Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

A Hương có vẻ còn sốt sắng hơn cả ta .

Giục ta viết thư cho Nhị lang.

Khi nàng về huyện thành sẽ tiện đường mang ra bưu dịch.

Dưới cái nhìn đăm đăm của nàng, ta đành cầm giấy b.út.

Nội dung thư đại ý là:

Ta muốn mở hàng quán ở huyện thành.

Nhưng làm theo cách thím từng kể thì hương vị không đúng.

Hỏi Nhị thúc có biết cách làm cụ thể hay không , mong chàng chỉ điểm đôi chút.

Ta còn gửi kèm theo cả bản cách làm  tào phớ ta đang dùng.

A Hương đọc xong.

Nhíu mày nói chữ ta xấu thì không nói làm gì.

Nhưng văn phong lại quá khô khan.

Giữa các hàng chữ chẳng thấy chút tình cảm thân nhân nào.

Thế là nàng bắt ta thêm một câu ở cuối:

"Biên cương giá rét, Nhị thúc nhất định phải bảo trọng thân thể, mong đệ  bình an trở về nhà."

Viết xong, nàng mang lá thư đi ngay.

Ta vốn không hiểu vì sao nàng lại nhiệt tình thế.

Cho đến lúc gần đi , nàng mới nói :

"Tiết Ngọc, ta cùng tuổi với ngươi, cũng nương mất sớm, lại còn bị què chân."

Ta chưa hiểu ý, nàng nói tiếp:

"Phụ thân   ta luôn muốn tìm cho ta một mối nhân duyên tốt , nhưng ta biết , người t.ử tế nào lại muốn lấy một người què? Ông  ta lại chẳng tin, ông nói đã tích cóp cho ta một trăm lượng làm của hồi môn, nhà chồng có nghèo chút cũng không sao , chỉ cần chồng đối xử với ta thật tốt là được ."

"Ông ấy đã già mà vẫn ngây thơ như vậy . Đàn ông nhà nghèo chịu cưới một người què, sao có thể không phải vì nhắm vào trăm lượng của hồi môn đó?"

"Tiết Ngọc, nếu ngươi muốn bán tào phớ, ta có thể lấy của hồi môn ra giúp ngươi mở quán. Ngươi đừng vội từ chối, ta không có mục đích nào khác, cũng chẳng tham lam. Ta chỉ muốn có một con đường sống, không muốn phải gả cho những kẻ sau lưng vẫn c.h.ử.i ta là con đàn bà què."

Ta cảm thấy A Hương đã quá kỳ vọng vào ta .

Thư gửi đi được một tháng.

Tới ngày đáng lẽ Bùi Nhị lang gửi quân lương về mà vẫn bặt vô âm tín.

Ta không khỏi nghĩ, trong mắt người ngoài ta là quả tẩu nhà họ Bùi.

Nhưng với Bùi Nhị lang, ta chẳng qua là người dưng nước lã.

Dù sao hưu thư cũng đã ký rồi .

Đã là người dưng.

Sao đệ ấy   lại chia sẻ bí phương tào phớ quan trọng ấy cho ta .

Bùi Tiểu Đào lại không nghĩ vậy .

Nó chống nạnh, ngẩng cằm, để lộ hai lỗ mũi nhỏ:

"Tẩu t.ử, tỷ sai rồi ! Nhị ca tương lai là đại tướng quân, còn muội  sẽ là nữ quan. Nhà họ Bùi chúng ta mai sau ở kinh thành có phủ đệ lớn, trăm đứa nha hoàn hầu hạ, đi trên con đường của thiên t.ử, ai còn thèm quay về bán tào phớ nữa! Cái bí phương  ấy , căn bản không quan trọng!"

Ta: ...

Đúng lúc ta định từ bỏ để làm việc khác.

Thì lá thư của Bùi Nhị lang gửi đến, kèm theo bốn lượng bạc.

Ta không ngờ chữ viết của đệ ấy   lại đẹp đến thế, nét b.út cứng cáp, mạnh mẽ.

Càng không ngờ đệ ấy lại thực sự truyền lại phương t.h.u.ố.c.

Tào phớ nhà họ Bùi ngon nhờ hai thứ: nước dùng và "tam hợp du".

