Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mẫu thân cũng nhận ra vết nứt giữa hai tỷ muội chúng ta .
Bà lén khuyên ta :
“A Linh.”
“Tính cách A tỷ con thế nào chẳng lẽ con không biết ?”
“Nó mềm không ăn, chỉ ăn cứng.”
“Con thuận theo nó, dỗ dành nó một chút đi .”
“Tỷ muội nào có thù qua đêm.”
Ta không đáp.
Ta không muốn dỗ nữa.
Kiếp trước Tạ Vân Tiên dỗ nàng cả đời.
Ta cũng nhường nhịn nàng cả đời.
Kết quả cuối cùng là của ta cũng mất luôn.
…
Hôm ấy là tiệc ngắm hoa.
Trong vườn muôn hoa đua nở.
Các phu nhân tiểu thư tụm năm tụm ba trò chuyện dưới hành lang.
Lục Trường Vu không biết từ đâu chạy tới.
Kéo tay áo ta thần thần bí bí nói :
“Tỷ tỷ.”
“Đệ mới có được một con dế chọi.”
“Oai phong lắm!”
“Hôm nào đệ mang tới cho tỷ xem!”
Ta cười gật đầu.
“Được.”
Vừa dứt lời, phía xa bỗng truyền tới một trận huyên náo.
Có người kinh hô:
“Không hay rồi !”
“Cố đại cô nương xảy ra tranh chấp với người khác, bị đẩy một cái nên trẹo chân rồi !”
Lòng ta căng thẳng, lập tức bước nhanh tới.
Vừa tách đám đông ra .
Ta đã thấy Tạ Vân Tiên bế A tỷ lên.
A tỷ tựa vào lòng hắn , nước mắt rơi lã chã.
Một tay nắm c.h.ặ.t vạt áo trước n.g.ự.c hắn .
Khóc đến run cả người .
Tạ Vân Tiên đứng đờ tại chỗ.
Bế cũng không phải .
Buông xuống cũng không xong.
Mặt đầy vẻ lúng túng.
Đối diện là Ngô cô nương chống nạnh, mặt đỏ bừng vì tức giận.
“Ngươi còn giả vờ cái gì?”
“Ta nói sai câu nào sao ?”
“Trước đây ngươi đính thân với Tạ đại công t.ử.”
“Sau đó lại dây dưa không rõ với Tạ nhị công t.ử.”
“Nhìn đi !”
“Chẳng phải bây giờ lại ôm nhau rồi sao ?”
Tạ Vân Tiên không giữ nổi thể diện.
Hắn cúi người định đặt A tỷ xuống.
Ai ngờ A tỷ lập tức kêu đau một tiếng.
Mày nhíu c.h.ặ.t.
Tay hắn liền khựng lại .
Ngẩng đầu lên vừa hay bắt gặp ánh mắt ta .
Trong mắt hắn có hoảng loạn, còn mang theo chút cầu khẩn mơ hồ.
Như đang van xin ta đừng hiểu lầm.
Ta không nói gì.
Chỉ lặng lẽ lui vào đám đông.
A tỷ tủi thân giải thích:
“Ta và Vân Tiên chỉ là bằng hữu thôi…”
“Chỉ là…”
“Bằng hữu?”
Ngô cô nương cười lạnh.
“Buồn cười c.h.ế.t mất!”
“Năm đó biểu muội của Tạ đại công t.ử lên kinh.”
“Người ta chỉ đi đón nàng ấy về phủ thôi.”
“Vậy mà ngươi mắng người ta đến mức suýt treo cổ tự vẫn.”
“Sau này Thẩm cô nương nhờ Tạ nhị công t.ử trả giúp mấy quyển sách cho Hứa công t.ử.”
“Ngươi nhìn thấy liền chẳng hỏi đầu đuôi.”
“Chụp ngay cho người ta cái mũ tư tình riêng tư.”
“Mắng người ta không biết liêm sỉ.”
“Mắng người ta cướp muội phu của ngươi.”
Càng nói giọng nàng càng lớn.
“Cố nhị tiểu thư còn chưa nói gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/a-linh/chuong-8.html.]
“Ngươi đã nhảy dựng lên trước rồi ?”
“Theo ta thấy bây giờ ngươi và Tạ đại công t.ử cũng đã từ hôn rồi .”
“Đừng lựa chọn nữa.”
“Cứ gả cho Tạ nhị công t.ử luôn đi !”
Đám đông lập tức nổ tung.
“Bằng hữu gì chứ, huynh muội gì chứ, ngay cả tránh hiềm nghi nam nữ cũng không hiểu!”
“Kiểu người này gọi là gì nhỉ?”
