Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
03
Trong lúc nói chuyện, hắn nhìn thấy đĩa vải thiều mà bà mẫu đã dốc hết tâm tư chuẩn bị từ hai hôm trước đặt trên bàn.
Vải thiều được ướp trong đá lạnh dày, sắc quả vẫn còn vô cùng tươi rói.
Ta vốn tiếc không nỡ ăn, chỉ chờ hắn trở về để cùng chia sẻ.
Chu Nguyệt Nhi tò mò hỏi: “Đó là vật gì vậy ?”
Hắn bưng cả đĩa vải lên: “Là vải thiều.”
“Nàng mang về mà nếm thử đi .”
Chu Nguyệt Nhi liếc nhìn ta : “Như vậy chẳng phải là đoạt lấy thứ tỷ tỷ yêu thích sao ?”
“Không sao cả, năm nào nàng ấy chẳng được ăn, thiếu một chút cũng chẳng sao . Nàng đang mang thai, phải ưu tiên nàng trước .”
Sau khi cha mẹ qua đời, ta được gửi nuôi ở nhà thúc phụ.
Không biết đã phải chịu đựng bao nhiêu tủi nhục sau lưng người khác.
Năm đó nhà họ Triệu tới bàn chuyện hôn sự, có gửi kèm một giỏ vải thiều nhỏ.
Thứ này ở đất phương Bắc vô cùng đắt đỏ, từ khi cha mẹ còn sống ta mới được ăn một lần , vẫn luôn lưu luyến khôn nguôi.
Đường muội nhà thúc phụ vốn dĩ luôn thích cướp đồ của ta , liền cướp sạch chỗ vải thiều đó.
Ngày hôm đó, Triệu Lăng Xuyên vốn dĩ không quá ưng ý về ta .
Nhưng khi thấy ta không tranh lại được với đường muội rồi trốn sau hòn non bộ khóc thầm.
Hắn đã giúp ta đòi lại giỏ vải thiều đó, nói : “Họ không phải người thân thực sự của nàng.”
“Sau này , ta , cha và mẫu thân sẽ là người thân thiết nhất của nàng.”
“Thời Quản, nàng sắp có một mái nhà mới rồi .”
“Không ai có thể cướp đi thứ gì của nàng nữa, ta sẽ bảo vệ nàng suốt đời.”
Khi hắn nói những lời này với ta , ta cứ ngỡ mình đã tìm được hạnh phúc của đời này .
Hóa ra tất cả chỉ là một giấc mộng ngắn ngủi.
Gió bên ngoài càng lúc càng mạnh.
Cuốn theo bao nhiêu bụi bặm, như cát đá đập vào mắt ta .
Khiến người nam nhân trước mắt trở nên hơi mờ ảo.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Dường như ta đã chẳng còn nhận ra hắn nữa rồi .
Ba năm nay, chúng ta gần ít xa nhiều, tính tổng lại những ngày ở bên nhau cũng chẳng quá một tháng.
Có lẽ.
Người mà ta hằng quen biết , vốn dĩ chỉ là Triệu Lăng Xuyên trong trí tưởng tượng của ta mà thôi.
Ta cố gắng ngước mắt lên, ngăn không cho những giọt lệ tuôn rơi.
Trái tim ta như bị tấm vải thô ngâm nước, ướt sũng, nặng trịch, không sao vắt cạn, chẳng thể quăng quật.
Ta ngẩn ngơ nhớ tới mẫu thân , có lẽ bà vẫn đang đau lòng vì sự phản bội của công công và những lời độc địa của Triệu Lăng Xuyên.
Ta nên đi an ủi bà mới phải .
Đến chính viện.
Lại thấy trong sân nhà mẫu thân đèn đuốc sáng trưng, không khí bận rộn tấp nập.
Các bà v.ú đang thu xếp những chiếc hòm lớn nhỏ.
Quản gia và người trông coi sổ sách đang cầm sổ sách, tiếng hạt bàn tính gõ lách cách liên hồi.
Mẫu thân thong dong đi tuần tra xung quanh, thỉnh thoảng lại đưa ra chỉ thị: “Cái này không cần nữa, vừa không đáng tiền lại quá nặng.”
“Cái này nhất định phải mang đi .”
“Cái này để lại cho Thời Quản vậy .”
...
Ta lập tức hoảng loạn.
Mẫu thân trông như thể thật sự muốn hòa ly, vậy thì ta phải làm sao đây?
04
Mẫu thân đã nhìn thấy ta .
Bà tiến tới nắm lấy tay ta kéo vào trong: “Sao con lại tới đây?”
“Con vốn dĩ...” giọng
ta
yếu dần: “là
muốn
tới an ủi
người
.
”
Nhưng xem ra có chút dư thừa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-thanh-hoan/2.html.]
