SƯƠNG KHUẤT NON MÂY/Chương 6: 6C. 6: 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Có lẽ còn có những hoa văn khác.

 

Nhưng huyên thảo thì không .

 

Bởi vì tiểu tự của trưởng tỷ chính là Huyên.

 

Cho nên trong y phục của trưởng tỷ, tất cả hoa văn huyên thảo đều do chính tay mẫu thân dùng song diện tú thêu thành.

 

Mà môn thủ nghệ này , khắp Thượng Kinh cũng hiếm người biết được .

 

08

 

Bất chấp sự phản đối của mẫu thân và trưởng tỷ, Tình Tuyết cô cô rất nhanh đã dẫn người kiểm tra y phục của trưởng tỷ và ta .

 

“Nếu nô tỳ nhớ không lầm, Phù Quang cẩm này là nương nương đặc biệt thưởng riêng cho Giang nhị cô nương, sao bây giờ đều bị Đại cô nương may thành y phục rồi ?”

 

Thôi Yến Châu dáng vẻ cà lơ phất phơ: “Tự nhiên là vì có người thiên vị đến tận chân trời, cưỡng đoạt ban thưởng của Giang Yểu để bù đắp cho ni cô rồi .”

 

“Ni cô?”

 

Thôi Yến Châu khoa trương bật cười : “Ôi, cô cô xem ta này , đúng là hay quên. Giang đại cô nương chỉ ầm ĩ đòi lên núi làm ni cô thôi, vẫn chưa xuống tóc, không tính, không tính.”

 

Phụ thân rốt cuộc không thể nhìn tiếp màn náo kịch này : “Người đâu , áp phu nhân và Đại cô nương đến từ đường quỳ.”

 

“Đuổi tên đăng đồ t.ử Ngụy Tuân mở miệng vu oan người khác ra khỏi Giang gia.”

 

Trước khi bị áp giải rời đi , Ngụy Tuân vẫn còn giãy giụa hấp hối: “Tiểu công gia, với xuất thân của ngài, quý nữ nào mà chẳng cưới được , sao nhất định phải cưới Giang Yểu?”

 

“Cho dù người tư hội với ta là Giang Thù, nhưng cùng một mẹ sinh ra , Giang Yểu này thì có thể an phận đến đâu ?”

 

Trường Hưng nói một câu “đắc tội”, rồi quay đầu kéo Ngụy Tuân ra khỏi cửa.

 

Phụ thân chần chừ: “Tiểu công gia, chuyện này …”

 

Ánh mắt Thôi Yến Châu long lanh: “Giang đại nhân yên tâm, Trường Hưng biết chừng mực, sẽ không liên lụy đến Giang phủ.”

 

Phụ thân cười gượng, mời Thôi Yến Châu đến yến sảnh, cuối cùng cũng gắng gượng hoàn tất quy trình hạ sính, nạp cát này .

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Sau khi tiễn Thôi Yến Châu đi , cả người phụ thân như bị lột mất một lớp da: “Hôn kỳ đã định rồi , mười tám tháng sau .”

 

Ông lấy từ trong tay áo ra một chiếc hà bao đưa vào tay ta : “Mẫu thân con không trông cậy được nữa, con xem trong của hồi môn còn thiếu gì thì tự đi mua thêm.”

 

Ta mở hà bao ra xem, bên trong vậy mà là hai vạn lượng bạc.

 

Ta kinh ngạc trong thoáng chốc: “Phụ thân ?”

 

Phụ thân xua tay: “Cho con thì con cứ cầm lấy.”

 

“Những năm qua, ta bận rộn triều chính, lại thương trưởng tỷ con tuổi trẻ thủ tiết, nên đã làm ngơ trước sự thiên vị của mẫu thân con.”

 

“Nếu không phải tổ mẫu con gửi thư trách mắng, ta còn không biết mình sẽ hồ đồ đến mức nào. Con yên tâm, sau này sẽ không như vậy nữa.”

 

Ta khom người hành lễ cáo lui.

 

Dọc đường, Lâm Lang cảm khái muôn phần.

 

“Lão gia cuối cùng cũng nhìn thấy ấm ức của người rồi .”

 

“Nếu lúc trước khi phu nhân quỳ từ đường, ông ấy có thể đứng về phía người thì tốt biết bao!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/suong-khuat-non-may/6.html.]

“Còn lần phu nhân vì Đại tiểu thư mà đoạt của hồi môn của người nữa, nếu lão gia kịp thời can thiệp, người cũng không đến nỗi chịu nhiều khổ sở như vậy .”

