A LINH/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Tạ Vân Tiên cúi đầu, nhất nhất đáp lời.

 

Trên mặt không nhìn ra vui giận.

 

Nhưng vừa đợi A tỷ rời đi , sắc mặt hắn lập tức trầm xuống.

 

“Nàng nhất định phải làm mọi người đều khó xử như vậy sao ?”

 

“Ngọc này mỗi người một khối, đâu phải ta không cho nàng.”

 

“Đại ca không có ở nhà, ta chỉ mang một khối ngọc qua đó thôi mà nàng đã làm ầm ĩ như vậy .”

 

“A Linh, đó cũng là tỷ tỷ của nàng.”

 

“Từ khi nào nàng trở nên nhỏ nhen hay ghen như thế?”

 

Ta không muốn gặp lại Tạ Vân Tiên.

 

Nhưng hắn dường như quyết tâm phải xuất hiện trước mắt ta .

 

Bản thân không dám đến, liền nhờ A tỷ mang đồ tới.

 

Hôm nay một thứ.

 

Ngày mai lại một thứ khác.

 

Lần nào cũng chuẩn bị hai phần.

 

Một phần cho A tỷ, một phần cho ta .

 

Ta đến nhìn cũng lười nhìn , trực tiếp sai người trả lại nguyên vẹn.

 

Sau đó liền nói với mẫu thân rằng ta muốn lên chùa Thanh Vân ở một thời gian.

 

Lời này không phải lấy cớ.

 

Mỗi lần giao mùa, ta đều mắc chứng ho đêm.

 

Hễ nằm xuống là ho không ngừng.

 

Mẫu thân sẽ nấu cao tỳ bà cho ta .

 

Phụ thân cũng sai người tìm những quả lê giúp dịu phổi, giảm ho mang về cho ta .

 

Nhưng hiệu quả chẳng được bao nhiêu.

 

Kiếp trước , Tạ Vân Tiên từng bắt gặp ta ho đến đỏ bừng cả mặt.

 

Hắn chỉ hờ hững buông một câu:

 

“Rõ ràng khỏe như trâu, học cái kiểu Tây Thi ôm n.g.ự.c làm gì.”

 

“A tỷ nàng ho, nàng cũng ho.”

 

“A Linh, đừng giả vờ nữa.”

 

“Nàng như vậy , chẳng xinh đẹp chút nào.”

 

 

Chùa Thanh Vân nằm giữa sườn núi, xung quanh là tùng bách xanh um.

 

Sáng nghe chuông chùa, tối nghe tiếng gõ mõ.

 

Ở được vài ngày, chứng ho đêm của ta vậy mà thật sự thuyên giảm.

 

Cuộc sống trong chùa thanh nhàn vô cùng.

 

Ban ngày chép kinh, chăm sóc hoa cỏ.

 

Ban đêm lại bê một chiếc ghế trúc ra hành lang ngắm trăng.

 

Đêm đó trăng rất đẹp .

 

Ta đang nhìn đến xuất thần thì bỗng nghe thấy tiếng khóc khe khẽ.

 

Lúc có lúc không , nghe như tiếng mèo kêu.

 

Ta giật mình .

 

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

 

Chẳng lẽ là yêu quái trong núi?

 

Ta lấy hết can đảm lần theo tiếng khóc .

 

Kết quả nhìn thấy một đứa trẻ đang ngồi trên cây hòe già.

 

Không biết bằng cách nào đã trèo lên đó.

 

Hai chân nhỏ đung đưa giữa không trung, khóc đến nước mũi nước mắt giàn giụa.

 

“Đệ là hài t.ử nhà ai? Sao lại trèo lên đó?”

 

Nó vừa thút thít vừa đáp:

 

“Cữu cữu nói … đứng cao một chút thì người mới dễ tìm thấy ta .”

 

Ta bật cười .

 

Cách dạy trẻ con của vị cữu cữu này quả thật đặc biệt.

 

Một lúc sau , đứa bé lại khóc to hơn.

 

“Tỷ tỷ, đệ muốn đi ngoài…”

 

“Chân đệ mềm nhũn rồi , không xuống được …”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Thân thể nhỏ bé của nó lắc lư một cái.

 

Làm ta nhìn mà tim đập thót lên.

 

Ta đứng đúng vị trí rồi dang tay ra .

 

“Đệ nhảy xuống đi .”

 

“Ta đỡ đệ .”

 

Nó do dự một chút.

 

Sau đó nhắm c.h.ặ.t mắt, nhảy xuống.

 

Không lệch không nghiêng, vừa hay rơi thẳng vào lòng ta .

 

Chỉ nghe cánh tay phải ta phát ra một tiếng “rắc”.

 

… Trật khớp rồi .

 

Đứa bé nhìn chằm chằm vào cánh tay ta , mặt đầy căng thẳng.

