Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Từ huyện lệnh kia chính là vị quan thẩm án năm đó ở Vân An.

Nay biết tin nhà họ Bùi xuất hiện một vị kinh quan tam phẩm.

Mà quả tẩu của vị tướng quân ấy lại từng bị ông ta đ.á.n.h hai mươi gậy.

Nên chắc hẳn ông ta đang hoảng sợ, vội vàng chủ động nhắc tới chuyện cũ để lấy lòng.

Ông ta nói mình đ.á.n.h quả tẩu nhà họ Bùi là vì hiếu đễ.

Lại khen quả tẩu cương liệt, nghĩa khí lưỡng toàn , là kỳ nữ t.ử trung liệt khiến người người kính nể.

Có lẽ ông ta đang thầm may mắn.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

May mà Bùi Nhị lang từ chối sự sắc phong của thiên t.ử.

Nếu ta thực sự được ban cáo mệnh, chắc hẳn ông ta sẽ đứng ngồi không yên.

Chuyện quá khứ, giờ nghĩ lại thấy cũng chẳng đáng bận tâm.

Ta không nhịn được cười :

" Đúng là khi đó quá bồng bột, làm việc chưa chu toàn . Chẳng những tiền không đòi được , lại còn ăn đòn, bị người đời mắng là đứa con bất hiếu. Nghĩ kỹ lại , thật sự là được không bù nổi mất."

"Ai dám khua môi múa mép?"

"Thanh quan khó xử việc nhà, người đời vốn miệng lưỡi thế nào chẳng được . Cứ mặc họ nói , ta cũng chẳng mất mát gì."

Ta xua tay chẳng bận tâm.

Bùi Nhị lang nhìn ta một hồi lâu, đoạn dời mắt đi , hỏi khẽ:

"Gặp chuyện khó khăn như thế, vì sao không viết thư nói cho ta ?"

"Nói chuyện này làm gì, chẳng thú vị chút nào. Nhị thúc ở trong quân cũng đâu dễ dàng gì. Ta nhìn cách chi tiêu của Hàn tiểu tướng là biết , cần dùng tiền nhiều lắm. Đệ đem tiền gửi cả về nhà, chắc hẳn khi đó cũng túng quẫn lắm."

"Không có , ta chi tiêu không nhiều như họ đâu ."

Một câu đáp lại , khiến mặt ta đỏ bừng.

Nhắc mới nhớ, hai ngày trước khi đi chợ.

Ta tình cờ thấy Hàn tiểu tướng và đám người đi về hướng hẻm Sư Tử.

Cứ ngỡ họ đến tìm Bùi Nhị thúc.

Kết quả về đến quán chẳng thấy ai, ta liền hỏi Bùi Ý.

Đệ ấy   nhìn ta , bình thản đáp:

"Họ không tìm ta ."

"Vậy họ đi đâu ? Ta thấy họ vào hẻm Sư T.ử mà."

"Đừng quản, cứ mặc họ đi ."

"Sao được , đã đến nơi rồi thì phải chiêu đãi chứ. Đồ ăn ta cũng đã mua, Nhị thúc biết họ ở đâu thì đi gọi đi ."

"Không gọi."

"Sao thế? Họ ở đâu , ta đi gọi."

Ta nghiêm túc hỏi, chàng nhướng mày nhìn ta .

Đôi mắt đen láy cong lên một nét cười đầy ẩn ý:

"Lầu Tần."

Hẻm Sư T.ử ở phía đông cầu Châu, nơi kỹ quán thanh lâu đông đúc, lầu Tần là nổi tiếng nhất.

Mặt ta đỏ bừng, im lặng không nói , xoay người rời đi .

Thời gian Bùi Nhị lang ở nhà, thực ra ta cảm thấy rất nhẹ nhàng.

Đệ ấy  luôn dậy sớm hơn cả ta để tập luyện.

Trời còn chưa sáng, lúc ta xuống hậu viện thì chàng đã lọc xong tương đậu.

Thấy ta , đệ ấy  chỉ hỏi một câu:

"Sao không ngủ thêm chút nữa?"

Bùi Ý vốn là đứa trẻ bán tào phớ năm nào.

Nay đã là quan lớn trong triều, sao có thể để chàng làm những việc nặng nhọc này .

Ta cảm thấy vô cùng áy náy, quyết định lần sau phải dậy sớm hơn, làm hết việc trước khi chàng ra .

Kết quả, đến giờ Dần ta vội vã thức dậy, vừa ra đến cầu thang đã thấy Bùi Ý chỉ mặc chiếc áo đơn, đang luyện kiếm giữa sân, mồ hôi đẫm áo.

