Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nỗi chua xót trong lòng dần nghẹn lên tận cổ họng.
“Trước đây con luôn cho rằng như vậy là bình thường.”
“ Nhưng mẫu thân , tay người chỉ bị kim đ.â.m một cái thôi, phụ thân đã đau lòng không chịu nổi, nhất quyết đòi gọi đại phu tới xem.”
“Lần trước người chỉ bị giấy cửa sổ cứa một vết nhỏ, phụ thân lật qua lật lại xem cả nửa đêm, suýt nữa lại đi gọi đại phu.”
“Mẫu thân , người nói xem, có phải không giống nhau không ?”
Sắc mặt mẫu thân dần trở nên nghiêm túc.
“Quả thật là như vậy sao ?”
Ta gật đầu.
“Tạ đại ca đối với A tỷ hoàn toàn khác.”
“Trời vừa trở lạnh, huynh ấy đã sai người đưa áo hồ cừu, đưa lò sưởi tay tới, chỉ sợ A tỷ bị lạnh.”
“Có lần A tỷ ho một tiếng trong tiệc, huynh ấy lập tức sai người đi mời đại phu, đến rượu cũng chẳng buồn uống tiếp.”
“Mẫu thân , người đã từng thấy Tạ nhị lang đối xử với con như vậy chưa ?”
Bà trầm mặc một lúc.
Sau đó đưa tay vuốt mái tóc ta , giọng nói mang theo vài phần đau lòng.
“Vậy con… không thích hắn nữa sao ?”
Ta lắc đầu.
“Nếu thích một người mà chỉ có một mình con dốc hết lòng hết dạ để cho đi , vậy thì mệt mỏi quá.”
“Hắn đứng yên tại chỗ không chịu bước tới.”
“Dù con có chạy gãy cả chân, cũng chẳng thể chạm tới hắn .”
Mẫu thân thở dài:
“A Linh của ta thật sự đã lớn rồi … vậy mà cũng hiểu được những đạo lý này .”
“Con cứ về nghỉ ngơi trước đi , ta sẽ bàn bạc với phụ thân con.”
Ta đứng dậy hành lễ rồi lui ra ngoài.
Hành lang vắng lặng, gió thu lùa qua mái hiên.
Tiếng chuông gió leng keng vang lên, trong trẻo mà hiu quạnh.
Ta tựa vào cột hành lang, bỗng nhớ đến một ngày xuân năm ấy .
Hôm đó mọi người ra ngoài thành thả diều.
Diều của ta mắc vào cành cây.
Ta sốt ruột chạy tới gỡ.
Không ngờ sợi dây diều quá sắc cứa mạnh vào lòng bàn tay, rạch một đường thật sâu.
Đau đến mức nước mắt ta thi nhau rơi xuống.
Tạ Vân Tiên đứng cách đó không xa.
Trong tay hắn cũng đang cầm dây diều.
Nghe ta kêu đau, hắn chỉ nghiêng đầu nhìn một cái.
“A Linh, nàng ngốc thật đấy.”
Hắn cau mày, giọng điệu đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.
“Thả một con diều thôi mà cũng để bản thân bị thương.”
Cũng trong ngày hôm đó, dây diều của A tỷ bị đứt, con diều bay thẳng xuống hồ.
Tạ Cù không nói một lời.
Hắn cởi áo ngoài rồi lập tức xuống nước vớt.
Đến khi quay lại , cả người ướt sũng.
Hắn giơ con diều lên, cười đưa cho A tỷ.
“Lấy lại cho nàng rồi .”
Khi ấy , ta vẫn còn tìm lý do để biện hộ cho Tạ Vân Tiên.
Hắn vốn là người như vậy , không giỏi bày tỏ tình cảm, miệng lưỡi tuy cay nghiệt, nhưng trong lòng chưa chắc đã không có ta .
A tỷ biết chuyện ta muốn từ hôn thì vội vàng chạy tới.
“A Linh, có phải vì chuyện hôm đó Tạ nhị lang cứu tỷ, khiến muội không vui trong lòng hay không ?”
Ta lắc đầu.
“Không phải .”
Nàng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng giải thích:
“Lúc cứu tỷ, hắn rất giữ lễ. Vừa kéo tỷ lên bờ là lập tức quay mặt đi , đến nhìn cũng không nhìn thêm một cái.”
“A Linh, muội đừng suy nghĩ nhiều.”
