Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mẫu thân chẳng chút sợ hãi, bình thản đáp: “Năm xưa là ông hết lần này tới lần khác tìm đến tận nhà cầu hôn, chủ động ký vào tờ cam kết vĩnh viễn không nạp thiếp , ta mới gả vào nhà họ Triệu.”
“Tờ cam kết đó ta vẫn luôn giữ kỹ, có cần ta làm ầm ĩ lên, để người người trong kinh thành đều biết ông là kẻ bội tín bạc nghĩa không ?”
“Lần này các người theo Tiêu tướng quân đ.á.n.h thắng trận trở về, bệ hạ nhất định sẽ luận công ban thưởng, lúc này nếu bùng nổ vụ bê bối không giữ lời hứa, sủng thiếp diệt thê, ông nghĩ bệ hạ sẽ nghĩ sao ?”
Quá ngầu!
Mẫu thân chính là như vậy , bất cứ lúc nào trong tay cũng đều nắm giữ quân bài tẩy.
Kết đội cùng người , chưa bao giờ phải thấp thỏm lo âu.
Nắm đ.ấ.m của cha chồng siết c.h.ặ.t lại , l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Ta sợ ông ta sẽ ra tay đ.á.n.h mẫu thân .
Theo bản năng, ta nghiêng người tới, nửa thân mình chắn trước mặt mẫu thân .
Kẻ nào dám đụng đến mẫu thân của ta , ta nhất định sẽ tung quyền đ.á.n.h trả!
Mẫu thân giọng điệu nhuốm chút bi ai: “Triệu Thanh Cấu, ta là người trong mắt không chứa nổi một hạt cát. Ông đừng nên ôm hy vọng hão huyền. Chúng ta nên tụ tán tùy duyên, nếu làm ầm ĩ đến mức đối chất nơi công đường, xé rách mặt mũi, thì đối với cả hai bên có được lợi lộc gì đâu ?”
Nắm đ.ấ.m của cha chồng siết c.h.ặ.t hơn nữa, những đường gân xanh trên trán vì dùng lực quá độ mà hằn lên rõ rệt.
Triệu Lăng Xuyên khuyên nhủ: “Mẫu thân , người đã gần bốn mươi, thanh xuân sớm đã qua đi rồi .”
“Sau khi hòa ly, một người nữ nhân thì nên sống sao đây?”
“Nam nhân nhà nào chẳng tam thê tứ thiếp , mẫu thân người nên mở rộng lòng mình một chút.”
“Đừng có làm hư Thời Quản.”
Mẫu thân lạnh lùng liếc hắn một cái, bình thản nói : “Phải rồi , ta còn có một điều kiện nữa.”
“Hòa ly thư của Thời Quản, các người cũng phải ký luôn cùng một lúc.”
08
Triệu Lăng Xuyên đập bàn đứng dậy: “Vương thị, bà đừng có mà quá đáng!”
Mẫu thân chẳng thèm đếm xỉa đến hắn , chỉ đẩy tờ hòa ly thư về phía cha chồng thêm một chút.
“Thanh Cấu, ký nó đi .”
“Ông sẽ được tự do.”
Đáy mắt cha chồng vằn lên những tia m.á.u, trừng trừng nhìn mẫu thân : “Phu thê bao năm, nàng thậm chí ngay cả chút cảm thông này cũng không muốn dành cho ta sao ?”
Bà v.ú đưa b.út lông lên.
Cha chồng cười lạnh, tức giận ký tên mình vào .
“Xem ra là ta đã che chở cho nàng quá mức, khiến nàng không biết lòng người bên ngoài hiểm ác nhường nào.”
“Ta xem thử, rời bỏ ta , rời bỏ nhà họ Triệu, nàng có thể sống được ngày lành gì.”
Bà v.ú lại đưa b.út lông cho Triệu Lăng Xuyên.
Hắn chần chừ.
Cha chồng thúc giục: “Còn ngẩn người ra đó làm gì?”
“Hai mẹ con nàng ta là cá mè một lứa, chẳng lẽ ngươi muốn bị nắm thóp nửa đời người giống như ta sao ?”
“Phụ thân ...”
Cha chồng mặt không cảm xúc: “Ký!”
Triệu Lăng Xuyên ký tên vào tờ hòa ly thư.
Ta lập tức cầm lấy, cẩn thận thổi khô mực rồi tỉ mỉ cất vào trong n.g.ự.c.
Không quên lễ phép cảm ơn: “Đa tạ Triệu công t.ử đã thành toàn !”
Triệu Lăng Xuyên sắc mặt lúc xanh lúc trắng, nghiến răng nghiến lợi: “Tống Thời Quản, nàng chẳng qua chỉ là một đứa con gái côi cút,
lại
đã
đoạn tuyệt quan hệ với gia đình thúc phụ từ lâu.