“Hình như trong thoại bản từng nhắc tới.”
“Bạch liên hoa!”
“ Đúng thế!”
“Vừa muốn đại công t.ử, lại muốn nhị công t.ử.”
“Mọi điều tốt đẹp trên đời đều muốn chiếm hết!”
Sắc mặt Tạ Vân Tiên xanh mét.
Nghiến răng quát: “Ta và Vân Chi trong sạch!”
“Hoàn toàn không có gì cả!”
“Các người ăn nói bậy bạ cái gì?”
“Người ta thích từ đầu đến cuối vẫn luôn là A Linh!”
Ngô cô nương liếc hắn một cái rồi cười khẩy.
“Im miệng đi !”
“Thiên hạ đâu có thiếu một đóa bạch liên hoa như ngươi!”
“Rõ ràng đã có vị hôn thê.”
“Vậy mà còn dây dưa không rõ với trưởng tẩu tương lai.”
“Thế nào? Đại ca ngươi là đi đ.á.n.h trận, chứ có phải c.h.ế.t rồi đâu .”
“Đến lượt ngươi gánh cả hai phòng từ khi nào vậy ?”
Xung quanh lập tức vang lên những tiếng bật cười .
Không ít quý nữ lấy khăn che miệng, cười đến run cả vai.
Nhìn cảnh tượng ấy , ta chợt nhớ tới một chuyện cũ.
Ngô cô nương chẳng phải chính là khuê mật của Thẩm cô nương sao ?
Năm đó Thẩm cô nương bị A tỷ mắng đến mức suýt không gả đi được .
Thể diện mất sạch khắp kinh thành.
Sau này bất đắc dĩ phải lấy chồng nơi xa.
Ngày lên đường, nàng khóc đến hai mắt sưng húp.
Hóa ra hôm nay Ngô cô nương làm ầm ĩ như vậy là để thay Thẩm cô nương đòi lại công bằng.
Tạ Vân Tiên tức đến đỏ mặt.
“Ăn nói linh tinh!”
“Tháng sau ta sẽ thành thân với A Linh!”
“Chính nàng ấy nhờ ta chăm sóc Vân Chi nhiều hơn!”
Ngô cô nương trợn tròn mắt.
“Cố nhị tiểu thư bị điên rồi sao ?”
“Trên đầu mọc cả đồng cỏ xanh mà còn định nuôi ngựa nữa à ?”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Nàng đảo mắt một vòng rồi nhìn thấy ta .
Lập tức vẫy tay gọi lớn:
“Cố nhị tiểu thư! Lại đây nào!”
“Ngươi tự nói xem, gần đây có muốn nuôi ngựa hay không ?”
Ta từ trong đám đông bước ra .
Ánh mắt bình tĩnh quét qua gương mặt đỏ bừng của Tạ Vân Tiên.
“Ta và ngươi đã từ hôn rồi .”
“Khi nào ta nói muốn thành thân với ngươi?”
“Tạ Vân Tiên, ta cũng chưa từng nhờ ngươi chăm sóc A tỷ.”
Hắn vừa uy h.i.ế.p vừa van nài.
“A Linh, đừng làm loạn nữa.”
“Nàng thật sự muốn nhìn A tỷ của mình thân bại danh liệt sao ?”
“Danh tiếng là do tỷ ấy tự hủy.”
“Liên quan gì đến ta ?”
A tỷ nắm c.h.ặ.t vạt áo trước n.g.ự.c Tạ Vân Tiên.
Dường như vừa xấu hổ vừa tuyệt vọng.
Sắc mặt hắn trầm xuống.
Nghiến răng một cái rồi như đã quyết tâm.
“A Linh.”
“Ngoài gả cho ta ra , nàng còn có thể gả cho ai nữa?”
“Giữa nàng và ta … chẳng phải đã sớm vượt quá giới hạn rồi sao ?”
Bốn phía lập tức im phăng phắc.
Ta không ngờ hắn lại dám vu oan cho ta .
Ngô cô nương là người đầu tiên phản ứng lại .
Giọng nói đầy vẻ không thể tin nổi.
“Cố nhị công t.ử, đầu óc ngươi có vấn đề rồi phải không ?”
Tạ Vân Tiên nhìn chằm chằm vào ta .
“A Linh, nàng quên rồi sao ?”
“Nàng từng nói Vân Chi bị từ hôn nên tâm trạng không tốt .”
“Bảo ta quan tâm nàng ấy nhiều hơn, đừng để nàng ấy nghĩ quẩn.”
“Lúc nàng nói những lời đó với ta , chúng ta đang…”
Chaporia
Bình Luận (0)