Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Vài ngày sau , Thái t.ử được hộ tống về kinh.

Bùi Nhị lang vì bị thương nên ở lại huyện Vân An tĩnh dưỡng.

Người thay t.h.u.ố.c mỗi ngày đương nhiên là ta .

Ánh nến trong phòng chao nghiêng, vì vết thương ở vai lưng và sau eo, Bùi Ý chỉ mặc mỗi chiếc quần.

Người quanh năm chinh chiến tập võ.

Vóc dáng săn chắc, cơ bắp cuồn cuộn, đường nét nam tính, tấm lưng rộng thẳng tắp.

Rồi đến vòng eo thon gọn ẩn sâu trong lớp quần.

Chỉ là những vết sẹo cũ mới chồng chất trên người đệ ấy  trông thật ch.ói mắt.

Dáng ngồi của chàng đoan chính, ta cẩn thận thay t.h.u.ố.c.

Mỗi lần đều kinh hãi vì những vết thương dữ dằn ấy , bàn tay trở nên chậm rãi và nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.

Ngón tay khó tránh khỏi chạm vào vai lưng, eo thon của đệ ấy .

Thỉnh thoảng thân thể lại  khẽ run lên, ta tưởng mình làm đau đệ ấy , vội vàng hỏi:

"Đau không ?"

Bùi Ý  lại ngồi thẳng tắp:

"Không đau."

Ta thở dài, trong lòng lại thấy kỳ lạ, bèn hỏi:

"Ngày ấy ta đi đón người , Nhị thúc rõ ràng vẫn ổn , sao vừa về đến quán, người đã bị thương nặng như vậy ? Chẳng lẽ ta vừa đi thì có thích khách tìm đến?"

Chàng nghe vậy khẽ cười :

"Không có ."

"Vậy vết thương này là sao ?"

Đệ ấy   không đáp, nghiêng đầu lặng lẽ nhìn ta , ta lại cảm nhận được một tia lạnh lẽo từ ánh nhìn ấy :

"Ngươi cố ý sao ?"

"Xem như vậy đi ."

"Tại sao chứ? Ngươi không muốn sống nữa sao , sao có thể ra tay tàn nhẫn với chính mình như vậy ?"

Ta vừa lo vừa giận, không kìm được đ.ấ.m nhẹ vào người Bùi Ý:

"Chuyện lớn tày đình cũng không thể xuống tay nặng như thế, nhỡ đâu có mệnh hệ gì thì sao , ngươi còn mạng sống nữa không !"

"Tẩu tẩu đau lòng sao ?"

Ta ở đây lo lắng đến thở không ra hơi .

Bùi Ý  lại thản nhiên như không , đôi mắt lặng lẽ nhìn ta , buột miệng hỏi một câu như vậy .

Hơi thở ta cứng lại , tim đập trễ một nhịp.

"Đương... đương nhiên, ta là tẩu t.ử của ngươi, tất nhiên phải sợ người xảy ra chuyện rồi ."

"Vậy, sao mặt lại đỏ thế kia ?"

Gò má vốn đã nóng bỏng lại càng thêm rực rỡ, như có điều cấm kỵ nào đó sắp vỡ òa.

Đệ ấy  vẫn không hề chớp mắt nhìn ta , đôi mắt đen thẳm như nhìn thấu tâm can, sóng gió cuộn trào dưới đáy mắt.

Ta hoảng loạn vô cùng, vội đưa tay che má trái, giận dữ nói :

"Nhị Lang, ngươi đừng có hồ ngôn loạn ngữ."

Chẳng ngờ chàng lại vươn tay, chộp lấy bàn tay đang che mặt ta .

Bàn tay to lớn thô ráp đầy nóng bỏng.

Như thể đang cháy, khiến hơi nóng từ tay ta lan dần ra toàn thân .

Ánh mắt Bùi Ý mịt mờ nhìn ta , cảm xúc vỡ òa, giọng nói khàn khàn trầm thấp:

"Ngọc Nương..."

Ta hoảng hốt đến mức đỏ hoe mắt, giọng run rẩy:

"Nhị thúc!"

"Nhị thúc, ta có chuyện muốn thương nghị với ngươi. Lần trước ngươi đã gặp tú tài, nhiều năm qua chàng ấy chiếu cố ta rất nhiều, người cũng biết đấy, ta vừa gả vào nhà này thì ca ca người đã mất. Lo liệu bấy nhiêu năm, nay ta đã hai mươi mốt tuổi, thấy tú tài người rất tốt , ta muốn gả cho chàng ấy ."

"Nhị thúc yên tâm, tú tài bảo sau khi thành thân chúng ta vẫn là người một nhà, ta vẫn có thể tiếp tục buôn bán, vẫn có thể chăm sóc tiểu cô.

.."

