A LINH/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Thấy ngọt mà không ngấy nên từ đó yêu thích.

 

Kiếp này , ta còn chưa từng đến Thiên Hương Lâu.

 

Cũng chưa từng ăn bánh hải đường.

 

Tạ Vân Tiên làm sao biết được ?

 

Trừ phi… hắn cũng đã sống lại .

 

Vậy nên, đây là sự bù đắp của hắn sao ?

 

Sống lại một đời, cuối cùng hắn cũng nhớ ta thích ăn gì.

 

Nhớ đến việc dỗ dành ta .

 

Nhưng vậy thì sao chứ?

 

Ta của kiếp trước đã c.h.ế.t rồi .

 

Nếu hắn muốn bù đắp, thì nên đi tìm Cố Linh đã ngốc nghếch cả đời trên con đường xuống Hoàng Tuyền.

 

Chứ không phải đứng ở đây, nói những lời này với ta của kiếp này .

 

“Ta không thích ăn bánh hải đường.”

 

Tạ Vân Tiên sững người .

 

Tay cầm gói bánh cứng đờ giữa không trung.

 

Trong mắt hiện lên vẻ mờ mịt.

 

Đúng lúc ấy , A tỷ từ đầu hành lang đi tới.

 

Sắc mặt nàng hơi tái nhợt.

 

Đi đến gần, nàng nhìn bánh trên bàn, lại nhìn ta và Tạ Vân Tiên rồi dịu dàng khuyên nhủ:

 

“Vân Tiên đã mang điểm tâm muội thích đến rồi .”

 

“A Linh, hay là muội tha thứ cho hắn một lần đi ?”

 

“Muội và hắn lớn lên cùng nhau từ nhỏ, làm gì có thù oán qua đêm…”

 

Lời còn chưa dứt, nàng đã nghiêng đầu ho khẽ một tiếng.

 

Sắc mặt Tạ Vân Tiên lập tức thay đổi.

 

“Vân Chi, có phải bị cảm lạnh rồi không ?”

 

“Hay là di chứng do lần rơi xuống nước hôm đó?”

 

“Về nhà sao không uống canh gừng?”

 

“Ta đi gọi đại phu cho nàng!”

 

Nói xong, hắn thật sự định quay người đi ngay.

 

A tỷ vội vàng xua tay.

 

“Không cần đâu .”

 

“Chỉ là trời trở lạnh rồi , cổ họng hơi ngứa thôi.”

 

“ Đúng rồi , Tạ đại ca đâu ?”

 

“Đại ca đang ở quân doanh. Đợi huynh ấy về, ta sẽ nói lại .”

 

“Không cần đâu , đừng làm chậm trễ công việc của huynh ấy .”

 

Ta nhìn hai người họ lại trò chuyện với nhau .

 

Người một câu, ta một câu.

 

Tự nhiên vô cùng.

 

Như thể hoàn toàn quên mất người khác đang tồn tại.

 

Trong mắt Tạ Vân Tiên chỉ có A tỷ.

 

Luyến tiếc đến mức chẳng nỡ dời mắt.

 

Nếu là trước đây, ta hẳn đã nổi giận rồi .

 

Ta sẽ giậm chân nói : “Hai người lại không nghe muội nói chuyện nữa rồi !”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

A tỷ sẽ cười kéo ta lại , giọng điệu đầy cưng chiều.

 

“Ôi chao, lại bỏ quên A Linh của chúng ta rồi sao ? Là tỷ không tốt .”

 

Tạ Vân Tiên cũng sẽ dừng câu chuyện, cau mày nhìn ta một cái.

 

Thiếu kiên nhẫn nói :

 

“Nàng lại nổi nóng chuyện gì vậy ?”

 

Sau đó bọn họ tiếp tục nói chuyện.

 

Còn ta tiếp tục bị bỏ quên.

 

Kiếp trước , ta luôn cho rằng mình quá nhạy cảm, quá nhỏ nhen, quá không hiểu chuyện.

 

Giờ phút này đứng đây, lạnh lùng nhìn lại ta mới thấy rõ.

 

Giữa hai người họ, ta từ đầu đến cuối chỉ là người ngoài cuộc.

 

Ta đứng dậy bỏ đi .

 

A tỷ vội vàng đuổi theo.

 

“A Linh, là tỷ không tốt .”

 

“Tỷ chỉ muốn hỏi thăm tình hình của Tạ đại ca nên thuận miệng hỏi Vân Tiên vài câu.”

 

“Nhất thời nói chuyện mà quên mất…”

 

“Muội đừng để trong lòng.”

 

Tạ Vân Tiên cũng đi theo ra ngoài.

 

Thần sắc có chút lúng túng.

 

“A Linh.”

 

“Nếu nàng không thích điểm tâm, thích thứ khác, ta sẽ đi mua cho nàng.”

