Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta thất thần rất lâu mới khó nhọc mở miệng:
“Tạ đại ca, huynh và A tỷ của ta … thật sự không còn hy vọng nào nữa sao ?”
“Không còn.”
“ Nhưng … nếu một ngày nào đó muội muốn xuất giá, có thể… cân nhắc đến ta hay không ?”
“Muội còn nhớ năm đó lúc nhỏ bị ngã từ trên tường xuống, đập đầu đến bất tỉnh không ?”
“Hôm ấy là ta cõng muội về nhà.”
“Lưng ta toàn là m.á.u, y phục cũng bị nhuộm đỏ.”
“ Nhưng sau khi tỉnh lại , trong miệng muội gọi lại là tên Vân Tiên.”
“Dường như… từ lần đó trở đi , muội đối với hắn đặc biệt khác biệt.”
Quả thật năm ấy ta hiểu lầm người cứu mình là Tạ Vân Tiên.
Vì vậy mới đem lòng yêu mến hắn .
Khi đó ta ngốc nghếch chạy đi hỏi hắn có phải chính hắn đã cõng ta về hay không .
Vậy mà hắn cũng không phủ nhận.
Còn thuận nước đẩy thuyền, mượn ơn đòi báo đáp, lừa ta một xâu kẹo hồ lô, quay đầu lại đem tặng cho A tỷ.
Nhưng …chuyện cũ đã qua rồi .
Ta vẫn thẳng thừng từ chối:
“Tạ đại ca, chính huynh cũng từng nói , hợp nhau không có nghĩa là có thể cùng nhau đi hết một đời.”
“Cho nên… huynh mãi mãi chỉ là đại ca của ta .”
Hắn ngẩn người rồi bật cười .
“Ta chỉ muốn tranh lấy một cơ hội cho bản thân mà thôi.”
“Đã tranh rồi , bất kể thành hay bại, cũng coi như có một lời giải thích với chính mình .”
“Về sau cũng có thể buông xuống được .”
…
Rời khỏi t.ửu lâu.
Ta chưa đi được mấy bước đã nhìn thấy trước cửa tiệm trang sức bên kia đường.
Tạ Vân Tiên đang cầm một cây trâm bạch ngọc, cúi đầu nói gì đó với A tỷ.
A tỷ nghiêng đầu nhìn cây trâm, trên môi mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Hai người đứng rất gần nhau .
Nhìn thấy ta và Tạ Cù cùng bước ra từ t.ửu lâu, cả hai đều sững lại .
Tạ Vân Tiên là người phản ứng trước .
Hắn vội vàng bước tới, giơ cây trâm lên giải thích:
“A Linh, nàng đừng hiểu lầm!”
“Ta chỉ nhờ Vân Chi giúp ta xem thử nên mua cây trâm nào tặng nàng thôi.”
“Thật đấy!”
A tỷ cũng đi tới.
Nhưng ánh mắt lại dừng trên người Tạ Cù.
Nàng dè dặt, mang theo vài phần e thẹn của nữ nhi.
“Tạ đại ca, khi nào huynh lại đến quân doanh?”
“Ta…”
Tạ Cù lịch sự gật đầu.
Nụ cười xa cách.
Hắn chỉ quay sang nói với ta :
“A Linh, ta đi trước đây.”
Nói xong liền nhanh ch.óng rời đi .
A tỷ đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng hắn .
Trong mắt tràn đầy lưu luyến không nỡ.
Nàng hỏi ta và Tạ Cù đã nói những gì.
Ta bảo chúng ta chẳng nói gì cả.
Nàng không tin.
Đôi mắt ấy dường như đã nhận định rằng ta nói xấu nàng sau lưng.
Cho nên Tạ Cù mới lạnh nhạt với nàng như vậy .
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Trên mặt nàng dần hiện lên vài phần oán trách.
Tạ Vân Tiên đưa cây trâm tới trước mặt ta .
“A Linh, nàng đừng giấu Vân Chi nữa.”
“Đại ca ta … có phải đã tha thứ cho chúng ta rồi không ?”
Ta nhìn cây trâm một cái, đưa tay khẽ gạt ra .
Mặc cho nó rơi xuống đất.
“Tạ Vân Tiên, ngươi thật biết tự biên tự diễn.”
A tỷ
không
chịu nổi thái độ lạnh nhạt
ấy
của
ta
.
Nàng che mặt rồi xoay người bỏ chạy.
