20px
2.
Sau cuộc chạm trán kinh hoàng với Ninh Vương Tạ Uyên, Thẩm Niệm về đến phòng với gương mặt thất thần. Thanh Trúc vừa thấy tiểu thư nhà mình như hồn lìa khỏi xác, vội vàng rót chén trà nóng:
Tạ Uyên đang phê duyệt công văn trong thư phòng, thấy Thẩm Niệm nghênh ngang bước vào mà không thèm hành lễ, chỉ loay hoay tìm chỗ ngồi rồi bắt đầu... cắn hạt hướng dương "rắc rắc". Hắn ngước mắt lên: "Thẩm y quan, nàng không bắt mạch cho ta sao?" Thẩm Niệm phủi vỏ hạt trên tay, đứng dậy tiến sát về phía hắn. Nàng giả vờ nhìn chăm chú vào mặt hắn, rồi bất ngờ thò tay... nhéo má Tạ Uyên một cái thật mạnh. Cả thư phòng im phăng phắc. Đám thị vệ đứng ngoài cửa suýt nữa thì rút kiếm xông vào. Tạ Uyên sững sờ, cảm giác đau râm ran trên mặt khiến hắn nhất thời không phản ứng kịp. Thẩm Niệm vẫn giữ vẻ mặt vô tri, gật gù: "Thịt chắc, không bị phù nề. Chứng tỏ thận của ngài vẫn còn cứu được. Nhưng điện hạ à, ngài có thấy cái trần nhà kia không? Nó đang quay vòng vòng kìa!" Nói rồi, nàng bắt đầu múa may quay cuồng giữa thư phòng như một con bướm lạc lối: "Ôi! Những nàng tiên hoa đang nhảy múa quanh ngài kìa điện hạ! Ngài có thấy không? Đừng sợ, để dân nữ đuổi chúng đi cho ngài!" Nàng cầm lấy một cuộn công văn quý giá trên bàn, bắt đầu đập loạn xạ vào không trung, thực chất là cố ý đập vào vai và tay của Tạ Uyên. Tạ Uyên bắt lấy cổ tay nàng, kéo mạnh một cái. Thẩm Niệm mất đà, ngã nhào vào lòng hắn. Mùi trầm hương thanh lãnh bao trùm lấy nàng, cùng với đó là lồng ngực rắn chắc của nam nhân khiến nàng hơi bối rối. "Diễn đủ chưa?" Tạ Uyên cúi sát tai nàng, giọng nói trầm thấp như muốn xuyên thấu lớp vỏ bọc: "Nếu nàng còn tiếp tục đuổi tiên hoa, ta không ngại dùng biện pháp mạnh để giúp nàng tỉnh táo lại đâu." Thẩm Niệm chớp mắt, cố giữ bình tĩnh: "Điện hạ, ngài nói gì vậy? Dân nữ đang cứu ngài mà..." Tạ Uyên bỗng nhiên cười khẽ, bàn tay hắn lướt nhẹ qua gáy nàng, khiến nàng rùng mình một cái: "Thẩm Niệm, ta phát hiện ra nàng không chỉ là một thầy thuốc giỏi, mà còn là một con cáo nhỏ rất biết cách làm loạn tâm trí người khác. Muốn ta thả nàng đi? Nằm mơ đi." Hắn buông nàng ra, ném cho nàng một xấp giấy trắng: "Chép phạt cho ta một trăm lần câu: [Ta sẽ không bao giờ mắng Ninh Vương thận hư nữa]. Chép không xong, tối nay không được ăn cơm." Thẩm Niệm nhìn xấp giấy, rồi nhìn gương mặt đắc thắng của Tạ Uyên, trong lòng thầm gào thét: Đồ thâm hiểm! Đồ thù dai! Hóa ra hắn bắt mình vào đây là để làm lao động khổ sai sao? Nhưng điều nàng không biết là, khi nàng cắm cúi viết, Tạ Uyên vẫn luôn đứng ở góc khuất, nhìn bóng lưng nhỏ bé của nàng với ánh mắt chứa đầy sự chiếm hữu và một chút dịu dàng mà chính hắn cũng chưa nhận ra. Thẩm Niệm bị nhốt trong thư phòng chép phạt đến mức hoa mắt chóng mặt. Tạ Uyên ngồi cách đó không xa, thỉnh thoảng lại liếc nhìn bóng dáng nhỏ bé đang cặm cụi viết lách, khóe môi khẽ cong lên một cách đầy tính toán. "Chép xong chưa?" Giọng hắn vang lên, phá tan sự yên tĩnh.
Chaporia
Bình Luận (0)