20px
" Cái tên "Ninh Vương" lọt vào tai Thẩm Niệm như một tia sét giữa trời quang. Nàng biết Tạ Uyên. Hắn là vị Vương gia nổi tiếng thanh cao, gương mặt đẹp như tạc tượng nhưng tâm địa thì thâm sâu khó lường. Ở gần hắn chẳng khác nào đứng cạnh một tảng băng ngàn năm, vừa lạnh vừa dễ bị đè bẹp. Ai mà thèm đụng tới hắn chứ. Thẩm Niệm lại nghĩ đến lời đại tỷ mà lạnh cả người. “Lão già 60 tuổi? Rụng răng? Thà mình đi chăn ngựa còn hơn là đi hầu hạ lão già đó!” Đêm đó, dưới ánh trăng mờ ảo, Thẩm Niệm gom góp hành trang, lén lút lẻn ra chuồng ngựa phía hậu viện. Nàng nghe nói phủ mới tuyển một đại ca chăn ngựa tướng tá cực kỳ cao lớn, võ nghệ cao cường. Nàng định bụng dùng tiền mua chuộc hắn, nhờ hắn đưa nàng trốn khỏi kinh thành. Trong bóng tối, nàng thấy một bóng lưng cao lớn như ngọn núi, đứng hiên ngang cạnh chuồng ngựa. Khí chất người này lạnh lùng và áp đảo đến mức nàng hơi chùn bước, nhưng nghĩ đến lão già họ Tiền, nàng lại có thêm dũng khí. Nàng lao tới, vòng tay ôm chặt lấy thắt lưng hắn từ phía sau, giọng nói run rẩy nhưng đầy thiết tha: "Đại ca chăn ngựa! Ngài cứu ta với! Đưa ta trốn đi, bao nhiêu tiền ta cũng trả cho ngài! Người đàn ông khựng lại, toàn thân tỏa ra một luồng khí lạnh thấu xương. Hắn không quay lại, giọng nói trầm thấp, mang theo sự uy nghiêm đáng sợ: "Đại ca? Nàng... không biết ta là ai sao?" Thẩm Niệm lúc này đang cuống, đầu óc chỉ toàn là đùi gà và tự do, nàng hít một hơi thật sâu, áp mặt vào tấm lưng rộng lớn của hắn, giọng lí nhí nhưng vẫn rất "có tâm": "Đại ca à, ngài chỉ là người chăn ngựa thôi mà, cần gì phải hỏi khó nhau thế? Ta nhìn thấy rồi, ấn đường ngài đen thui, hơi thở lạnh lẽo như băng, chắc chắn là do... thận hư lâu ngày tích tụ. Chỉ cần ngài đưa ta trốn đi, ta hứa sẽ dùng bí kíp gia truyền chữa thận cho ngài miễn phí, đảm bảo ngài sẽ mạnh khỏe như mãnh hổ! Ngài thấy sao?" Một khoảng lặng kéo dài đến mức nghe thấy cả tiếng dế kêu. Người đàn ông chậm rãi xoay người lại, bàn tay to lớn, đầy vết chai sạn của kẻ cầm kiếm xách ngược cổ áo nàng lên như xách một con mèo nhỏ. Dưới ánh trăng thanh lãnh, gương mặt đẹp đến nghẹt thở nhưng lạnh lùng như sương giá của Ninh Vương Tạ Uyên hiện ra. Đôi mắt hắn híp lại, nhìn xoáy vào nàng như muốn l*t tr*n mọi lớp ngụy trang: "Thận hư?" Hắn nhếch môi, nụ cười mang theo sự nguy hiểm tột độ: "Thẩm tiểu thư, nàng có biết ở phủ của ta, kẻ nói dối sẽ bị phạt thế nào không?" Thẩm Niệm nhìn vào lệnh bài rồng vàng lấp lánh bên hông hắn, cảm thấy linh hồn mình như vừa bị sét đánh ngang tai. “Đại ca chăn ngựa? Cứu mạng! Đây là vị Vương gia chiến thần vừa dẹp loạn biên cương trở về cơ mà!” Nàng nuốt nước miếng, nặn ra một nụ cười thảm hại: "Dạ... điện hạ... ý ta là... thận của ngài quá tốt, tốt đến mức... tỏa ra hào quang làm ta nhìn nhầm thôi, tâm thần ta bất ổn ngài chấp làm gì!" Đây là lần đầu tiên trong đời, Ninh Vương Tạ Uyên bị một cô gái mắng là "thận hư" ngay trong lần đầu gặp mặt, cũng như nàng chính thức bước vào danh sách đen của hắn.
Chaporia
Bình Luận (0)