 

“Xin lỗi tỷ tỷ.”

 

“Tay tỷ gãy rồi sao ?”

 

“Biết làm sao bây giờ?”

 

“Sau này làm sao ăn điểm tâm được nữa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/a-linh/chuong-4.html.]

 

Ta đau đến mức không nói nên lời.

 

Đang định lắc đầu bảo không sao thì một giọng nói bất ngờ vang lên từ phía sau .

 

Mang theo vài phần bất đắc dĩ và tức giận.

 

“Lục Trường Vu.”

 

“Sao con lại ở đây?”

 

Lục Trường Vu lập tức lao về phía người nọ.

 

Khóc đến thở không ra hơi .

 

“Cữu cữu của con ơi! Sao người đến muộn thế!”

 

“Con làm gãy tay vị tỷ tỷ này rồi !”

 

“Người mau cứu tỷ ấy đi !”

 

“Tay tỷ ấy sẽ gãy cả đời mất!”

 

“Người phải đút điểm tâm cho tỷ ấy ăn cả đời đó!”

 

Mặt ta lập tức nóng bừng.

 

Vội vàng giải thích:

 

“Không cần đâu , không cần đâu .”

 

“Chỉ là trật khớp thôi…”

 

Dưới ánh trăng.

 

Người nam t.ử kia đứng lặng.

 

Một thân y phục màu đen, dung mạo thanh tao tuấn tú.

 

Nghe vậy , hắn khẽ sững người .

 

“Thất lễ rồi .”

 

“Trong chùa không có đại phu.”

 

“E rằng phải đợi ngày mai xuống núi mới tìm được .”

 

“Đêm nay… cô nương chắc sẽ rất đau.”

 

Nói xong, hắn nhẹ nhàng nâng cánh tay phải của ta lên.

 

Ta nhìn động tác của hắn , bất chợt hỏi:

 

“Công t.ử biết y thuật sao ?”

 

Hắn gật đầu, khoé môi hơi cong lên.

 

“Từng nắn xương cho mèo trong nhà.”

 

Ta còn chưa kịp phản ứng, hắn đã đột nhiên dùng sức nâng lên.

 

“Rắc!”

 

Một tiếng vang lên, nước mắt ta lập tức trào ra .

 

Đau đến mức suýt c.ắ.n nát hàm răng.

 

Sau cơn đau dữ dội, cánh tay ấy vậy mà cử động được .

 

“Xong rồi sao ?”

 

Thủ pháp này …cũng không tệ.

 

“Xong rồi .”

 

“Đa tạ công t.ử.”

 

 

Sáng hôm sau .

 

Đứa bé tên Lục Trường Vu lại mang theo một hộp điểm tâm thật lớn tới.

 

“Tỷ tỷ, đây là bồi thường cho tỷ.”

 

Ta cười hỏi nó là hài t.ử nhà ai.

 

Lúc ấy mới biết , nó chính là Tam hoàng t.ử đương triều, Lục Trường Vu.

 

Còn vị cữu cữu từng nắn xương cho mèo kia chính là Tiểu công gia phủ Quốc công, Thẩm Ly.

 

Từ đó về sau , ngày nào Lục Trường Vu cũng ôm điểm tâm đến tìm ta .

 

Nó ăn.

 

Ta cũng ăn.

 

Một lớn một nhỏ ngồi dưới hành lang.

 

Ăn đến vô cùng thỏa mãn.

 

Thỉnh thoảng Thẩm Ly cũng tới.

 

Đến đón hài t.ử.

 

Tiện thể ăn ké vài miếng điểm tâm.

 

Hắn không phải người nhiều lời, đôi khi còn mang tới ít cao tỳ bà hoặc những thứ trị ho.

 

Qua lại lâu ngày, ta cũng không còn cảm thấy xa lạ với hắn nữa.

 

Nửa tháng sau .

 

Ta đang chép kinh trong Phật đường thì nghe mấy vị phu nhân bên cạnh đang thấp giọng bàn tán.

 

“Nghe nói chưa ?”

 

“Hôn sự của phủ Vĩnh An Hầu bị hủy rồi !”

 

“Hôn sự nào?”

 

“Hôn sự của đại công t.ử đó!”

 

“Với vị Cố đại tiểu thư nhà họ Cố ấy .”

 

“Nghe nói đại công t.ử tận mắt nhìn thấy nhị công t.ử cõng Cố đại tiểu thư đi giữa thanh thiên bạch nhật chỉ vì nàng ấy bị trẹo chân!”

 

“Ôi trời, vậy thì không ổn rồi .”

 

“Đã đính thân với đại ca, sao còn dây dưa không rõ với đệ đệ chứ?”

 

“Ai bảo không phải .”

 

“Con gái tốt không thờ hai chồng.”

 

“Còn chưa xuất giá mà đã …”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...