Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta đặt b.út xuống, tâm trạng hơi d.a.o động.
Kiếp trước , Tạ Cù chưa từng từ hôn.
Hắn cưới A tỷ.
Hai người tình cảm rất tốt .
Chỉ là hắn quanh năm không ở nhà.
A tỷ khó tránh khỏi cô đơn bất lực.
Mỗi khi gặp chuyện, người đầu tiên nàng nghĩ đến luôn là Tạ Vân Tiên.
Nhưng kiếp trước , Tạ Vân Tiên chưa từng cõng A tỷ.
Nghĩ lại , có lẽ vì ta từ hôn nên rất nhiều chuyện đã thay đổi.
Con đường phía trước cũng không còn giống kiếp trước nữa.
Ta không nghĩ nhiều thêm, xếp gọn những quyển kinh đã chép xong.
Dự định ba ngày nữa sẽ xuống núi.
…
Ngày xuống núi, bầu trời âm u.
Có lẽ sắp mưa rồi .
Lục Trường Vu nắm c.h.ặ.t t.a.y ta không chịu buông.
Lại sai người mang đến một hộp điểm tâm thật lớn.
“Tỷ tỷ.”
“Về rồi cũng phải nhớ ăn điểm tâm đấy.”
“Đợi đệ về cung, đệ sẽ mang cho tỷ những món ngon hơn nữa!”
“Mẫu hậu nói rồi .”
“Qua vài ngày nữa thân thể đệ sẽ khỏe đến mức đ.á.n.h được cả trâu.”
“Lúc đó đệ cũng có thể trở về cung rồi .”
Ta bật cười , véo nhẹ khuôn mặt nhỏ của nó.
“Được.”
Thẩm Ly đứng bên cạnh, trên tay cầm một chiếc áo choàng.
Hắn đưa áo choàng tới, ánh mắt sâu lắng.
“Hôm nay trời âm u, gió lớn.”
“Đường xuống núi lại dốc.”
“Khoác vào đi .”
Ta do dự một chút rồi lắc đầu.
“Tiểu công gia, như vậy không hợp quy củ.”
Hắn nhìn ta , ánh mắt quang minh chính đại, không hề có chút ý tứ khinh bạc nào.
“Nàng đã cứu Trường Vu, coi như đây là quà cảm tạ.”
“Chỉ là một chiếc áo choàng mà thôi, không tính là vượt quá khuôn phép.”
Ta chỉ đành nhận lấy.
“Đa tạ Tiểu công gia.”
Đúng lúc ấy , từ xa vang lên tiếng vó ngựa.
Một chiếc xe ngựa dừng trước sơn môn.
Rèm xe được vén lên, lộ ra gương mặt của Tạ Vân Tiên.
Hắn nhảy xuống xe ngựa, bước nhanh đến trước mặt ta , ân cần nói :
“A Linh, ta đến đón nàng về nhà.”
Sắc mặt ta lập tức trầm xuống.
“Sao huynh lại ở trong xe ngựa của ta ?”
Hắn ấp úng, ánh mắt lảng tránh.
“Nàng ở trên núi lâu như vậy … chắc cũng nguôi giận rồi chứ?”
“Ta… ta đã nói rõ với A tỷ nàng rồi .”
“Bình thường ta chỉ thấy sức khỏe nàng ấy yếu nên mới chăm sóc nhiều hơn một chút, nào ngờ lại khiến nàng ấy và đại ca nảy sinh hiểu lầm.”
“Đại ca đã trách phạt ta rồi , ta cũng đã tự kiểm điểm bản thân .”
“Ta và Vân Chi trong sạch, hoàn toàn không có gì cả.”
“Nàng…”
Hắn còn chưa nói xong, Thẩm Ly đứng bên cạnh đã lên tiếng:
“Cố cô nương, nếu không muốn ngồi chiếc xe đó thì cứ ngồi xe của ta xuống núi.”
Sắc mặt Tạ Vân Tiên lập tức thay đổi.
Liếc nhìn Thẩm Ly một cái, trong mắt như muốn bốc lửa.
“A Linh!”
“Nàng lên núi không phải để dưỡng bệnh sao ?”
“Hóa ra là đến gặp riêng nam nhân khác!”
“Uổng công A tỷ nàng còn nói tốt cho nàng trước mặt ta , bảo nàng chỉ lên đây giải khuây dưỡng bệnh.”
“Thì ra là vậy !”
“Cố Linh, nàng giỏi lắm!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/a-linh/chuong-5.html.]
