Vãn Thanh Hoan/Chương 1: 1C. 1: 1
20px

Công công và phu quân từ chiến trường trở về, mang theo một đôi tỷ muội .

 

Công công muốn nạp tỷ tỷ, phu quân muốn thu muội muội .

 

Bà mẫu liền ầm ĩ đòi hòa ly.

 

Phu quân nói : “Tuổi đã lớn rồi , cũng không sợ mất mặt.”

 

“Mẫu thân chẳng lẽ còn cho rằng mình có thể gả đi được nữa sao ?”

 

“Chẳng qua cũng chỉ là chút thủ đoạn để nắm thóp cha, nàng đừng có học theo bà ấy .”

 

“Nguyệt Nhi đã có thai, đây là đứa con đầu lòng của ta , ta muốn để nó làm đích t.ử, nuôi dưới danh nghĩa của nàng.”

 

Hắn đâu biết , bà mẫu sớm đã có mối khác để tái giá.

 

Bà còn xúi giục ta : “Ở nhà họ Triệu, người ta luyến tiếc nhất chính là con!”

 

“Người tình của ta còn có một đứa con trai, tuổi tác xứng đôi với con.”

 

“Chi bằng con cùng ta tái giá sang bên đó, chúng ta vẫn có thể tiếp tục làm mẹ chồng nàng dâu...”

 

01

 

Công công và phu quân từ chiến trường trở về, mang theo một đôi tỷ muội .

 

Công công muốn nạp người tỷ.

 

Bà mẫu không đồng ý.

 

Ngày trước khi công công cưới bà, đã từng hứa hẹn cả đời chỉ có một người , đời này kiếp này vĩnh viễn không nạp thiếp .

 

Công công mắng nhiếc bà là hạng nữ nhân ghen tuông.

 

Hai phu thê cãi nhau rất dữ dội, bà mẫu buông lời cay đắng: Nếu như nhất định phải nạp thiếp , vậy thì hòa ly!

 

Ta bảo phu quân hãy đi khuyên nhủ công công.

 

“Cô nương tên Tinh Ngôn đã cứu mạng cha, chúng ta quả thực nên biết ơn.”

 

“ Nhưng cách báo đáp thì có rất nhiều.”

 

“Chúng ta có thể mua cho hai tỷ muội họ một căn nhà, lo cho họ một chốn mưu sinh, không nhất thiết phải nạp vào phủ.”

 

“Cha năm xưa đã từng hứa sẽ không nạp thiếp , thì nên giữ lời hứa.”

 

Nhưng phu quân lại nói .

 

“Chẳng qua chỉ là nạp một người thiếp , phản ứng của mẫu thân cũng quá mức rồi .”

 

“Lần này cha thoát c.h.ế.t trong gang tấc, có lẽ cũng đã thông suốt rồi , cảm thấy đời người ngắn ngủi, nên tận hưởng thú vui đi thôi!”

 

“Hay là nàng đi khuyên nhủ mẫu thân đi , cha đã giữ mình vì bà ấy suốt mười mấy năm nay, bà ấy nên biết đủ rồi .”

 

Ta bàng hoàng sững sờ.

 

“ Nhưng mẫu thân đã một tay nuôi nấng chàng khôn lớn, chàng cũng nên thông cảm cho bà ấy một chút.”

 

Sự thật thì phu quân không phải là con ruột của bà mẫu.

 

Bà mẫu gả vào nhà họ Triệu khi hắn mới hai tuổi.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Công công quanh năm ở trong quân ngũ, chính bà mẫu là người đã một tay chăm bẵm phu quân lớn lên.

 

Khi đó còn có người từng khuyên nhủ bà mẫu: “Chi bằng hãy sinh lấy một mụn con của riêng mình , sau này về già còn có nơi nương tựa.”

 

Bà mẫu lại nói : “Lăng Xuyên chính là con ruột của ta .”

 

Vậy mà giờ đây nghe ta nhắc tới công nuôi dưỡng, phu quân lại không vui: “Bà ta chỉ là con gái nhà buôn, điều kiện khi cha cưới bà ta chính là phải chấp nhận ta , nuôi nấng ta .”

 

“Đó là trách nhiệm của bà ta .”

 

“Cho dù không có bà ta , cha có cưới nữ t.ử khác thì vẫn sẽ nuôi nấng ta mà thôi.”

 

“Giờ đây bà ấy đã có tuổi rồi mà còn bày trò đòi hòa ly, cũng không sợ bị người đời chê cười .”

 

“Bà ấy không sinh được con cái, ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu cũng đã qua đời từ lâu.”

 

“Sau khi hòa ly chẳng lẽ từ đó về sau sống độc thân , hay là bà ấy cho rằng mình còn có thể gả đi được nữa?”

 

“Chẳng qua cũng chỉ là thủ đoạn để nắm thóp cha, nàng đừng có học theo bà ấy .”

 

“Làm chủ mẫu, quan trọng nhất chính là sự độ lượng, có lòng khoan dung.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-thanh-hoan/1.

html.]

Cửa sổ chưa đóng, gió thổi khiến rèm châu khẽ lay động, phát ra tiếng kêu xào xạc.

