Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
A Hương thích Bùi Nhị thúc.
Có lẽ chuyện đã bắt đầu từ rất lâu rồi .
Triệu đại thúc và Bùi lão cha là chỗ quen thân .
Hồi trước ở quán tào phớ, Triệu đại thúc thường dẫn A Hương nhỏ tuổi đến ăn.
Khi đó nàng còn là cô gái hoạt bát, chân chưa bị tật.
Bùi gia Đại Lang thích đọc sách, theo học tư thục.
Nhị Lang từ nhỏ đã nghịch ngợm, chẳng bao giờ chịu ở lại quán giúp công công.
Bùi lão cha thường phải bỏ dở việc buôn bán, đi khắp huyện để tìm đệ ấy .
Bởi vì khi không ở quán, đệ ấy thường tụ tập với đám du côn ở cổng Tây ngoại môn.
Bùi lão cha sợ đệ ấy gây họa, mỗi lần bắt được đều nắm cổ áo lôi về quán, mắng nhiếc không tiếc lời.
Còn A Hương thì vừa ăn tào phớ vừa xem đệ ấy bị mắng.
Thiếu niên mặt mày kiêu ngạo, đôi khi mặt mũi đầy vết bầm tím, vẻ mặt bất phục, quay lưng lại với lão cha mà trợn mắt.
A Hương không nhịn được cười thành tiếng.
Sau đó Nhị Lang nhướng mày nhìn nàng, đôi mắt đen như mực lộ ra vẻ ngang ngạnh, hung dữ quát:
"Cười cái gì mà cười !"
A Hương sợ hãi, nấp sát vào lưng Triệu đại thúc.
Nhưng lại thấy Bùi lão cha dùng muôi múc tào phớ gõ vào đầu đệ ấy :
"Thằng nhóc thúi, đừng có bắt nạt A Hương."
Bùi lão cha làm nghề nửa đời người .
Tâm nguyện lớn nhất là truyền lại tay nghề cho Nhị Lang.
Tiếc là Nhị Lang quá khó bảo, ông liền nghĩ cách tìm cho đệ ấy một nhạc phụ lợi hại để quản giáo.
Nhạc phụ đó chính là Triệu đại thúc.
Sau này ta biết Triệu đại thúc vốn là một bộ khoái rất uy phong, đi tuần, phá án, đối phó đám du côn không chút nương tay.
Nhưng cuộc đời có lắm kẻ cùng hung cực ác.
Cho đến một ngày nọ về nhà không thấy đứa con gái 11 tuổi A Hương đâu , ông mới hoảng hốt.
Mấy tên côn đồ vì thù ghét Triệu đại thúc nên đã bắt cóc con gái ông.
Trong ngôi miếu hoang ngoài cổng Tây, cô bé bị đ.á.n.h gãy chân trái và cưỡng bức.
May thay , nàng gặp được Bùi Nhị Lang đang trên đường về nhà.
Nhị Lang đương nhiên nhận ra mấy tên kia , chúng trừng mắt đe dọa:
"Bùi Ý, đừng lo chuyện bao đồng, cút nhanh lên."
Thiếu niên sắc mặt lạnh băng, liếc nhìn một cái rồi quay lưng đi .
A Hương đầy mặt nước mắt, tuyệt vọng đến mức không khóc nổi thành tiếng.
Rồi sau đó, nàng thấy mấy tên kia cười đắc ý định giở trò.
Lại thấy Bùi Nhị Lang quay ngược trở lại , tay cầm viên gạch, vẻ mặt hung ác, đập thẳng vào đầu một tên trong bọn.
Động tác tàn nhẫn và dứt khoát, những tiếng đập nặng nề vang lên, m.á.u b.ắ.n tung tóe lên mặt chàng .
Đến khi lũ côn đồ còn lại kịp phản ứng thì tên kia đã c.h.ế.t, đầu óc vỡ nát.
Sau khi gây ra án mạng, ngôi miếu hoang trở lại vẻ tĩnh lặng.
Trời tối hẳn, Bùi Nhị Lang chở A Hương về đến cửa nhà nàng rồi lặng lẽ rời đi .
Sau đó chàng về nhà, hỏi lão cha mình :
"G.i.ế.c người rồi thì phải làm sao ?"
Về sau , Nhị Lang đi lính, Triệu đại thúc tuyên bố với bên ngoài rằng chân A Hương bị ngã què ở cửa nhà.
Nhưng A Hương vẫn nhớ bờ vai không rộng lắm nhưng tràn đầy sức mạnh ấy .
Nàng còn nhớ ở quán tào phớ, đệ ấy nhướng đôi mày rậm, hung dữ mắng nàng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuong-quan-dai-nhan-co-muu-do/chuong-15.html.]
"Cười cái gì mà cười !"
Chàng kiêu ngạo, ngang tàng nhưng thật sự
rất
đẹp
trai.