”
“Nay rời khỏi nhà họ Triệu, rời khỏi ta , nàng lấy gì mà sống?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-thanh-hoan/4.html.]
“Ta cho nàng một tháng thời hạn, nếu nàng quay lại nhận lỗi , ta sẽ chừa lại cho nàng một vị trí thiếp thất. Lần này quân ta đ.á.n.h thắng trận, ta và Tiêu thiếu tướng quân vốn có quan hệ giao hảo, chắc chắn sẽ được thăng tiến.”
“Vị trí chính thê, đã không còn là thứ nàng có thể mơ tưởng tới nữa...”
Ta chẳng buồn nghe hắn nói hết câu, đầy vẻ vui mừng hỏi mẫu thân : “Chúng ta khi nào thì dọn đi ạ?”
“Ngay bây giờ!”
Còn về việc dọn đi đâu , ta không biết cũng chẳng hỏi.
Dù sao cứ đi theo mẫu thân là đúng nhất.
Mấy năm gả tới đây, ta đều là nghe theo sự sắp đặt của bà.
Chắc chắn không sai!
Mẫu thân đứng dậy, phân phó người ở dưới : “Các ngươi đem những món đồ ăn này xuống chia nhau đi , dùng để cho ch.ó ăn thì phí quá.”
Các bà v.ú và tỳ nữ ùa lên một lượt.
Chỉ trong chớp mắt, những món ngon trên mặt bàn đã sạch bách.
Lúc này , hai cha con Triệu Lăng Xuyên mới phản ứng lại .
“Có phải bà ấy đang mắng chúng ta là ch.ó không ?”
Hai cha con tức giận vô cùng, phất tay áo bỏ đi .
Tìm đến chốn êm đềm của mình để tìm sự an ủi.
Nhưng họ chẳng mấy chốc đã không thể ngồi yên được nữa.
Bởi vì động tĩnh trong viện quá lớn.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Mẫu thân hết món này đến món khác chuyển đồ đạc ra ngoài.
Nhỏ thì hộp trang điểm, lớn thì giường ngủ, ngay cả cái nồi sắt lớn trên bếp lò, cũng đều được đóng gói đưa lên xe ngựa...
Triệu Thanh Cấu và Triệu Lăng Xuyên bị kinh động, bước ra nhìn thấy đội ngũ chuyển nhà hùng hậu, mày nhíu c.h.ặ.t lại .
Triệu Lăng Xuyên hỏi: “Vương thị, bà đây là muốn đem đồ đạc của nhà họ Triệu đi đâu ?”
09
Mẫu thân giũ mở hai bản danh sách dài dằng dặc.
“Bản này là danh sách của hồi môn khi ta gả vào nhà họ Triệu năm đó.”
“Bản này là những đồ đạc ta dùng thu nhập từ cửa tiệm của hồi môn để sắm sửa cho gia đình trong suốt những năm qua.”
“Từng món từng món đều ghi chép rõ ràng.”
“Đã là hòa ly, vậy của hồi môn của ta đương nhiên có thể mang đi .”
Mẫu thân nhìn về phía Triệu Thanh Cấu: “Năm đó khi ta gả tới đây, mang theo bao nhiêu thứ, trong lòng ông chắc hẳn phải rõ.”
“Ta là hạng người thế nào, có thừa cơ tham ô đồ đạc của nhà họ Triệu các người hay không , ông chắc hẳn tự có đ.á.n.h giá...”
Khoảnh khắc này , Triệu Thanh Cấu nhìn những chiếc rương chất thành hàng dài vô tận, trong mắt đầy vẻ bàng hoàng.
Ông ấy đã nhớ ra điều gì chăng?
Có lẽ nhớ lại khi mẫu thân gả cho ông, nhà họ Triệu thực chất rất khốn cùng.
Ngoài một căn nhà ra hồn, bên trong trống huơ trống hoắc.
Ông là một võ tướng, không giỏi kinh doanh, gia cảnh sa sút.
Chính mẫu thân đã mang theo của hồi môn hậu hĩnh gả tới, rồi lại xoay xở khiến gia nghiệp mỏng manh ít ỏi còn lại của nhà họ Triệu được hồi sinh.
Sau này dù hoạn lộ của hai cha con không mấy vẻ vang, nhưng gia cảnh lại sung túc, chưa từng phải lo nghĩ về tiền bạc, cuộc sống trôi qua cực kỳ thoải mái, thuộc hàng nhất nhì kinh thành.
Giây phút này , trong mắt Triệu Thanh Cấu hiện lên một tia hối hận, ông phất phất tay: “Mang đi đi , những gì là của nàng, nhà họ Triệu cũng sẽ không chiếm đoạt.”
“Phụ thân ...”
Triệu Thanh Cấu xoay người , bước chân rời đi có phần lảo đảo.
Chaporia
Bình Luận (0)