Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
05
Sự phớt lờ của mẫu thân .
Sự giả dối của trưởng tỷ.
Còn cả sự tham lam muốn cả đôi đường của Ngụy Tuân.
Đều khiến ta cảm thấy nghẹt thở.
Ta nhặt bức thư của tổ mẫu lên, xoay người định rời đi .
Dù sao trong thư tổ mẫu đã nói , hôm nay là ngày Tiểu công gia tới cửa hạ sính.
Ta phải dùng đá lạnh đắp mặt, rồi cẩn thận vẽ lại lớp trang dung mới.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Lần đầu gặp mặt, chung quy không thể để đối phương nhìn thấy dáng vẻ chật vật như vậy của ta .
Nhưng mẫu thân lại ngăn ta lại .
Cuối cùng bà cũng nhớ tới những lời ta vừa nói , mày khẽ nhíu lại : “Tổ mẫu con lại một lần nữa vượt qua ta , định hôn sự cho con? Bà ấy có hiểu cái gì gọi là lệnh của phụ mẫu, lời của mai mối không ?”
Ta hai tay dâng bức thư của tổ mẫu lên: “Trong thư tổ mẫu đã nói , là phụ thân không vừa mắt cách hành xử của nhà họ Ngụy, sợ lỡ dở chung thân của con, nên mới cầu tổ mẫu thay con mưu tính hôn sự.”
Trưởng tỷ đoạt lấy thư, đọc nhanh như gió: “Tiểu công gia Thôi Yến Châu?”
“A Yểu, ta biết muội muốn khiến mẫu thân và Tuân lang chú ý, nhưng muội cũng không nên lấy Tiểu công gia ra làm cái cớ.”
“Ai chẳng biết Tiểu công gia chiến công hiển hách, lại là cháu ngoại mà Hoàng thượng thương yêu nhất, vô số khuê tú kinh đô đang chờ hắn chọn lựa, sao hắn có thể để mắt tới một lão cô nương hai mươi tuổi từng có hôn ước như muội ?”
Ta thần sắc bình tĩnh: “Chuyện này không cần tỷ nhọc lòng.”
Ngụy Tuân rõ ràng thả lỏng hẳn xuống: “Giang Yểu, bây giờ nàng nói dối thật là mặt không đỏ tim không đập, đến ta suýt nữa cũng bị nàng lừa rồi .”
“Sớm biết vậy ta đã không nói cho nàng biết chân tướng chuyện đổi canh thiếp . Nhưng nếu nàng đã biết rồi , thì yên tâm ở nhà thêu của hồi môn, chờ cùng A Thù tỷ tỷ vào cửa cùng ngày là được .”
Mẫu thân trầm tư hồi lâu: “Ta vốn còn đang rối rắm, của hồi môn của A Thù đã để lại nhà họ Bùi. Nếu đem toàn bộ của hồi môn của Giang Yểu cho A Thù theo về nhà họ Ngụy, sau này hôn sự của Giang Yểu sẽ khó khăn.”
“Nay tỷ muội các con cùng gả vào nhà họ Ngụy, dù sao Ngụy lão phu nhân thiên vị con, chắc hẳn cho dù con không có của hồi môn, lão nhân gia cũng sẽ không trách tội.”
“Chi bằng đem hết của hồi môn cho tỷ tỷ con, cũng tránh để nó mang thân tái giá bị người ta xem thường.”
Ta giận quá hóa cười : “Trưởng tỷ lần đầu xuất giá đã đoạt một nửa của hồi môn của con, nay tái giá, không chỉ đoạt vị hôn phu của con, còn muốn đoạt luôn nửa phần của hồi môn còn sót lại của con sao ?”
Ánh mắt mẫu thân hơi trầm xuống: “Ta biết con chịu ấm ức, nhưng trưởng tỷ con đã t.h.ả.m như vậy rồi , con còn muốn tranh với nó sao ?”
Lại là câu này .
Nàng đã t.h.ả.m như vậy rồi , con còn muốn tranh với nàng sao ?
Mỗi lần .
Lần nào cũng vậy .
Mỗi khi mẫu
thân
khiến
ta
chịu ấm ức, bà đều
nói
câu
này
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/suong-khuat-non-may/4.html.]
Nếu ta so đo, chính là không biết cảm thông cho trưởng bối, không biết thương xót trưởng tỷ.
Nhưng bi t.h.ả.m của trưởng tỷ không phải do ta gây ra , còn lợi ích bị chia mất khỏi tay ta lại là thật.
