Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Vân An thuộc quận Thao Châu, tin tức không hề lạc hậu.
Ta mới hay tin từ cuối năm.
Các bộ lạc du mục phía bắc đã liên minh, vượt ải Bắc quan, t.h.ả.m sát hàng trăm người .
Thiên t.ử giận dữ, ra lệnh xuất binh.
Hai ngày đó, ta không nghỉ tay một khắc.
Mua da cừu và vải vóc tốt nhất, thức đêm khâu áo lót.
Đi đ.á.n.h trận phải mặc giáp, áo mặc trong không được quá dày nhưng phải đủ ấm.
Bùi Nhị lang cao lớn, ta khâu chiếc áo vừa vặn, lót một lớp da cừu dày ở n.g.ự.c và lưng.
Gửi kèm theo áo gối và áo bông, ta mới thấy nhẹ lòng.
Trận chiến ở biên cương kéo dài gần ba năm.
Quân trạm nói , trong quân tuy có phát áo bông nhưng kích cỡ không vừa , bông lại mỏng, khó mà chống chọi cái lạnh.
Những binh sĩ có điều kiện đều được người nhà gửi áo da cừu cho.
Nhận được thứ này , ai cũng phải ghen tị.
Ta nghe vậy thì ngạc nhiên:
"Năm nào cũng gửi sao ?"
" Đúng vậy , biên cương giá rét, mùa đông gió thổi như d.a.o cắt, nếu không có thứ này thì khó mà sống sót."
Ta nhíu mày, Bùi Nhị lang tòng quân đã bảy năm.
Từ ngày ta vào Bùi gia chưa thấy thím gửi cho đệ ấy cái gì.
Nghĩ đến đó, lòng ta không khỏi chùng xuống.
Năm thứ hai, ta làm cho đệ ấy chiếc áo da cừu tốt hơn, ấm hơn.
Năm thứ ba vẫn như thế.
Gửi đồ, ta không quên kèm theo thư:
"Thái mẫu mạnh khỏe, Tiểu Đào đi học, quán xá đắt hàng, mọi sự đều tốt , Nhị thúc chớ lo, mong bình an trở về."
Chiến sự biên cương căng thẳng.
Ta vốn chẳng mong được hồi âm, thế mà năm thứ hai.
Bưu dịch đưa lại một mảnh giấy có vỏn vẹn một chữ:
"Tốt".
Năm thứ ba vẫn là chữ "Tốt" ấy .
Vì Bùi Nhị lang, ta rất chú ý đến chiến sự.
Thường nhờ Triệu đại thúc hỏi han tin tức.
Năm thứ ba, Đại Sở đại thắng, triều đình thiết lập thêm Sát Hổ Khẩu ngoài ải Bắc quan.
Thiên t.ử đại duyệt, luận công hành thưởng.
Cuối đông năm ấy , khi ta đang khâu dở chiếc áo cho Bùi Nhị lang thì nghe tin quân đội phản kinh, cho phép về quê thăm người thân .
Chẳng mấy ngày sau , Bùi Nhị lang đã trở về.
Đệ ấy không về một mình , mà dẫn theo tám chín binh tướng.
Ai nấy đều mặc giáp quân, cưỡi chiến mã, oai phong lẫm liệt.
Đoàn người rong ruổi từ cổng thành vào huyện, tiếng vó ngựa vang dội, khiến dân chúng bàn tán xôn xao.
Trưa nắng ấm.
Quán tào phớ đang lúc bận rộn, A Hương múc đồ, ta bưng bàn.
Khi ta đặt hai bát tào phớ xuống chiếc bàn ngoài đường.
Bỗng nghe tiếng vó ngựa từ xa dội lại .
Ngước nhìn , đoàn người rẽ đám đông đi tới.
Con ngựa dẫn đầu dừng lại , nam nhân mặc áo giáp đen ngồi trên lưng ngựa sừng sững giữa ánh nắng.
Lớp giáp sắt phản chiếu ánh sáng ch.ói lòa, khiến người ta không mở nổi mắt.
Đến khi nhìn rõ, ta thấy đôi mày kiếm sắc bén, đôi mắt đen sâu thẳm, đôi môi mỏng hơi mím lại .
Ánh mắt đệ ấy mang theo vẻ lạnh lùng, đang lặng im, sâu thẳm nhìn về phía ta .
Bốn mắt nhìn nhau , hồi lâu sau ta mới định thần lại .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuong-quan-dai-nhan-co-muu-do/chuong-8.html.]
Bùi Nhị lang thay đổi quá nhiều.
Ba năm rưỡi trôi qua.
Ngày
đệ
ấy
đi
,
trên
người
vẫn còn vương chút khí chất kiêu ngạo của thiếu niên.
Giờ trở về, vẻ mặt lãnh đạm hơn.
