Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta phỉ nhổ một tiếng: “Cút đi !”
Ngụy Tuân bật cười thành tiếng: “Được được được , đúng là một đôi cha con thanh cao khí tiết.”
Hắn lấy từ trong tay áo ra một chiếc yếm màu hồng phấn, chỉ vào chữ “Giang” được thêu dưới đáy yếm, lạnh giọng nói : “Đáng tiếc trong tay ta có chiếc yếm do Giang Yểu tặng.”
Sắc mặt trưởng tỷ trắng bệch.
Ánh mắt mẫu thân hơi trầm xuống.
Phụ thân giận đến đỏ mắt: “Quản gia, đ.á.n.h gãy chân tên đăng đồ t.ử này cho ta ! Dám đến Giang gia ta bôi nhọ nữ nhi của ta !”
Ngụy Tuân vê chiếc yếm màu phấn nước kia , đáy mắt đều là điên cuồng: “Bôi nhọ? Nếu ta nhớ không lầm, năm Giang Yểu cập kê, Hoàng hậu nương nương từng riêng thưởng cho nàng một tấm Phù Quang cẩm.”
“Loại vải này là cống phẩm trong cung, cả Thượng Kinh chỉ có mình Giang Yểu có . Trên chiếc yếm này còn thêu họ của nàng, Tiểu công gia, ngài đến phân xử xem, ta đây là bôi nhọ sao ?”
Quanh thân Thôi Yến Châu lạnh nhạt xa cách, khóe môi hơi cong: “Phân xử? Trường Hưng, dạy hắn quy củ của gia.”
Người hầu vừa rồi đứng sau Thôi Yến Châu, tựa như một cái bóng, trong nháy mắt khí thế bỗng tăng vọt, không đợi mọi người kịp phản ứng, bàn tay lớn như quạt sắt đã tát vào mặt Ngụy Tuân.
Mãi đến khi nửa bên mặt Ngụy Tuân sưng như đầu heo, phun ra ba chiếc răng, Thôi Yến Châu mới giơ tay ra hiệu: “Gia ở quân doanh quen rồi , mặc kệ là ai gây chuyện, trước tiên đ.á.n.h ba mươi quân côn rồi nói .”
“Đáng tiếc, ở đây không có quân côn, cho nên đành để Trường Hưng thay mặt vậy .”
Ngụy Tuân ôm mặt, đáy mắt như thấm độc: “Quy củ của Tiểu công gia, Ngụy mỗ đã lĩnh giáo. Nếu Tiểu công gia ngoan cố không tỉnh, nhất quyết muốn nhặt đôi giày rách của ta , vậy thì…”
Lời còn chưa dứt, đã bị Thôi Yến Châu đột nhiên nổi giận đá quỳ xuống trước mặt ta .
“Không biết nói tiếng người , gia sẽ dạy ngươi. Đối diện với Quốc công phu nhân tương lai, ngươi phải dùng kính ngữ! Còn dám nói bậy c.ắ.n càn, ngươi xem gia có đ.á.n.h gãy chân ngươi không .”
07
Ta đã nhìn quen sự trầm ổn của phụ thân , sự sảng lãng của Ngụy Tuân.
Đây là lần đầu tiên gặp nam t.ử như Thôi Yến Châu, mày mắt sắc bén, từng cử chỉ đều mang theo khí thế lạnh lẽo nơi sa trường.
Nhất thời, ta không khỏi nhìn đến ngẩn người .
Vành tai Thôi Yến Châu hơi đỏ: “Chúng ta không tranh dài ngắn với kẻ ngốc. Nữ nhi do Giang lão phu nhân dạy dỗ, phẩm hạnh thế nào, Thôi mỗ tin được .”
Ta và hắn vốn không quen biết , hắn có thể bảo vệ ta , tin ta như vậy , đã là chuyện khó có được .
Nhưng ta nhất định phải tự chứng minh trong sạch.
Nếu không , không chỉ ta , mà ngay cả tổ mẫu từ nhỏ nuôi dưỡng ta khôn lớn, phẩm hạnh cũng sẽ bị người đời chỉ trích.
Cho nên ta đoạt lấy chiếc yếm màu hồng phấn kia từ tay Ngụy Tuân, nhìn chằm chằm hoa văn huyên thảo thêu phức tạp bên trên , nhìn đến cay cả mắt, mới không nhịn được khẽ cất lời.