 

“Nàng cứ nói đi , muốn thứ gì ta cũng tìm cho nàng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/a-linh/chuong-3.html.]

Ta đáp:

 

“Ta thích huynh đừng xuất hiện trước mặt ta nữa.”

 

Bước chân hắn loạng choạng.

 

Trong mắt hiện lên nỗi đau khó tin.

 

Hắn ngây người hồi lâu mới khàn giọng nói :

 

“Chỉ cần nàng… không từ hôn.”

 

“Chuyện gì ta cũng chiều theo nàng.”

 

Ta nói :

 

“Không thể nào, ta …”

 

Lời còn chưa dứt.

 

Hắn đã không dám nghe tiếp.

 

Vội vàng nói mình còn có việc, rồi gần như bỏ chạy.

 

 

Hôn sự ấy , hắn sống c.h.ế.t không chịu từ bỏ.

 

Hôm nay tới tặng quà, ngày mai nhờ người đến khuyên giải, ngày kia lại gửi thư dài níu kéo.

 

Nhưng thái độ của ta còn cứng rắn hơn hắn .

 

Giằng co bảy tám ngày.

 

Cuối cùng vẫn từ hôn thành công.

 

Tảng đá đè nặng trong lòng ta cuối cùng cũng được dời đi .

 

Mẫu thân ngồi bên cạnh, nắm tay ta nói :

 

“Từ hôn rồi cũng tốt .”

 

“Mẫu thân sẽ tìm cho con một người tốt hơn.”

 

“Một người biết quan tâm con, biết con thích gì.”

 

“Chứ không phải kiểu bỏ mặc con sang một bên, chẳng buồn hỏi han.”

 

Ta cười cười .

 

“Không vội đâu ạ.”

 

Những ngày này , A tỷ lại thường xuyên ra ngoài.

 

Ta biết nàng đang đi xem Tạ Cù đã về nhà hay chưa .

 

Nhưng Tạ Cù suốt ngày ở quân doanh.

 

Mười ngày nửa tháng cũng khó gặp được một lần .

 

A tỷ ngóng trông hết ngày này sang ngày khác mà vẫn chẳng gặp được người .

 

Tạ Vân Tiên liền chủ động nhận việc mang đồ vào quân doanh giúp nàng.

 

Hắn cũng nhân cơ hội ấy hết lần này đến lần khác ghé nhà ta .

 

Chỉ là mỗi lần đều cố ý tránh viện của ta .

 

Tâm tư ấy rõ ràng đến mức người qua đường cũng nhìn ra .

 

Còn ta , lần nào cũng tránh mặt trước khi hắn tới.

 

Cuối cùng A tỷ cũng không nhìn nổi nữa.

 

Hôm đó nàng đến viện của ta , lại mở miệng khuyên nhủ:

 

“A Linh, dù hai người đã từ hôn, Tạ Vân Tiên vẫn có thể làm huynh trưởng của muội mà.”

 

“Hắn lớn lên cùng muội từ nhỏ.”

 

“Hà tất phải tránh hắn đến mức ấy ?”

 

Ta kiên quyết đáp:

 

“Từ hôn rồi thì nên phân rõ ranh giới.”

 

“Đi lại quá gần rất dễ khiến người khác hiểu lầm.”

 

“Ta không muốn tự chuốc phiền phức cho mình , cũng không muốn để người khác còn lưu luyến hy vọng.”

 

A tỷ không hiểu vì sao ta lại tuyệt tình đến vậy .

 

Cũng giống như nàng không hiểu.

 

Kiếp trước , Tạ Vân Tiên từng có được một cặp ngọc bội.

 

Một miếng mặc ngọc.

 

Một miếng bạch ngọc.

 

Ai nhìn vào cũng biết bạch ngọc quý hơn hẳn.

 

Tạ Vân Tiên đưa bạch ngọc cho A tỷ.

 

Nói rằng: “Đại ca không có ở đây, đương nhiên phải kính trưởng tẩu trước .”

 

Còn miếng mặc ngọc kia .

 

Hắn tiện tay đặt lên bàn trang điểm của ta .

 

Đến một lời giải thích cũng không có .

 

Đó là lần đầu tiên ta ghen.

 

Ta nổi nóng, đập miếng mặc ngọc xuống đất.

 

Sau khi A tỷ biết chuyện, nàng lập tức chạy tới.

 

Nhất quyết nhét miếng bạch ngọc kia vào tay ta để nhận lỗi .

 

Còn ngay trước mặt ta trách mắng Tạ Vân Tiên một trận.

 

“Vân Tiên, sau này có thứ gì tốt thì phải để A Linh chọn trước .”

 

“Muội ấy là nương t.ử của đệ , lại nhỏ tuổi hơn đệ .”

 

“Đệ nên nhường nhịn muội ấy một chút.”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...