Sự kiêu ngạo đã được thay thế bằng vẻ túc mục, đượm chút khí thế sắc bén, trầm ổn của một nam t.ử đã trưởng thành.
Chưa kể, bao năm chinh chiến nơi sa trường đã tôi luyện nên ánh mắt sắc sảo, đầy uy áp.
Cặp mắt tựa như băng tuyết kia , con ngươi đen thẫm.
Chỉ cần nhìn lướt qua cũng đủ khiến người ta không dám đối diện, lòng dạ bồn chồn.
Đệ ấy xuống ngựa, dáng người cao lớn tám thước, phong thái ngọc thụ lâm phong.
Bên hông đeo bội kiếm, bước chân trầm ổn tiến về phía ta .
Ta không đợi đệ ấy lên tiếng, trước khi kịp suy nghĩ đã vội vàng gọi nhỏ:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Nhị... Nhị thúc."
"Ừm."
Trước kia giọng ta vốn dịu dàng, hắn lại trầm thấp.
Giờ thì ngược lại , giọng ta lí nhí, thấp đến mức chính ta còn nghĩ đệ ấy sẽ chẳng nghe thấy.
Nhưng đệ ấy vẫn nghe rõ, còn khẽ đáp lại một tiếng.
Dường như đệ ấy còn khẽ cười .
Ta không chắc mình có nghe nhầm hay không , hơi kinh ngạc ngước nhìn .
Nào ngờ lại thực sự thấy khóe môi đệ ấy cong lên.
Trong đôi mắt thâm trầm có ánh sáng dịu dàng thoáng qua.
Ta xác định, tiếng "Ừm" vừa rồi của đệ ấy chính là mang theo ý cười .
Điều này càng khiến ta ngẩn ngơ, đứng chôn chân tại chỗ.
"Tẩu tẩu! Chắc chắn đây là tẩu tẩu của chúng ta rồi ."
Mãi cho đến khi mấy người theo sau hắn xuống ngựa.
Mỗi người một vẻ hùng dũng, tiến tới vui vẻ hành lễ với ta , ta mới bừng tỉnh, vội vàng đáp lễ:
"Các vị quân gia không cần đa lễ, dân phụ không dám nhận."
"Không không , tẩu tẩu mới là người không cần đa lễ, chúng đệ nào dám nhận."
"Tẩu tẩu xứng đáng mà, nếu không nhờ lá thư của người , chúng đệ làm sao biết có còn mạng để đến quận Thao Châu ăn bát tào phớ và canh lòng gà này không . Tướng quân đã nói là giữ lời, chúng đệ mặt dày tìm đến tận nơi, mong tẩu tẩu chớ trách."
Ta nghe mà ngơ ngác.
Dù không hiểu đầu đuôi ra sao nhưng cũng biết họ đến để thưởng thức tào phớ.
Ta vội xoay người vào quán, vừa đi vừa kêu lên:
"Ngại quá các vị láng giềng, hôm nay Tiết Ngọc xin lỗi mọi người , Nhị thúc nhà ta trở về rồi , lại còn mang theo những nam nhi anh dũng từ biên cương trở về, mong mọi người lần sau lại ghé, hôm nay miễn phí cả."
Tào phớ nóng hổi chan nước kho, thêm chút dấm, hành lá, tôm nõn và dầu bí truyền.
Canh lòng gà óng ánh mỡ, hương thơm nức mũi.
Trời sắp sang đông, quán xá lại náo nhiệt vô cùng.
Đám hán t.ử trong quân ăn khỏe, trước mặt ai cũng chồng chất những bát tào phớ.
A Hương cũng rất vui, thấy họ ăn ngon miệng.
Nàng lấy tay che miệng cười , rồi lại tiếp tục múc tào phớ cho họ.
Họ vừa ăn vừa trò chuyện, cười nói rằng tướng quân không hề khoác lác.
Tào phớ này quả thật danh bất hư truyền.
Họ còn kể về trận đ.á.n.h ba năm ròng nơi biên ải.
Trời giá rét thấu xương, kẻ địch quỷ kế đa đoan.
Nhưng cuối cùng họ vẫn thắng, tiêu diệt sạch kẻ thù, đuổi chúng ra ngoài Sát Hổ Khẩu.
Nói đến cuối, họ bỗng dưng lặng đi .
Không khí chùng xuống, ai nấy đều vùi đầu ăn, không ai ngẩng lên nữa.
Cuối cùng, một vị tiểu tướng trẻ tuổi đứng dậy, lau mặt.
Cố gắng cười với ta , đôi mắt đỏ hoe nghẹn ngào:
"Tẩu tẩu, còn tào phớ không ạ? Cho đệ thêm vài bát đi , chúng đệ còn bao nhiêu anh em không về được nữa, trước kia chúng em đã hứa sẽ cùng nhau tới ăn."
Chaporia
Bình Luận (0)