 

Ta cảm thấy bất an, đột ngột nhìn về phía cửa sổ.

 

Chỉ thấy bà mẫu chẳng biết đã đứng ở đó từ bao giờ.

 

Cánh hoa lựu cuối tháng Năm rơi rụng lả tả, có vài cánh đỏ rực vương trên mái tóc bà.

 

Càng tôn lên khuôn mặt bà thêm phần tái nhợt.

 

Vừa rồi lúc tranh cãi với công công, bà vẫn còn rất bình tĩnh.

 

Nhưng lúc này , hốc mắt bà đỏ hoe, trong đáy mắt mờ mịt toàn là hơi nước.

 

Ta lập tức đứng dậy đi tới: “Mẫu thân , sao người lại tới đây?”

 

“Người mau vào trong, con rót trà cho người .”

 

Bà mẫu hít sâu một hơi , dùng khăn tay lau khóe mắt, từng bước từng bước đi tới trước mặt phu quân.

 

Phu quân đứng dậy, cung kính gọi: “Mẫu thân .”

 

“Mẫu thân đừng giận dỗi với cha nữa, chỉ là nạp một người thiếp , chủ mẫu nhà họ Triệu vẫn là người thôi.”

 

Bà mẫu “chát” một cái, tát thẳng vào mặt hắn .

 

Phu quân bị đ.á.n.h đến ngẩn người .

 

Bà mẫu lạnh lùng lên tiếng: “Triệu Lăng Xuyên, bao năm nay ta thực sự đã phí công nuôi dưỡng ngươi rồi .”

 

“Ta và cha ngươi chắc chắn sẽ hòa ly.”

 

“Ngươi đã đứng về phía ông ta , vậy từ nay về sau ta không có đứa con trai như ngươi nữa.”

 

Bà mẫu phất tay áo bỏ đi .

 

Ta sốt sắng: “Phu quân, chàng mau đi xin lỗi mẫu thân đi .”

 

“Bà ấy nuôi dưỡng chàng từ nhỏ, công sức bỏ ra biết bao nhiêu, chàng không nên làm tổn thương bà ấy như vậy .”

 

Phu quân tức giận đến đỏ cả mắt, nổi giận quát: “Người cần xin lỗi là bà ta !”

 

“Ta nói đều là sự thật, bà ta lại chẳng phải mẹ ruột của ta , dựa vào đâu mà đ.á.n.h ta ?”

 

Đúng lúc đó, một bóng người mặc y phục trắng tựa ánh trăng lao vào .

 

“Lăng Xuyên ca ca, chàng bị thương ở đâu sao ?”

 

“Chàng bị thương chỗ nào rồi ?”

 

Người đẹp nước mắt rưng rưng, tràn đầy vẻ quan tâm.

 

Thân hình mảnh mai nhào vào lòng phu quân.

 

Phu quân thuần thục đưa tay ôm lấy nàng ta , nhíu mày nói : “Chẳng phải đã bảo với nàng đi đứng phải cẩn thận, không được chạy không được nhảy sao .”

 

Chu Nguyệt Nhi nước mắt đã lăn dài: “Người ta lo cho chàng mà.”

 

Người hầu của phu quân đứng ở cửa, vẻ mặt đầy lúng túng: “Tiểu nhân đã cản rồi , nhưng không cản nổi.”

 

Rõ ràng cửa sổ đang mở rộng, nhưng ta lại thấy khó thở.

 

“Phu quân, chuyện này là thế nào?”

 

Chu Nguyệt Nhi khuỵu gối định quỳ lạy ta : “Thiếp thân bái kiến phu nhân.”

 

Phu quân đưa tay đỡ lấy nàng ta : “Nàng đang m.a.n.g t.h.a.i phải cẩn thận, đừng có quỳ tới quỳ lui.”

 

Ta chỉ thấy đầu óc choáng váng, mắt vô thức nhìn về phía bụng của Chu Nguyệt Nhi: “Chu cô nương cũng cứu mạng phu quân sao ?”

 

“Đứa trẻ bao nhiêu tháng rồi , mà phu quân lại không hề báo cho ta một tiếng.”

 

Phu quân nhíu mày, rõ ràng là không vui.

 

Nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích: “Khi đó phụ thân đang dưỡng thương tại nhà họ Chu, ta không tránh khỏi việc thường xuyên qua lại thăm hỏi.”

 

“Có một hôm uống say, nên đã phạm phải sai lầm...”

 

“Nguyệt Nhi là một cô nương trong trắng chưa xuất giá, tự nhiên ta phải chịu trách nhiệm với nàng ấy .”

 

“Đứa trẻ trong bụng nàng ấy , ta đã nhờ đại phu xem qua, đa phần là nam thai.”

 

Phu quân nắm lấy tay ta : “Đây là đứa con đầu lòng của ta , Nguyệt Nhi sức khỏe không tốt , xuất thân lại không cao. Ta muốn để đứa trẻ này đứng dưới tên của nàng. Nàng gả cho ta ba năm mà chưa có con cái, sau này đây chính là con của nàng.”

 

“Nàng hãy coi nó như con ruột, nó nhất định sẽ hiếu thuận và kính trọng nàng.”

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...