Đợi luyện xong, đệ ấy  dùng khăn lau mồ hôi rồi bắt đầu xắn tay áo làm tương.

Bờ vai rộng, vòng eo thon gọn, dưới lớp áo đơn bạc là thân hình rắn chắc, cánh tay khỏe khoắn...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuong-quan-dai-nhan-co-muu-do/chuong-12.html.]

Thú thực, đây không phải cảnh một người quả tẩu nên nhìn ngắm.

Ta ngượng ngùng vội quay về phòng.

...

Ngày thứ mười Bùi Nhị lang ở nhà, Đại cô Bùi Mai của chàng đến quán tào phớ.

Trên xe ngựa bước xuống một thiếu phụ vận áo ngoài lụa là màu hà sắc.

Chân mày lá liễu, trang điểm nhẹ nhàng, dáng người thanh mảnh.

Vừa thấy Nhị đệ , nàng đã rưng rưng nước mắt gọi:

"Nhị lang."

Cũng thật lạ, đại công t.ử nhà họ Chu lần này cũng đi cùng.

Chu công t.ử vóc người cao gầy, gò má nhô cao.

Ánh mắt có phần tối tăm, lộ ra chút tinh quái.

Vợ chồng họ ngồi trong quán, một người khóc lóc chấm khăn.

Một người ngồi thẳng tắp đầy vẻ kiêu ngạo.

Từ lúc vào cửa, Chu công t.ử không hề mở lời.

Dáng vẻ như đang chờ Bùi Nhị lang phải là người chủ động thăm hỏi gã tỷ phu này .

Đáng tiếc, vị quan lớn ngồi đối diện họ dường như không mấy coi trọng lễ tiết.

Bùi Mai đắm chìm trong cảm xúc tỷ đệ tương phùng.

Nhắc đến phụ mẫu, nhắc đến Đại lang.

Rồi cảm thán Nhị lang nay đã tiền đồ rạng rỡ, quang tông diệu tổ.

Khiến nàng vô cùng hãnh diện.

Ánh nắng chiều rọi vào bộ áo lụa màu lam của Bùi Nhị lang.

Gương mặt vốn lạnh như băng sương nay cũng ôn hòa hơn nhiều.

Từ ngày về nhà, cuộc sống an nhàn, có tiểu muội , Thái mẫu sớm hôm gắn bó.

Không còn mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g chiến trường, lệ khí trên người chàng cũng vơi đi .

Nếu rũ bỏ vẻ thâm trầm sắc lạnh nơi đáy mắt.

Bùi Ý trông cũng có phần ôn nhuận như ngọc.

Nhưng lúc này , đệ ấy  cầm chén trà , lướt nhìn Bùi Mai một cái đầy hờ hững:

"Mở miệng là nhắc người đã khuất, sao không hỏi xem người còn sống ra sao ?"

Giọng điệu nhàn nhạt, không chút cảm xúc.

Nhưng sắc mặt Bùi Mai trở nên khó coi cực độ, nàng nắm c.h.ặ.t khăn tay:

"Nhị lang..."

Chu công t.ử cuối cùng cũng mất kiên nhẫn:

"Nhị đệ nói sai rồi . Chúng ta đến đây là để đón tiểu muội và lão thái thái về nhà họ Chu hưởng phúc."

Ta bưng ấm trà định đến rót, nghe vậy thì khựng lại .

Chu công t.ử đ.á.n.h giá cửa hàng với vẻ ghét bỏ, lời nói ra đều là Thái mẫu và tiểu muội chịu khổ ở nơi này .

Gã nói trước kia từng đề nghị đón người đi nhưng Bùi Mai không chịu, cứ bảo trong nhà còn có một người huynh đệ .

Dù vô dụng thì vẫn còn quả tẩu, nếu gả đi như nàng mà đón người đi thì thiên hạ sẽ bàn tán.

Một đống lý lẽ đường hoàng, nghe cũng có vẻ chiếm lý.

Mục đích chuyến này của họ là lo cho sức khỏe của Thái mẫu.

Nghe đâu từ năm ngoái bà đã không khỏe, Bùi Mai được bà nuôi lớn nên muốn đón về phụng dưỡng.

Cuối cùng, cả hai hùng hồn tuyên bố.

Nhị đệ cứ yên tâm lên kinh nhậm chức, việc của người nhà cứ giao cho họ.

"Không cần, ta sẽ mang tất cả bọn họ đi ."

Suốt cả buổi, giọng Bùi Nhị lang vẫn lạnh lùng, xa cách.

Bùi Mai sửng sốt:

"Ngươi muốn đón họ lên kinh?"

" Đúng ."

"Kể cả... cả nàng ta ?"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...