“Mẫu thân , chẳng phải người từng nói da người mẫn cảm, cần mặc y phục sát người làm từ Phù Quang cẩm sao ?”
“Sao bây giờ, Phù Quang cẩm này lại thành yếm của trưởng tỷ, còn rơi vào tay Ngụy Tuân?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/suong-khuat-non-may/5.html.]
Phụ thân đập mạnh bàn: “Giang Thù! Ngươi thủ tiết cũng không an phận! Lại còn trơ mắt nhìn tên đăng đồ t.ử kia vu hãm muội muội ruột của ngươi!”
Trưởng tỷ hoa dung thất sắc, giãy giụa đứng dậy khỏi ghế, ai oán níu lấy tay áo mẫu thân : “Mẫu thân , người hiểu rõ A Thù nhất, chiếc yếm này sao có thể là A Thù đưa cho Tuân lang?”
“Mắt thấy muội muội mưu được quý tế, chẳng lẽ ngay cả mẫu thân cũng chê A Thù là gánh nặng, mặc cho A Thù gánh tội thay sao ?”
“Nếu đã vậy , A Thù hà tất còn ở đây chọc người ghét bỏ, chi bằng lên núi làm ni cô, ngược lại được thanh tịnh.”
Mặt phụ thân đen như đáy nồi, liên tục sai quản gia kéo trưởng tỷ đi xuống tóc: “Nếu thật sự muốn làm ni cô, lúc đêm khuya thanh vắng đã sớm tự cắt tóc rồi .”
“Bây giờ khóc lóc ầm ĩ uy h.i.ế.p trưởng bối, chi bằng đưa lên núi cho thanh tịnh.”
Mẫu thân rốt cuộc không ngồi yên được nữa, chắn trước mặt quản gia, không cho hắn kéo trưởng tỷ đi .
Trưởng tỷ khóc như nai con bị kinh sợ: “Mẫu thân ! Đến nước này rồi , người vẫn còn muốn che chở A Yểu sao ?”
“Nàng có tổ mẫu thương yêu, có phụ thân thiên vị, còn có nhà chồng tôn quý, còn con chỉ còn mỗi người thôi.”
“Nếu ngay cả người cũng không che chở nữ nhi, nữ nhi sống còn có ý nghĩa gì nữa?”
Mẫu thân ôm lấy trưởng tỷ đang run rẩy không thôi, ánh mắt lướt qua ta trong thoáng chốc, nhắm mắt lại : “Giang Yểu! Con muốn oan c.h.ế.t trưởng tỷ của con sao ?”
“Nó thủ tiết vốn đã không dễ dàng, con lại cấu kết với nam nhân, sự việc bại lộ còn dám đổ oan cho trưởng tỷ, lương tâm của con bị ch.ó ăn rồi sao ?”
Ha.
Ta đã biết , vốn không nên có bất kỳ mong đợi nào.
Chỉ cần đứng trước lựa chọn, người mẫu thân hy sinh vĩnh viễn là ta .
Nhưng lần này , ta sẽ không mặc cho bà ta sắp đặt nữa.
Ngay từ khoảnh khắc Ngụy Tuân vu hãm ta , ta đã bảo nha hoàn Lâm Lang cầm eo bài của ta vào cung cầu kiến Hoàng hậu nương nương.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Bây giờ, đại cung nữ Tình Tuyết bên cạnh nương nương đã tới.
Vừa thấy ta , nàng lập tức hành lễ: “Nương nương ngày ngày nhớ đến Giang lão phu nhân, biết cháu gái được bà thương yêu nhất có việc cầu xin, liền lập tức phái nô tỳ đến.”
“Cô nương có việc gì cứ việc căn dặn.”
Không màng đến vẻ hoảng loạn của mẫu thân và trưởng tỷ, ta gằn từng chữ nói .
“Giang Yểu cả gan, xin cô cô kiểm tra y phục sát người của ta và trưởng tỷ, xem rốt cuộc hoa văn huyên thảo này là kiểu ai thích dùng, xem thử Phù Quang cẩm này rốt cuộc nằm trong rương y phục của ai.”
Mẫu thân hoảng hồn.
“Hoa văn này thì có gì đáng nói , y phục của nữ nhi gia chẳng phải đều thêu hoa sao ? Có lẽ tú nương vất vả làm ra một kiểu hoa, nên thay nhau dùng thì sao ?”
Ta siết c.h.ặ.t lòng bàn tay.
Chaporia
Bình Luận (0)