À đúng rồi , Bùi bá bá từng đùa với phụ thân nàng rằng sau này sẽ để nàng làm vợ Nhị Lang.
Chỉ là sau khi Nhị Lang đi , đệ ấy chẳng bao giờ trở lại .
Bùi bá bá mất đệ ấy cũng không về.
Nghe đâu vì khi đó đệ ấy vừa được điều đi biên quan, là tân binh nhỏ tuổi nhất, không ai coi trọng, không có tư cách xin nghỉ phép.
Qua mấy năm, Đại Lang thành thân , cuối cùng đệ ấy cũng trở lại .
Nhưng A Hương không có cơ hội gặp đệ ấy , nàng là người tàn tật ít khi ra cửa.
Còn đệ ấy ở nhà vội vàng vài ngày rồi lại đi .
Bùi bá bá đã mất, không còn ai nhắc lại chuyện hôn nhân nữa.
Phụ thân nàng cũng chẳng nói gì.
Sau chuyện đó như có một bức tường ngăn cách giữa nàng và Nhị Lang mãi mãi.
Nàng là kẻ què, không xứng với Nhị Lang.
Nếu con người đã quen ở dưới thấp, chưa từng hy vọng, chưa từng vươn lên, có lẽ đã chẳng có nhiều ảo vọng đến thế.
A Hương đ.á.n.h cược cả tiền hồi môn để mở quán, không chỉ vì mình , mà còn vì Nhị Lang.
Được cùng quả tẩu nhà họ Bùi làm việc, đó là cơ hội duy nhất để nàng tiếp cận Bùi Ý.
Quả nhiên, sau ba năm rưỡi, nàng cuối cùng cũng gặp lại Nhị Lang.
Không ai biết , tay nàng run lên cầm cập, đặt lên cái chân trái què của mình , đau đến tê dại, phải cố hết sức mới giữ được bình tĩnh và nụ cười trên môi.
Nhị Lang nay đã là tướng quân, không còn là thiếu niên ngang tàng hung dữ năm nào.
Đệ ấy trầm ổn , sắc bén, đôi mắt thâm trầm.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Đệ ấy từng vì nàng mà g.i.ế.c người , nhưng dường như đệ ấy đã quên nàng là ai.
Khi quả tẩu giới thiệu:
"Đây là A Hương, con gái Triệu đại thúc".
Đệ ấy chỉ nhàn nhạt liếc một cái, không chút gợn sóng.
Sau đó, Bùi Ý không bao giờ liếc nhìn nàng thêm lần nào nữa.
Giấc mộng niên thiếu, nên tỉnh thôi.
Sợi dây căng c.h.ặ.t trong lòng bao nhiêu năm, cuối cùng đã đứt.
Sợi dây đứt, người cũng tuột mất sinh khí, không thể đứng vững được nữa.
Nhị Lang đi rồi , nàng đổ bệnh.
Triệu đại thúc khóc đỏ mắt:
"Nó cứng đầu quá. Ta đã bảo rồi , đừng nói đến việc Nhị Lang làm tướng quân, dù nó chỉ là một tên lính bình thường, chúng ta cũng không xứng. Người như Nhị Lang, làm sao lấy một cô gái què? Tâm tư của nó tưởng giấu kỹ, ta cứ mặc kệ cho nó làm , bao năm qua không được gặp người nó sẽ nản lòng. Nhưng ta không ngờ, gặp được người rồi , nó không chỉ c.h.ế.t tâm, mà còn đổ bệnh thế này ."
9
Ta viết thư cho Bùi Nhị thúc.
Hỏi đệ ấy dạo này thế nào, còn dịp nào về huyện Vân An không ?
Ta biết đệ ấy rất bận, vụ buôn lậu khí giới ở doanh Trường An liên lụy quá lớn, ngay cả Khang Vương điện hạ cũng bị lôi vào cuộc.
Quan trường kinh thành trải qua đợt thanh trừng quy mô lớn.
Mà Bùi Nhị lang là võ quan mới nhậm chức, lý lịch trong sạch, đương nhiên nắm bắt thời cơ thăng lên nhị phẩm.
Trong thời gian ngắn, Bùi Ý không thể nào trở về.
Cứ thế lại nửa tháng trôi qua, sức khỏe A Hương ngày càng tệ, ta thực sự nóng lòng.
Cầm bộ xiêm y mới may, xách theo bình canh gà hầm kỹ, ta dẫn theo Tiểu Đào sang nhà Triệu đại thúc.
Tiểu Đào không biết đầu đuôi câu chuyện, vừa vào phòng đã oang oang:
"Tỷ tỷ A Hương, chỉ là một tên đàn ông thôi mà. Tỷ phải học hỏi Ngô quả phụ thôn ta ấy , không giành được thì thiến hắn !"
Ta: "..."
A Hương sắc mặt nhợt nhạt, nghe vậy không nhịn được mỉm cười .
Chaporia
Bình Luận (0)