Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Một tay gắt gao ôm c.h.ặ.t lấy eo ta , bàn tay còn lại vuốt ve gương mặt ta .
Ta không sao thoát được , đành giận dữ nói :
"Bùi Ý! Ngươi điên rồi sao ? Buông ta xuống!"
Bàn tay thô ráp chạm lên da mặt ta , ánh mắt vốn thâm trầm tựa biển sâu, bỗng chốc trở nên dịu dàng.
Đáy mắt Bùi Ý phủ một tầng sương mờ, ghé sát tai ta mà khàn giọng thì thầm:
"Muốn gả cho kẻ khác? Ta chẳng lẽ không tốt hơn tên tú tài kia sao ? Nàng thử xem..."
Một câu nói khiến toàn thân ta tê dại, cả người run lên bần bật:
"Nhị Lang, ta là tẩu t.ử của đệ ."
"Ta biết ."
"Huynh t.ử thúc liền tẩu, là tội phải treo cổ đấy."
Gương mặt ta tái mét, giọng run rẩy sợ hãi.
Bùi Ý bỗng bật cười , ngón tay vuốt ve vành tai ta :
"Nàng đang lo lắng điều này sao ?"
Theo lễ pháp truyền đời, việc tiểu thúc lấy tẩu t.ử vốn chẳng được dung thứ.
Tuy ở chốn thị tứ, chuyện như vậy không hiếm, cũng chẳng thấy ai thực sự bị đem đi treo cổ.
Nhưng đó là với dân thường.
Bùi Nhị lang thì khác, giờ là quan lớn trong triều, người thân cận bên cạnh hoàng đế.
Nhất cử nhất động đều đặt dưới ánh nhìn của thế gian.
Bùi Ý đã vất vả bao nhiêu năm, xông pha trận mạc, trải qua bao kiếp nạn mới đứng được ở địa vị cao quý này .
Nếu vì việc này mà bị kéo xuống.
Chịu cảnh thân bại danh liệt, thì đến c.h.ế.t ta cũng không tha thứ được cho chính mình .
Nỗi hoảng loạn tràn lan, nước mắt trào ra khóe mi.
"Không được , chúng ta không được , ai cũng có thể, chỉ riêng chúng ta là không được ."
Ta liên tục lắc đầu.
Ánh mắt Bùi Ý dịu lại , thấp giọng cười , thanh âm nhu hòa:
"Ta chỉ hỏi nàng có muốn gả cho ta hay không . Chỉ cần nàng muốn , mọi việc còn lại không cần nàng phải lo lắng."
Ánh mắt đệ áy kiên định.
Chứa đựng sự dẫn dụ không thể kháng cự, cũng không cho phép ta nói dối.
Ta c.ắ.n môi lẩm bẩm:
"Ta không biết , ta đã hứa gả cho tú tài rồi , ngô..."
Lời chưa dứt, tay Bùi Ý ở eo bỗng siết c.h.ặ.t, cúi xuống hôn lấy môi ta , bá đạo và mạnh mẽ.
Ta giãy giụa không thoát, tim như muốn nhảy ra ngoài, cơ thể nhũn ra , ngã gục vào lòng Bùi Ý.
Hồi lâu sau , chàng thở dốc buông ta ra .
Ta hụt hơi , chẳng còn chút sức lực nào, cứ thế dựa vào người Bùi Ý không thể cử động.
"Vừa rồi ta nghe không rõ, nói lại lần nữa xem, nàng muốn gả cho ai? Nghĩ kỹ rồi hãy nói ."
Giọng đệ ấy khàn đặc, nhìn chằm chằm đôi môi sưng đỏ của ta , ánh mắt tựa như loài sói đang rực ánh lục quang.
Ta bật khóc :
"Gả cho đệ , ta muốn gả cho đệ , Nhị Lang, ngươi tha cho ta đi ."
Cuối cùng cũng vừa lòng, Bùi Ý cong khóe miệng, ôm c.h.ặ.t ta vào lòng:
"Chính nàng đã nói đấy, không được đổi ý đâu ."
Dày vò một hồi, mặt ta đỏ bừng, đẩy Bùi Ý ra rồi vội vàng chạy khỏi phòng bếp.
Kết quả, cánh cửa vốn đang mở lại chẳng sao mở nổi.
Xem ra là bị khóa c.h.ặ.t từ bên ngoài.
Ta đứng trố mắt, quay đầu nhìn Bùi Nhị lang.
Chàng nhướn mày:
"Không liên quan gì đến ta cả."
...
Đợi Tiểu Đào trở về giải cứu chúng ta khỏi phòng bếp, ta cúi gằm mặt chạy thẳng lên lầu.
Nghe tiếng Tiểu Đào ngạc nhiên:
"Ai khóa cửa lại thế nhỉ?"
Phía sau truyền đến tiếng cười khẽ của Bùi Nhị lang:
"Thái mẫu đâu rồi ?"
"Đang ngồi phơi nắng ngoài cửa ạ."
"Ta ra giúp bà đ.ấ.m bóp vai."
...
Nửa năm sau , tiệm tào phớ nhà họ Bùi được sang lại cho Triệu đại thúc và A Hương.
Những phương t.h.u.ố.c tào phớ, công thức nước kho bí truyền, ta đều đã dạy lại cho nàng.
Bùi Nhị lang từ kinh thành trở về đón chúng ta đi .
Đồ đạc đã thu dọn xong, khi vừa định rời đi .
Đại cô tỷ Bùi Mai không biết nghe tin từ đâu .
Vội vã dẫn theo con gái Quyên Nương đến, quỳ thụp xuống đất.
"Nhị Lang, tỷ tỷ cầu xin
đệ
, hãy mang con bé Quyên Nương theo
đi
, mang nó
đi
theo,
sau
này
không
cần
quay
về đây nữa.
