng thế đúng thế, sau này tôi còn muốn xem Tần Giản đưa con tham gia Bố ơi mình đi đâu thế!]

Tôi tựa người vào sô pha, đọc những bình luận đó, chỉ thấy trong lòng là một mớ hỗn độn phức tạp.

Sau khi Tần Giản thấy tờ báo cáo tôi làm năm năm trước và nghe nói chuyện tôi uống ly nước do Tần Thâm đưa, anh lập tức đi điều tra chuyện xảy ra năm đó.

Mặc dù camera giám sát đã bị phá hủy, nhưng qua lời nhân chứng là quản gia, vẫn điều tra ra được kẻ đầu sỏ hạ t.h.u.ố.c tôi năm xưa chính là Tần Thâm.

Nói ra cũng nực cười ! Bao năm nay quản gia luôn giấu kín bí mật này , thứ nhất là để nắm thóp Tần Thâm, thứ hai là còn đang thăm dò thái độ của ông cụ Tần.

Bây giờ ông cụ Tần vừa c.h.ế.t, Tần Giản lên nắm quyền, quản gia lập tức lấy việc này ra làm quà ra mắt để lập công.

Thế là chúng tôi lập tức báo cảnh sát.

Hơn nữa Tần Giản từ lâu đã thu thập bằng chứng Tần Thâm biển thủ công quỹ, vu oan hãm hại trong kinh doanh, cùng với camera và lời khai nhân chứng năm xưa, tất cả được giao cho cảnh sát.

Tần Thâm thân bại danh liệt, vào tù bóc lịch, không còn cơ hội lật ngửa lại .

Còn Trần Vi vì vụ dẫn truyền thông đến tung tin đồn nhảm về tôi , đã bị nhà họ Trần chán ghét bỏ rơi, sau này e là cũng khó sống tốt .

Hoan Hoan đã ngủ rồi , gối đầu lên đùi Tần Giản, cái miệng nhỏ khẽ mở.

Tần Giản một tay nhẹ nhàng vỗ lưng con bé, tay kia nắm c.

h.ặ.t lấy tay tôi .

"Đừng xem điện thoại nữa." 

Anh nói : "Chúng ta nói chuyện chính đi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nam-nam-khong-phai-qua-tre/chuong-7.html.]

Tôi gật đầu.

Năm năm qua, giữa chúng tôi đã tồn đọng quá nhiều thông tin không đồng nhất, đúng là nên đem ra làm rõ ngọn ngành rồi .

"Anh đã tìm em suốt năm năm."

Ánh mắt Tần Giản rơi trên người tôi , giọng nói hơi run rẩy, mang theo sự tủi thân và chua xót bị dồn nén suốt năm năm qua:

"Từ ngày khôi phục trí nhớ, anh đã điên cuồng đi tìm em! Anh sợ em trốn tránh anh , sợ em không bao giờ muốn gặp anh nữa."

"Nên chỉ có thể ép bản thân trở thành một ngôi sao để cả nước đều có thể nhìn thấy! Để em dù ở đâu , cũng có thể nghe thấy tên anh , nhìn thấy mặt anh ."

"Anh đ.á.n.h cược trong lòng em vẫn còn có anh , đ.á.n.h cược em nhìn thấy anh đính hôn sẽ không cam tâm, đ.á.n.h cược em sẽ ra ngoài gặp anh ."

"Anh chắc chắn đến mức đó là em sẽ xuất hiện sao ?" 

Tôi hỏi.

"Không chắc." 

Anh thành thật nói : 

" Nhưng anh muốn cược một ván! Anh trở thành minh tinh, mỗi ngày xuất hiện ở đủ mọi nơi, nghĩ rằng nhỡ đâu em nhìn thấy thì sao ? Nhỡ đâu em không nhịn được nữa thì sao ?"

"Ngày hôm đó ở chợ đêm, cái nhìn đầu tiên thấy em, anh đã nhận ra em rồi ."

Hơi thở của tôi chợt ngừng lại .

Nhận ra tôi rồi ?

Vậy tại sao anh ấy lại vờ như không quen biết ?

Tại sao lại nói với tôi "Cẩn thận chút, thưa cô"?

Như nhìn thấu sự nghi hoặc của tôi , Tần Giản cười khổ một tiếng, đáy mắt tràn đầy bất lực:

"Anh không dám nhận! Anh sợ vừa mở miệng, em lại chạy mất. Anh sợ em nhìn thấy anh lại nhớ đến những chuyện không vui, sợ em quay lưng một cái lại biến mất khỏi thế giới của anh , không bao giờ tìm thấy nữa."

"Lúc đó anh còn mặc kệ Trần Vi cố tình nói những lời kích động em, còn tháo khăn quàng của mình quàng cho cô ta , anh quả thực đã làm quá đáng. Anh xin lỗi em, thật sự, thật sự quá ấu trĩ."

" Nhưng anh thề, đây là hành động thân mật nhất anh làm với Trần Vi trong suốt năm năm qua. Về đến nhà anh liền bảo Trần Vi trả lại khăn, sau đó ném thẳng vào thùng rác rồi ."

"Sau đó nữa, anh biết Trần Vi đi tìm em, còn đưa cho em một khoản tiền muốn em rời đi . Anh thừa nhận anh ngồi không yên, lập tức chạy đi tìm em."

"Anh muốn bảo em đừng đi ! Muốn nói với em anh và Trần Vi là giả, nhưng em lại bảo anh đừng làm phiền cuộc sống của em. Anh tưởng, em thực sự không còn thích anh nữa rồi ."

"Chủ yếu là, năm năm nay em trốn kỹ quá." 

Tần Giản khẽ cười , trong nụ cười ấy có sự cay đắng, cũng có sự bất lực.

"Anh thừa nhận, cũng có giận em một chút. Nhưng thực sự chỉ có một chút xíu thôi."

Tôi mấp máy môi, không biết nên nói gì.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...