Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Bùi Mai đột nhiên quay đầu lại , dùng ngón tay chỉ về phía ta .

Bùi Nhị lang nheo mắt, thần sắc lập tức trở nên lạnh lẽo:

"Ngươi có ý kiến?"

Sự sắc bén trộn lẫn với hơi lạnh.

Tựa như đệ ấy   lại trở về làm người chinh chiến nơi sa trường, không gian xung quanh bỗng âm u lạ thường.

Bùi Mai run lên, mặt tái mét:

"Không... không có ."

"Vậy thì về đi ."

Bùi Ý lạnh lùng đuổi khách.

Bùi Mai c.ắ.n môi, vành mắt đỏ hoe.

Ta đứng từ xa nhìn thấy Chu công t.ử dưới bàn đá nàng một cái.

Nàng lại run lên, nước mắt rơi như mưa, lấy hết can đảm nói :

"Nhị lang, nghe nói ngươi dự tiệc của Vỗ đài đại nhân, chắc hẳn đã gặp từ huyện lệnh. Nha môn bên đó đang trống một vị trí giáo dụ, ngươi có thể nói giúp một tiếng cho tỷ phu ngươi nhận chức không ?"

Giáo dụ huyện nha là người trông coi việc học ở huyện, quản tế lễ văn miếu, dạy dỗ học sinh, thường phải là cử nhân mới đảm đương nổi.

Mà Chu công t.ử tuổi đã gần ba mươi mà đến cái tú tài cũng chưa thi đỗ.

Quả nhiên, Bùi Nhị lang bị chọc giận.

Đệ ấy  nhếch mép, đôi mắt thâm sâu nhìn Chu công t.ử, không nể nang gõ nhẹ xuống bàn:

"Ngươi muốn đến nha môn dạy học?"

Có lẽ âm điệu quá mức sắc lạnh, Chu công t.ử mặt trắng bệch, ánh mắt né tránh:

"Là tỷ tỷ ngươi muốn cho ta đi ..."

"Nàng là kẻ không não, ngươi cũng không có não sao ? Không tự biết mình nặng bao nhiêu cân lượng à ?"

Một trận mắng mỏ không chút nể mặt.

Dưới khí thế bức người của Bùi Nhị lang, vợ chồng họ im bặt, không dám giận cũng chẳng dám nói lời nào.

Đợi khi họ chật vật rời đi , ta đến rót thêm trà cho Bùi Nhị lang.

Bùi Ý nhìn theo hướng xe ngựa xa dần, khẽ cười mỉa mai:

"Ngươi xem, từ lúc vào cửa đến khi đi , nàng ta chẳng hề hỏi han hay liếc nhìn Thái mẫu lấy một cái, dù nàng ta biết rõ, khi còn bé người thương nàng nhất chính là Thái mẫu."

Khi nhỏ Thái mẫu thương Bùi Mai nhất, còn thím thì đương nhiên thương Đại lang nhất.

Ta đưa chén trà ấm cho đệ ấy :

"Nhị thúc uống trà đi ."

Bùi Nhị lang liếc nhìn ta :

"Tiết Ngọc, năm đó không phải ta không biết nàng ta là hạng người nào, chỉ là không còn cách nào khác. Cũng may khi đó có ngươi, nếu không ta sợ lại khó lòng mà chịu nổi."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Lời cảm ơn bất ngờ khiến ta lúng túng, hồi lâu sau mới ngượng ngùng đỏ mặt:

"Nhị thúc, sao đệ   lại gọi tên ta ?"

Gọi ta hai lần là Tiết Ngọc, ta làm gì sai sao ?

Hay đột nhiên không được tiểu thúc trong nhà tôn trọng nữa?

Lòng ta thấp thỏm, đệ ấy   lại cười như không cười nhìn ta , khẽ nhếch môi:

"Tẩu tẩu."

Xưng hô đã trở lại , nhưng hai từ đó dưới môi răng chàng cứ bách chuyển thiên hồi, nghe vô cùng lưu luyến.

Ta lại bắt đầu bất an.

8

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/tuong-quan-dai-nhan-co-muu-do/chuong-13.html.]

Bùi Nhị lang vốn định ở nhà hơn tháng.