Phụ thân  Bùi trước kia làm nghề gánh dầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuong-quan-dai-nhan-co-muu-do/chuong-7.html.]

Nên dầu ăn của nhà họ Bùi là sự kết hợp bí truyền của ba loại: dầu mè, dầu gà và mỡ heo.

Bùi Nhị lang chép hẳn phương thức làm tam hợp du cho ta .

Đệ ấy  còn dặn thêm, kho canh nên cho lòng gà vào , vị sẽ thanh hơn.

Khóe mắt ta hơi nóng lên.

Đệ ấy  thực lòng tin tưởng ta , coi ta như tẩu t.ử ruột thịt.

Kể từ ngày nhận được lá thư ấy .

Mọi việc ta làm đều thuận lợi vô cùng.

Đầu tiên là tìm được một mặt tiền ưng ý ở cuối phố phía nam hẻm Sư Tử.

Gần cầu Châu Kiều.

Cửa hàng vốn là một quán rượu nhỏ.

Có trước đường và hậu viện đầy đủ tiện nghi.

Điều làm ta ưng ý nhất là lầu hai có hai gian phòng.

Cửa sổ nhìn ra hẻm Sư T.ử nhộn nhịp.

Trước kia ta định mở quán, nhưng nếu có nơi ở tiện lợi thế này .

Ai lại muốn ngày ngày đi bộ bốn mươi dặm đường đẩy xe lên huyện?

Để Thái mẫu và Tiểu Đào ở nhà, ta không sao yên tâm được .

Giờ thì tốt rồi , cả nhà cùng dọn lên huyện.

Việc mở quán tiêu tốn gần hết của hồi môn của A Hương.

Ta lo lắng sợ thua lỗ, nhưng nàng lại rất thản nhiên:

"Sợ gì chứ? Phụ thân   ta nói hương vị không khác xưa là mấy, tào phớ nhà họ Bùi còn sợ không bán được sao ?"

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Nàng nói đúng, hai năm sau , chúng ta thu hồi hết vốn liếng.

Quán chỉ bán buổi sáng, quá trưa là đã hết sạch hàng.

Bên trong chật kín người , ngoài đường cũng bày thêm mấy bàn.

Ngày nào cũng không còn chỗ ngồi .

Nhờ có Triệu đại thúc làm nha dịch, đám bộ khoái tuần phố cũng mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện chúng ta bày bàn ra đường.

Việc quá tải, đến A Hương cũng phải tập tễnh ra phụ giúp thu dọn.

Triệu đại thúc sợ con gái bị bắt nạt, rảnh rỗi lại mặc quân phục đi đi lại lại trong hẻm Sư Tử.

Tiểu Đào giúp việc, Thái mẫu thì ngồi ngoài cửa phơi nắng, gặp ai cũng hỏi:

"Ăn không ?"

Năm thứ hai hồi vốn, ta tìm một trường tư thục cho Tiểu Đào đi học.

Năm thứ ba, sau khi trừ chi phí, ta tích cóp được năm mươi lượng bạc.

Chẳng ai tin một quán tào phớ nhỏ lại kiếm tiền đến thế.

Thực ra , ta đã viết thư bảo Bùi Nhị lang đừng gửi tiền về nữa.

Thấm thoắt đã ba năm, chúng ta vẫn thư từ qua lại .

Ban đầu là ta báo cho đệ ấy biết quán đã có lãi.

Đệ ấy  ở quân ngũ cũng cần chi tiêu, đừng tự làm khổ mình .

Đệ ấy  chẳng hồi âm, cũng không gửi tiền về nữa.

Bùi Nhị lang vốn là kẻ xa cách tận xương tủy như thế.

Ta bận rộn làm ăn, chẳng mấy khi nghĩ ngợi.

Cho đến khi vị quân trạm đưa thư đi ngang qua, thấy ta liền tiện miệng hỏi:

"Tiết nương t.ử, ngươi có gửi áo gối hay quần áo chống rét không ? Bên kia sắp đ.á.n.h trận rồi , lạnh lắm. Hai ngày nữa chúng ta xuất phát, muốn gửi thì nhanh lên."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...