"Sau này ngươi dàn xếp ổn thỏa ở kinh thành, có thể đưa Thái mẫu và tiểu cô theo. Nếu họ không muốn đi , tiếp tục sống cùng ta cũng được , thế nào cũng xong."

Càng nói càng hoảng, càng nói càng loạn.

Tay Bùi Nhị lang dường như run lên một cái, rồi rụt về, đôi mắt có chút đỏ, gương mặt trở nên lạnh lùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuong-quan-dai-nhan-co-muu-do/chuong-19.html.]

"Tẩu tẩu đã suy nghĩ kỹ chưa ?"

"Kỹ rồi ."

"Được, nàng đợi đó."

Câu "Nàng đợi đó" của Bùi Nhị lang khiến ta sợ hãi mất mấy ngày.

Tuy không rõ "nàng đợi đó" rốt cuộc có ý gì.

Nhưng ta biết , gương mặt nghiến răng nghiến lợi hôm đó của chàng chính là cực kỳ tức giận.

Sau đó, ta và Bùi Ý chẳng ai nói với ai câu nào.

Mỗi ngày vẫn thay t.h.u.ố.c như thường lệ, vết thương ngày một lành.

Nhưng vẻ mặt Bùi Ý  lại ngày một lạnh lẽo.

Ta cúi đầu thay băng quấn quanh eo đệ ấy , luôn có cảm giác đệ ấy  đang nhìn mình .

Vừa ngẩng đầu lên, quả nhiên bắt gặp cặp mắt sắc bén thâm trầm ấy .

"Nhị... Nhị thúc, vết thương sắp lành rồi ." Ta lắp bắp nói .

"Ừ, sắp lành rồi ." Bùi Nhị lang  nhìn chằm chằm ta , ý vị sâu xa.

Mỗi lần như thế, ta đều hoảng loạn chạy khỏi phòng.

Tiểu Đào thấy vậy vẻ mặt mờ mịt:

"Tẩu t.ử, ca ca ta không được sao ? Sao mặt tỷ tái nhợt thế?"

"Bùi Tiểu Đào!"

Ta hạ thấp giọng, sợ người trong phòng nghe thấy, quát lên:

"Không nói được thì đừng nói , chẳng ai bảo muội  là người câm đâu !"

" Nhưng không nói thì đâu có thành người câm..."

"Muội  không có việc gì làm à ? Ra bếp nấu cơm đi , lát nữa ta kho canh."

"Hu hu hu, vâng ạ."

...

Chạng vạng quán vắng người , ta chuẩn bị đồ kho, bận rộn trong hậu viện.

Đợi đến khi đặt nồi lên bếp mà vẫn chưa thấy Tiểu Đào đâu , ta lẩm bẩm:

"Con bé này , lại chạy đâu rồi ."

Thế rồi ta định tự nhóm lửa.

Vừa cầm hộp diêm quẹt nhóm lửa mấy lần không lên, chợt nghe giọng nói trầm thấp phía sau :

"Để ta làm cho."

Tay ta run lên, ngẩng đầu lên quả nhiên thấy Bùi Nhị lang đang tựa vào khung cửa.

Vết thương của đệ ấy   đã khỏi gần hết.

Mặc chiếc áo đơn màu trắng, vóc dáng cao thẳng, khoanh tay đứng nhìn ta với nụ cười nửa miệng.

Tay ta lại càng run hơn.

Đặt hộp diêm xuống, ta lắp bắp:

"Vâng... Nhị thúc làm đi , ta đi giặt mấy bộ quần áo trong chậu đây."

Dứt lời, ta vội đứng dậy, cúi đầu không dám nhìn , hoảng loạn chạy ra cửa bếp.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Nhưng chưa kịp đến cửa, cánh cửa đã đóng sầm lại .

Bùi Nhị lang như một bức tường chắn ngang trước mặt ta .

Ta đ.â.m sầm vào người đệ ấy , suýt chút nữa ngã nhào, liền được đệ ấy  đỡ lấy eo.

Nhị lang cao lớn vạm vỡ, đầu ta chỉ chạm đến vai đệ ấy .

Nằm gọn trong vòng tay Bùi Ý.

Hơi thở nam tính mạnh mẽ quyện cùng mùi thảo d.ư.ợ.c nhè nhẹ vây quanh ch.óp mũi ta .

Bùi Ý cúi đầu nhìn ta , ghé sát tai thì thầm cười khẽ:

"Nàng muốn chạy đi đâu ?"

"Nhị Lang, người buông ra ."

Ta vừa thẹn vừa giận, trừng mắt nhìn , mặt đỏ tận mang tai.

Ánh mắt Bùi Ý khẽ động, vẫn không buông tay.

Ngược lại còn siết c.h.ặ.t eo ta , một tay bế bổng ta lên, bước một bước rồi đặt ta ngồi lên bệ bếp cao cao.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...