Ánh mắt
ta
lạnh như băng.
“Tạ Vân Tiên, nếu miệng không sạch sẽ thì đừng mở miệng.”
“Ngươi nói ta gặp riêng nam nhân khác, chứng cứ đâu ?”
“Ta kết giao với ai thì có liên quan gì đến ngươi?”
“Chúng ta đã từ hôn từ lâu rồi .”
“Bây giờ ngươi lấy thân phận gì để quản ta ?”
Khí thế hùng hổ ban nãy của hắn lập tức tiêu tan hơn nửa.
Hắn lúng túng hồi lâu mới thấp giọng nói :
“A Linh, ta cũng muốn tin nàng.”
“Ta thật lòng tới đây để xin lỗi . Nàng giúp ta giải thích với đại ca đi .”
“Ta và Vân Chi thật sự không có gì cả…”
“Nàng ấy bây giờ cứ ở nhà khóc mãi. Đại ca cũng không thèm để ý đến nàng ấy .”
“Ta…”
Thật là khó hiểu.
Rõ ràng là hắn và A tỷ gây ra những lời đồn khắp thành.
Dựa vào đâu lại muốn ta đi giải thích?
Dựa vào đâu bắt ta dọn dẹp đống hỗn độn này cho bọn họ?
Nếu không phải sinh thần của mẫu thân sắp tới, ta còn lười xuống núi.
Càng lười nghe hắn đứng đây lải nhải.
“Người này là ai vậy ?”
Lục Trường Vu nghiêng đầu đ.á.n.h giá Tạ Vân Tiên, vẻ mặt đầy ghét bỏ.
“Vừa mở miệng đã phun ra toàn lời khó nghe .”
Nó kéo tay áo Thẩm Ly, nghiêm túc nói :
“Cữu cữu, để A Linh tỷ tỷ ngồi xe của người đi .”
“Người tự mình đưa tỷ ấy về.”
“Con sợ tên xấu xa này giữa đường sẽ làm chuyện không hay với tỷ tỷ.”
Sắc mặt Tạ Vân Tiên lúc xanh lúc trắng, vô cùng khó coi.
Ta xoay người đi về phía xe ngựa của Thẩm Ly.
“Làm phiền Tiểu công gia.”
Tạ Vân Tiên định đuổi theo.
Nhưng Thẩm Ly khẽ nghiêng người chắn trước mặt hắn .
“Xe ngựa của ta nhỏ.”
“Không chứa nổi người thứ hai.”
Hắn cứng đờ tại chỗ.
Cuối cùng chỉ có thể nghiến răng quay người lên xe.
Hai chiếc xe ngựa một trước một sau chậm rãi xuống núi.
Thẩm Ly đích thân đ.á.n.h xe đưa ta về phủ.
Đến trước cửa phủ họ Cố, xe ngựa dừng lại .
Thẩm Ly lấy từ trong tay áo ra một miếng ngọc bội rồi đưa cho ta .
“Cầm lấy đi .”
“Sau này nếu có chuyện gì, Cố cô nương có thể cầm nó tới tìm ta .”
Ta không nhận.
“Tiểu công gia, chiếc áo choàng kia đã là lễ cảm tạ rồi .”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Ngài còn đưa ta xuống núi.”
“Ân tình ấy đã đủ để trả hết rồi .”
“Chỉ một chiếc áo choàng, sao có thể đổi được mạng của Lục Trường Vu.”
Khóe môi hắn hơi cong lên.
Mặc kệ ta có nhận hay không , trực tiếp nhét ngọc bội vào tay ta .
“Cố cô nương cứ giữ lấy. Biết đâu sau này sẽ có lúc dùng tới.”
Ta còn muốn từ chối, nhưng hắn đã xoay người lên xe ngựa.
Dây cương khẽ rung.
Chiếc xe lập tức quay đầu rời đi .
Ta siết c.h.ặ.t miếng ngọc bội vẫn còn vương hơi ấm trong tay.
Đứng ngẩn người trước cửa phủ hồi lâu mới xoay người bước vào .
A tỷ đang ngồi trong chính sảnh.
Hai mắt đỏ hoe như đã khóc rất lâu.
Mẫu thân ngồi bên cạnh ôm lấy vai nàng, nhỏ giọng dỗ dành.
Ta gọi một tiếng:
“Mẫu thân .”
Vừa nhìn thấy ta , mắt bà lập tức sáng lên.
Chaporia
Bình Luận (0)