Mẫu thân xị mặt dài thượt, lông mày cau lại thật c.h.ặ.t.
Bà thở dài liên tiếp ba tiếng.
Ta lập tức căng thẳng: “Mẫu thân , người đừng quá đau lòng.”
Ta vốn định nói rằng Triệu Lăng Xuyên chỉ là buột miệng nói bậy, chứ không phải thật sự không để tâm đến bà.
Lời đến bên miệng lại thành: “Vì một kẻ không đáng mà làm tổn hại thân thể, thật là thiệt thòi quá!”
Mẫu thân lập tức tan biến vẻ ủ rũ, tâm trạng tươi tỉnh hẳn lên.
“Quản Quản nói rất đúng!”
“Có con khai sáng cho, ta cảm thấy thoải mái hơn nhiều rồi .”
Hả???
Sao cứ như đang dỗ dành đứa trẻ lên ba vậy .
Mẫu thân vừa đi vừa kéo ta vào trong phòng.
Khắp mặt đất bày la liệt những chiếc rương, bên trong toàn là vàng bạc châu báu.
Nhà mẹ đẻ của mẫu thân từng là một gia đình thương nhân nổi tiếng vùng Giang Nam, gia sản vô cùng phong phú, lại chỉ có duy nhất mình bà là con gái.
Sau khi cha mẹ của bà qua đời, chuyện làm ăn trong gia đình vẫn luôn do một tay bà quán xuyến.
“Cha chồng con hôm nay đã ngủ lại ở trong phòng của Chu Tinh Ngôn rồi .”
“Ông ta đang cố ý muốn làm nhục ta .”
“Cho nên ta nhất định sẽ hòa ly với ông ta !”
Mẫu thân nói đến đây, trìu mến vuốt ve gương mặt ta : “Trong cái nhà này , người ta không yên tâm nhất chính là con.”
Bà đi tới bên cạnh bàn, ra hiệu cho ta nhìn vào chiếc hộp gỗ.
Hộp có bốn tầng.
Tầng dưới cùng là những tờ ngân phiếu nhỏ năm mươi lượng một tờ, tổng cộng là năm ngàn lượng.
Tầng thứ hai là khế đất của hai cửa tiệm.
Tầng thứ ba là trang sức vàng bạc.
Tầng cuối cùng là một cặp vòng ngọc.
Mẫu thân trìu mến vuốt ve cặp vòng ngọc này : “Đây là di vật của mẫu thân ta , là ngoại tổ mẫu truyền lại cho bà ấy , đời đời truyền thừa, đều là tặng cho con gái trong nhà.”
Đôi mắt mẫu thân đỏ hoe: “Ta không có con cái, vẫn luôn coi con như con gái ruột.”
“Triệu Lăng Xuyên sau này e là cũng sẽ có cái đức hạnh y hệt cha nó mà thôi.”
“Những thứ này con phải tự mình giữ cho kỹ, bọn họ đều nói ta đầy mùi tiền đồng.”
“ Nhưng lại chẳng biết rằng đời người trên thế gian này , không có tiền thì bước đi còn khó.”
“Năm xưa ta nhất quyết bắt Triệu Lăng Xuyên cưới con, giờ xem ra , e là đã làm lỡ dở cả đời con rồi .”
...
05
Phải rồi .
Năm xưa cha chồng và Triệu Lăng Xuyên đều có ý muốn từ hôn.
Cha mẹ ta qua đời, gia thế sa sút.
Ta chẳng qua chỉ là một đứa con gái côi cút, cưới ta chẳng có chút lợi ích gì.
Chính mẫu thân đã kiên quyết giữ trọn hôn ước.
“Làm người cần phải giữ chữ tín.”
“Cha mẹ nó không còn, chúng ta lại càng phải thương yêu, che chở nó nhiều hơn.”
Bà quả thực đã coi ta như con ruột.
Triệu Lăng Xuyên thì ở tận phương trời xa, chẳng mấy khi gần gũi.
Mẫu thân ngày ngày bầu bạn bên ta , mới chính là chỗ dựa và niềm tin của ta trong phủ họ Triệu.
Nay thấy bà vì ta mà tính toán mọi đường, ta ôm lấy bà khóc nức nở.
“Mẫu thân , người hòa ly rồi thì con phải làm sao đây?”
“Triệu Lăng Xuyên muốn nạp Chu Nguyệt Nhi làm thiếp , nàng ta trong bụng đã m.a.n.g t.h.a.i rồi , còn nói muốn để con nuôi dưỡng đứa trẻ ấy dưới danh nghĩa của mình ...”
Mẫu thân kích động đẩy mạnh ta ra , giận đến bốc khói.
“Cái gì?”
“Thứ súc sinh không bằng cầm thú ấy .”
Chaporia
Bình Luận (0)