Nhưng chỉ qua nửa tháng, triều đình đột ngột có chỉ lệnh.

Tất cả quan viên doanh Trường An ở kinh thành phải lập tức hồi kinh, không được trì hoãn.

Hàn tiểu tướng và đồng bọn đã sớm chạy đến hẻm Sư T.ử để cùng chàng quay về.

Ta có chút kỳ lạ, lúc giúp chàng dọn đồ liền hỏi:

"Đột ngột gọi về như thế, chẳng lẽ trong kinh xảy ra chuyện gì?"

"Nghe nói doanh Trường An tra ra vụ buôn lậu khí giới, liên quan cực lớn, ai cũng phải về tiếp nhận kiểm tra."

"Ôi chao, chuyện hệ trọng thế này , Nhị thúc phải cẩn thận."

"Đừng lo, ta chưa nhậm chức, cũng chẳng liên quan gì đến vụ án đó."

"Trong kinh tuy phồn hoa, nhưng nghe nói quan trường hiểm ác, thiên t.ử dưới chân nào dễ sống. Bình an là tốt nhất, không bằng làm quan địa phương, tự do tự tại."

"Làm sao so được . Ở kinh thành, quan viên tùy tiện phái xuống, quan địa phương đều phải run rẩy. Thực ra nơi nào cũng như nhau thôi, chẳng có gì tự do tự tại cả, chi bằng leo lên chỗ cao, đứng ở đầu sóng ngọn gió mới là chắc chắn nhất."

"Nhị thúc nói phải , là ta thiển cận rồi ."

Ta gật đầu đồng tình, Bùi Ý mỉm cười đưa cho ta một cái tráp.

"Đây là gì?"

Mở ra , bên trong là cả xấp ngân phiếu dày cộp, ta kinh ngạc nhìn chàng .

"Bao nhiêu thế?"

"Một vạn lượng."

"Nhị thúc lấy tiền ở đâu ra ?"

Lần đầu thấy nhiều tiền như vậy , ta không chút tiền đồ mà run cả tay, giọng cũng run theo.

"Yên tâm, không phải trộm cướp gì đâu . Tiền thưởng Hoàng thượng ban, ta đổi ra ngân phiếu thôi."

Đệ ấy   cười nhẹ.

Ta lúc này mới an tâm, đóng tráp lại , đưa trả cho Bùi Ý:

"Nhị thúc cất kỹ đi ."

"Ngươi giữ lấy."

"Sao được chứ?"

"Sao lại không được ?"

Bùi Ý nhướng mày nhìn ta , ta ngẫm nghĩ một lát rồi nhận lấy:

"Được thôi, ta giữ giúp Nhị thúc, đợi Nhị thúc thành thân với Phùng tiểu thư rồi giao lại ..."

"Tiết Ngọc, ngươi  nói nhăng nói cuội gì thế?"

Lời còn chưa dứt, Bùi Ý đã cắt ngang, sắc mặt khó coi, giọng trầm xuống:

"Phùng tiểu thư nào, Phùng tiểu thư ở đâu ra , ai nói bậy với ngươi?"

"... Chẳng phải tiểu thư Phùng gia phủ Trấn Bắc tướng quân sao ? Nhị thúc không thích nàng ư?"

Ta rụt rè hỏi.

Phản ứng của chàng khiến ta hoảng sợ.

Bùi Ý hừ lạnh một tiếng từ mũi:

"Không thích."

"À, vậy thì thôi. Sống trên đời phải tìm người mình yêu mến mới tốt . Nếu Nhị thúc không thích, thì dù cạnh cửa nhà Phùng gia có cao đến đâu ta cũng không ép buộc. Quý nữ trong kinh nhiều vô kể, không việc gì phải vội, cứ từ từ chọn lựa."

"Trong kinh quý nữ đông đảo, thì liên quan gì đến ta ? Ngươi chớ có hồ ngôn loạn ngữ nữa."

Bùi Ý đột nhiên nhíu mày, giọng điệu trầm xuống đầy khó chịu.

Ta liên tiếp bị đệ ấy  răn dạy.

Trong lòng vừa căng thẳng vừa bất an, cũng chẳng biết mình đã nói sai điều gì, chỉ thấy nghẹn ức đến khó chịu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...