“A tỷ, thật sự không phải vì tỷ.”
Nàng nhìn ta một lúc, rồi lại nhẹ giọng khuyên nhủ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/a-linh/chuong-2.html.]
“Tạ nhị lang tuổi tác tương đương với muội , có lẽ vẫn chưa hiểu chuyện, không biết cách quan tâm người khác.”
“Đợi thêm vài năm nữa, tự nhiên sẽ tốt thôi…”
“Muội không đợi nữa.”
Ta ngắt lời nàng.
A tỷ khựng lại , vẫn muốn nói giúp Tạ Vân Tiên đôi câu.
Nhưng thấy vẻ mặt ta nhàn nhạt, không có chút hứng thú nào, nàng chỉ đành nuốt những lời đã đến bên miệng trở vào .
“Ta vốn nghĩ, tỷ muội chúng ta cùng gả vào nhà họ Tạ, sau này còn có thể chăm sóc lẫn nhau .”
“Nào ngờ…”
Nàng bỗng buồn bã cụp mắt xuống.
“Tạ Cù lại sắp xuất chinh rồi .”
“Chàng ấy nói sau khi thành thân sẽ lập tức lên đường.”
“Bận rộn như vậy , vội vã như vậy , sau này … sau này làm sao có thời gian ở bên ta đây?”
Lòng ta chợt chua xót.
Kiếp trước , A tỷ quả thực đã cô đơn chờ đợi Tạ Cù rất lâu.
Nhưng chẳng mấy chốc, nàng lại ngẩng đầu lên, như đã tự nghĩ thông suốt.
“Thôi vậy .”
“Ai bảo ta thích chàng ấy chứ.”
…
Mẫu thân và phụ thân thật sự đến phủ Vĩnh An Hầu từ hôn giúp ta .
Tin tức vừa truyền ra chưa đầy nửa ngày, Tạ Vân Tiên đã tới cửa.
Hắn đến rất vội, trên tay xách đầy những hộp quà lớn nhỏ.
Vừa gặp ta đã sốt ruột hỏi:
“A Linh, vì sao nàng muốn từ hôn?”
“Có phải ta làm gì không tốt hay không ?”
Ta có chút bất ngờ.
Đây là lần đầu tiên ta thấy hắn đổi sắc mặt.
Nhưng ta muốn từ hôn, chẳng phải đúng ý hắn sao ?
Dù sao hắn cũng không thích ta .
“Huynh không có gì không tốt cả.”
“Chỉ là chúng ta không thích hợp.”
Tạ Vân Tiên luống cuống giải thích:
“Có phải vì hôm đó ta cứu A tỷ của nàng hay không ?”
“A Linh, lúc ấy chỉ có mình ta biết bơi. Nếu ta không cứu, A tỷ nàng sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.”
“Nàng ấy là trưởng tẩu tương lai của ta . Trưởng tẩu như mẹ , ta …”
“Tạ Vân Tiên.”
Ta nhìn thẳng vào hắn .
“Huynh không cần dùng câu trưởng tẩu như mẹ để che giấu chuyện mình thích A tỷ.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Huynh thích tỷ ấy , cứ đường đường chính chính mà thích.”
“ Nhưng ta không muốn tiếp tục làm cái cớ cho huynh nữa.”
Sắc mặt hắn lập tức trắng bệch.
Trong mắt thoáng hiện vẻ hoảng hốt khi bí mật chôn giấu trong lòng bị người khác nhìn thấu.
“A Linh… có phải có ai đã nói linh tinh trước mặt nàng hay không ?”
Tạ Vân Tiên dịu giọng.
“Ta biết rõ người mình thích là ai. Hôn sự này , ta sẽ không từ bỏ.”
Nói rồi , hắn mở những hộp quà trên bàn ra .
Bên trong là mấy gói điểm tâm.
Hắn nâng đến trước mặt ta , lấy lòng nói :
“Nàng xem.”
“Bánh quế hoa ở thành nam nàng thích, rồi bánh hải đường của Thiên Hương Lâu… ta đều mua cho nàng rồi .”
Ánh mắt ta dừng lại trên gói bánh kia .
Không đúng.
Ta thích bánh hải đường của Thiên Hương Lâu là chuyện của kiếp trước .
Đó là sau khi thành thân .
Có một lần đi dạo phố, vô tình nếm thử một miếng.
Chaporia
Bình Luận (0)