Tạ Vân Tiên cuống quýt:
“A Linh, nàng…”
“Ta phải đi xem Vân Chi trước đã , lỡ nàng ấy xảy ra chuyện gì…”
Lời còn chưa dứt.
Người đã đuổi theo mất rồi .
…
Ta xoay người trở về.
Vừa qua góc phố đã nghe thấy tiếng cãi vã quen thuộc.
“Cữu cữu, sao người keo kiệt thế!”
Lục Trường Vu chống nạnh, tức đến phồng má.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/a-linh/chuong-7.html.]
“Hồi ở trên núi, toàn bộ điểm tâm đều là người mua.”
“Con còn tưởng người đặc biệt mua cho con ăn.”
“Hóa ra là mua cho A Linh tỷ tỷ!”
Thẩm Ly thần sắc nhàn nhạt, còn mang theo vẻ ghét bỏ.
“Biết là tốt rồi .”
“Cho nên đừng xin tiền ta nữa.”
“Ta chỉ keo kiệt với mình ngươi thôi.”
“Người…!”
Lục Trường Vu tức đến mức xắn tay áo.
Con ngươi đảo một vòng bỗng nhìn thấy ta , lập tức mặt mày hớn hở.
“Tỷ tỷ!”
“Trùng hợp quá, tỷ cũng ở đây à ?”
“Bánh quế hoa ở đây vừa mới ra lò, ngon lắm.”
“Tỷ có muốn ăn không ?”
Ta bật cười .
“Được.”
Ta vừa định lấy túi bạc.
Một bàn tay đã nhanh hơn ta .
“Để ta .”
Ta ngẩng đầu, đúng lúc đối diện với gương mặt hơi đỏ của Thẩm Ly.
Hắn rút tay về.
Làm như không có chuyện gì mà nhìn sang nơi khác.
Lục Trường Vu che miệng, cố tình kéo dài giọng học theo:
“Để~ ta ~”
Bắt chước xong vẫn chưa thấy đủ.
Nó kéo tay ta chạy khắp mấy cửa tiệm.
Mua một đống đồ lặt vặt, ôm đầy cả người .
Vừa ăn vừa ngẩng đầu nói với ta :
“Tỷ tỷ, ngày mai đệ lại đến tìm tỷ!”
“Ngày kia cũng đến!”
“Ngày kìa nữa cũng đến!”
“Ngày nào cũng đến!”
“Chúng ta ngày nào cũng đi chơi cùng nhau !”
Ta còn chưa kịp đáp lời.
Một bàn tay từ phía sau đã thò tới.
Tóm cổ áo Lục Trường Vu.
Nhấc bổng nó lên rồi ném vào xe ngựa bên cạnh.
“Cố cô nương.”
“Trường Vu đã khỏe hẳn rồi , hiện giờ cũng trở về cung.”
“Nếu nàng thấy nó quá ồn ào phiền phức thì sau này không cần để ý tới nó nữa.”
“Ta sẽ quản nó cẩn thận.”
“Ta không thấy phiền.”
Ta buột miệng nói .
Yết hầu Thẩm Ly khẽ động.
“Vậy…”
“Ta cũng sẽ đi cùng nó.”
“Ta…”
“Ta cũng không thấy Tiểu công gia phiền.”
Khóe môi hắn khẽ nhếch lên.
Tâm trạng dường như rất tốt .
Suốt hơn mười ngày sau đó, ta đều cùng Lục Trường Vu dạo phố.
Đứa trẻ này như nhận định ta rồi .
Bám lấy không chịu buông.
Gió cũng đi .
Mưa cũng đi .
…
A tỷ và ta ngày càng xa cách.
Kể từ ngày nàng khóc lóc bỏ chạy, nàng không còn chủ động nói với ta thêm câu nào nữa.
Thỉnh thoảng gặp nhau trên hành lang.
Ánh mắt vừa chạm đã lập tức dời đi .
Nàng cho rằng hôm đó ta và Tạ Cù gặp riêng trong t.ửu lâu.
Cho nên nhận định giữa chúng ta có bí mật gì đó không thể để người khác biết .
Cuối cùng cũng có một ngày, A tỷ chặn đường ta .
“A Linh.”
“Muội muốn gả cho ai ta không quản được .”
“ Nhưng muội không thể gả cho huynh ấy .”
“Không thể gả cho vị hôn phu cũ của ta .”
Ta nhìn gương mặt vừa tủi thân vừa cảnh giác của nàng.
“Tỷ yên tâm.”
“Ta sẽ không đâu .”
Chaporia
Bình Luận (0)