 

...

 

Lâm Lang vẫn còn lẩm bẩm không ngừng.

 

Ta siết c.h.ặ.t hà bao trong tay, không nhịn được khẽ cong khóe môi.

 

Lâm Lang ngốc.

 

Cái gì mà cuối cùng cũng nhìn thấy ấm ức của ta ?

 

Chẳng qua là thấy ta sắp gả vào nhà cao cửa rộng, đã có chỗ dùng, nên mới ra sức hàn gắn quan hệ mà thôi.

 

Nếu không , lúc nhà họ Ngụy đổi canh thiếp , sao ông ta không nói giúp ta lấy một câu?

 

Chỉ cần ta còn cần Giang gia làm trợ lực, chỉ cần phụ thân còn muốn dựa vào phủ Quốc công, món nợ hồ đồ giữa cha con chúng ta liền không thể tính toán rõ ràng.

 

Tin tốt đến trước cả nỗi bi thương.

 

Ngụy Tuân không cẩn thận ngã vào trường thuần mã, bị ngựa dữ phi nhanh giẫm gãy một chân.

 

Lâm Lang đầy mặt hớn hở: “Là thư Trường Hưng đưa tới, Tiểu công gia nói , trước tiên tặng cô nương chút điềm lành, mong cô nương vui vẻ.”

 

09

 

Định hôn kỳ được ba ngày, tổ mẫu đã tới kinh thành.

 

Đi cùng tổ mẫu, còn có hai thuyền sính trang.

 

Tổ mẫu thẳng thắn nói : “Của hồi môn của mẫu thân con đều đã cho tỷ tỷ con, của hồi môn của tổ mẫu thì đều để lại cho con.”

 

Ta rất hổ thẹn: “Tôn nữ luôn khiến tổ mẫu phải vì con mà lao tâm khổ tứ.”

 

Tổ mẫu lại ôm c.h.ặ.t ta vào lòng: “Nha đầu ngốc, con là tâm can bảo bối của tổ mẫu mà! Vì con, tổ mẫu làm gì cũng cam lòng.”

 

Có tổ mẫu tọa trấn, lại thêm mẫu thân và trưởng tỷ bị cấm túc, toàn bộ hôn lễ của ta đều diễn ra vô cùng thuận lợi.

 

Cho đến khi ngồi ngay ngắn trong tân phòng của phủ Quốc công, từng ngụm nhỏ ăn trái cây Thôi Yến Châu lén nhét cho ta trước lúc ra ngoài kính rượu, ta mới thật sự có nhận thức rõ ràng về chuyện xuất giá.

 

Chưa đầy nửa khắc sau , Thôi Yến Châu đã thần sắc tỉnh táo trở lại tân phòng.

 

Lâm Lang lanh lợi dẫn hết đám hạ nhân hầu hạ lui ra ngoài, ta vội vàng làm theo những gì ma ma giáo dẫn đã dạy, chuẩn bị thay y phục cho hắn .

 

Nhưng hắn lại nhanh hơn ta một bước đi vào tịnh phòng: “Ta quen thô ráp trong quân doanh rồi , nào có đạo lý để nàng hầu hạ ta !”

 

“Nhà chúng ta cũng không có quy củ ấy , nếu để tổ mẫu biết được , nhất định sẽ gõ đầu ta . Nàng cứ đợi một lát, ta sẽ ra ngay.”

 

Ngày hôm sau kính trà , ta mới biết Thôi Yến Châu không hề nói quá.

 

Đại Trưởng Công chúa chẳng những tặng ta hai hòm kỳ trân dị bảo, còn ngay trước mặt ta dạy dỗ Thôi Yến Châu: “Con cầu xin ta mãi mới cưới được người về nhà, giờ đã cưới được rồi thì phải đối đãi thật tốt với A Yểu, nếu không ta nào còn mặt mũi gặp lão tỷ muội kia nữa.”

 

Ta không khỏi mở to mắt, mối hôn sự này là do chính Thôi Yến Châu cầu xin sao ?

 

Thôi Yến Châu gãi tai gãi má: “Tổ mẫu, sao người cái gì cũng nói vậy ?”

 

Đại Trưởng Công chúa căn bản không để ý tới sự phản đối của hắn , kéo tay ta mà thao thao bất tuyệt.

 

“A Yểu, con không biết đâu , người này thật là bướng bỉnh, trong cung yến vừa gặp con một lần đã nhất kiến chung tình, thế mà lại không cho ta đến cầu hôn.”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...