"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuong-quan-dai-nhan-co-muu-do/chuong-20.html.]
Quyên Nương năm nay mới chín tuổi, vừa lau nước mắt vừa nức nở, lộ ra những vết bầm tím trên cánh tay.
Cuộc sống của Bùi Mai ở nhà họ Chu chẳng hề dễ dàng, đương nhiên cũng có phần trách nhiệm của Bùi Nhị lang.
Chắc hẳn nhà họ Chu đã sớm nhận ra Bùi Nhị lang chẳng hề nể mặt người chị này .
Nên họ chẳng thể vớt vát được chút lợi ích nào từ nàng.
Đặc biệt là sau lần bị Nhị lang răn dạy, Chu công t.ử đã mất hết mặt mũi.
Bùi Mai chỉ có duy nhất một đứa con gái là Quyên Nương.
Trong khi Chu công t.ử lại có đến hai người thiếp , mỗi người đều sinh được con cái.
Nàng vốn tính tình quật cường.
Bản thân chịu đựng những lời mỉa mai của mẹ chồng, sự khinh rẻ của đệ muội , nỗi nhục nhã của trượng phu cũng chẳng sao .
Nhưng nàng không đành lòng để Quyên Nương phải sống cuộc đời như vậy .
Thế nhưng Bùi Nhị lang vốn là người tâm sắt đá.
Ánh mắt đệ ấy lướt qua Quyên Nương, hoàn toàn không chút độ ấm.
Quyên Nương sợ hãi lùi lại một bước.
Ta cũng không tiện làm chủ thay đệ ấy , dù sao đó cũng là chuyện của hai chị em.
Quả nhiên, Nhị lang bình thản nói :
"Ta công việc bận rộn, không rảnh chăm sóc người trong nhà."
Thái mẫu đang ngồi trên xe ngựa, nhìn qua tấm mành vải như thấy Quyên Nương, bỗng run rẩy gọi khẽ:
"Đại Nha."
Thần tình Nhị lang chợt chấn động, ta kéo kéo tay áo đệ ấy :
"Ta không vội, ta có thể chăm sóc trong nhà mà."
Bùi Ý cúi đầu nhìn ta , trong mắt ngập tràn ý cười :
"Được."
Trên đường về kinh, ta vẫn luôn suy nghĩ về vị tú tài kia .
Từ lúc lên kinh ứng thí đã như bặt vô âm tín, chẳng hề có chút tin tức nào.
Hỏi Bùi Nhị lang, đệ ấy chỉ cười khẽ:
"Rồi sẽ gặp thôi."
Cho đến khi ở kinh thành, ta thấy vị tú tài kia đang bị bắt làm rể quý ngay trước bảng vàng, đã trở thành con rể của Lễ bộ thị lang, ta mới ngớ người .
Nghe nói , mối hôn sự đó là do Bùi tướng quân đích thân tác thành.
Tú tài đôi mắt đỏ hoe, nhìn vào môi ta định nói gì đó rồi lại thôi.
Có lẽ chàng ta tưởng ta oán chàng .
Không ngờ người ta oán lại là Bùi Nhị lang.
Đêm đó, ta đ.ấ.m vào người đê ấy từng cú:
"Sao ngươi có thể làm loại chuyện đó chứ."
Bùi Ý nhéo cằm ta , thở dốc nói :
"Chuyên tâm chút, không được nghĩ đến nam nhân khác. Dù là ta tác thành, nhưng nếu hắn không có tâm đó, thì ai ép hắn vào động phòng được chứ."
...
[Note: từ giờ sốp sẽ chỉnh xưng hô của nam nữ chính sang chàng - nàng nhé ]
Tú tài thành thân .
Ngô quả phụ – người trước đây kiên quyết đòi lên kinh – cũng đã thành thân .
Trong bụng đã có đứa trẻ, Hàn tiểu tướng suốt ngày bận rộn theo hầu hạ.
Tiểu Đào có chút u oán:
"Đây không phải là kết cục con muốn thấy."
Ta cũng đến kinh thành để làm hôn lễ.
Thái t.ử làm mai, Hoàng hậu ban hôn.
Đương kim Hoàng hậu nói ta trông cực kỳ giống người muội muội đã mất của bà.
Vừa gặp đã như cố nhân, lau vài giọt nước mắt rồi nhận ta làm nghĩa muội , còn đổi sang họ mẹ đẻ của bà, gọi là Thiệu Ngọc.
Từ đó về sau , cái tên Tiết Ngọc chỉ còn tồn tại ở huyện Vân An, quận Thao Châu xa xôi.
Trong kinh, võ vệ tướng quân Bùi Ý sau khi tan triều lại tỉ mỉ vẽ chân mày cho thê t.ử.
Ánh mắt nghiêm nghị ngày thường giờ đây như chứa đựng cả mùa xuân rực rỡ.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta chợt nhớ ra điều gì, buột miệng hỏi:
"Chàng là cố ý đúng không ?"
"Hửm?"
Chàng nâng cằm ta , chăm chú nhìn , cong khóe môi:
"Phu nhân có ý gì?"
"Chàng đã sớm nhắm vào ta rồi ."
"Ừ."
"Bắt đầu tính kế ta từ khi nào?"
"Ngoan, tối nay sẽ nói cho nàng biết ."
Ngoài cửa sổ, hoa ngọc lan nở rộ, từng mảng trắng xanh xen lẫn, tỏa hương thanh khiết.
Ta dùng sức đ.ấ.m chàng , chàng nắm lấy tay ta , khẽ cười :
"Sức lực ngày càng lớn, rất tốt ."
(Hết chính văn)
Chaporia
Bình Luận (0)