Ta rốt cuộc không nhịn được nữa, gào lên: “Trưởng tỷ rơi vào cảnh bi t.h.ả.m là do tỷ ấy đáng đời, ai bảo tỷ ấy thiện đố ác độc, ra tay với một đứa trẻ còn chưa chào đời?!”
“Có liên quan gì đến con, dựa vào đâu mà con phải nhường hết lần này đến lần khác?”
Ngụy Tuân đau lòng che chở trưởng tỷ sau lưng: “Nàng đừng ỷ vào trưởng bối yêu thương mà không kiêng nể gì.”
“Nàng còn dám bôi nhọ A Thù tỷ tỷ, ta sẽ cho nàng biết tay.”
Một giọng nói trong trẻo vang lên từ ngoài cửa: “Ngụy công t.ử khẩu khí thật lớn, lại dám đòi cho Quốc công phu nhân chưa qua cửa của phủ Quốc công ta biết tay?”
Là Tiểu công gia Bùi Yến Châu mặc một thân trường bào màu xanh.
Hắn đứng dưới mái hiên, mày mắt thanh tuyển, đôi mắt lại như ngâm trong suối lạnh.
06
Ngụy Tuân đầy mặt không thể tin nổi: “Tiểu công gia?”
Trưởng tỷ ngã ngồi xuống ghế: “Vậy mà là thật? Tổ mẫu thật sự đã mưu cho muội một hôn sự với phủ Quốc công.”
Phụ thân cùng Bùi Yến Châu bước vào , sắc mặt xanh mét: “Ta đã dặn A Yểu từ sớm đem thư của mẫu thân đưa cho nàng xem.”
“Nàng biết rõ hôm nay là ngày Tiểu công gia tới cửa hạ sính, trong phủ vì sao không hề chuẩn bị gì? Còn dung túng tên tiểu t.ử Ngụy Tuân này ở đây nói năng ngông cuồng?”
Mẫu thân cứng đờ tại chỗ: “Ta tưởng, ta tưởng bức thư là do Giang Yểu giả mạo.”
Phụ thân hít sâu một hơi , mới đè xuống cơn giận đầy lòng, quay sang cười làm lành với Bùi Yến Châu: “Tiểu công gia, gia trạch không yên, khiến ngài chê cười rồi .”
Bùi Yến Châu khẽ mở môi mỏng: “Ngày đại hỷ, ta không muốn sinh thêm chuyện. Những kẻ không liên quan có phải nên đuổi ra ngoài rồi không ?”
Phụ thân lời ít ý nhiều: “Ngụy công t.ử, mời đi ?”
Sắc mặt Ngụy Tuân biến đổi, gân xanh nổi lên: “Tiểu công gia đúng là bá đạo, chỉ không biết Tiểu công gia có để ý chuyện Giang Yểu đã sớm có da thịt thân mật với ta không ?”
“Đường đường là Tiểu công gia lại cam lòng nhặt đôi giày rách mà Ngụy Tuân ta đã dùng qua sao ?”
Ta chỉ cảm thấy như bị người ta giáng một gậy vào đầu, choáng váng hoa mắt, giơ tay tát thẳng vào mặt Ngụy Tuân: “Ngươi đang phun lời bẩn thỉu gì vậy ?”
“Ta có dây dưa với ngươi từ khi nào?”
Sắc mặt phụ thân xanh mét: “Giáo dưỡng của Ngụy công t.ử, lão phu đã lĩnh giáo. Ngày khác nhất định sẽ tới cửa nói chuyện đàng hoàng với Ngụy lão phu nhân.”
“Hôm nay là ngày tốt của Giang gia ta , ta không có tâm tư so đo với ngươi. Quản gia, còn không mau kéo kẻ miệng phun uế ngôn này ra ngoài.”
Ngụy Tuân nghênh cổ đứng yên tại chỗ: “Giang đại nhân vội vàng như vậy , là sợ rồi sao ?”
Phụ thân chán ghét đến cực điểm: “Lão phu nói thêm với ngươi một chữ cũng thấy ghê tởm. Đừng nói A Yểu nhà ta , ngay cả A Thù nhà ta cũng tuyệt đối sẽ không gả cho loại người mục nát như ngươi!”
“Trước khi ta thật sự nổi giận, lập tức cút ra ngoài cho ta , nếu không đừng trách ta không màng giao tình nhiều năm giữa hai nhà Giang Ngụy.”
Chaporia
Bình Luận (0)