Vãn Thanh Hoan/Chương 5: 5C. 5: 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Triệu Lăng Xuyên nhìn ta , ánh mắt lại lướt xuống chiếc hộp đang ôm trong lòng ta .

 

Ta ôm c.h.ặ.t lấy: “Đây đều là mẫu thân tặng cho ta , dùng tiền riêng của người .”

 

“Những cái rương phía sau là của hồi môn ta mang tới ngày trước .”

 

Dẫu không nhiều, nhưng đó cũng là những thứ thuộc về ta .

 

Ta muốn mang đi hết.

 

Thần sắc Triệu Lăng Xuyên vô cùng phức tạp.

 

Ta nhìn chằm chằm vào hắn hồi lâu.

 

Hắn l.i.ế.m l.i.ế.m môi: “Nếu nàng không nỡ rời đi ...”

 

Ta cắt ngang lời hắn : “Bộ y phục ngươi đang mặc trên người kia , là loại vải ta đã bỏ ra hai mươi lượng bạc để mua, tự tay khâu vá đấy.”

 

“Số tiền đó là tiền riêng của ta .”

 

Ta c.ắ.n môi, lí nhí đáp: “Ngươi có thể cởi ra , trả lại cho ta được không ?”

 

“Đồ ngươi tặng ta , ta chưa từng cầm theo thứ gì cả.”

 

Những năm này chúng ta họp ít xa nhiều, nhưng hắn thường xuyên gửi đồ từ đất phương Bắc về, nên trước kia ta cứ ngỡ, hắn thực lòng đặt ta ở nơi quan trọng nhất trong tim.

 

“Những chiếc túi thơm, giày, băng đầu gối, y phục, dây buộc tóc ta từng tặng ngươi, đều là dùng tiền riêng của ta .”

 

“Sau này ngươi cưới thú tân nương, giữ lại cũng chỉ chướng mắt, chi bằng trả hết lại cho ta .”

 

Ta vẫn luôn biết ơn vì được gả vào nhà họ Triệu, nên những thứ gửi tặng hắn , đều là những gì tốt nhất ta có thể có được .

 

Hắn đứng dưới gốc cây lựu đã nở hoa đến mức tàn úa, thần sắc tối tăm khó đoán, hồi lâu không hề đáp lại .

 

Thôi bỏ đi .

 

Không truy cứu những chi tiết vụn vặt này nữa.

 

Ta định từ bỏ, hắn lại đột nhiên nói : “Nàng tự theo ta vào lấy đi .”

 

Tiểu Thất đem đồ đạc của hắn ra hết.

 

“Đôi băng đầu gối này ...”

 

Năm mới gả qua đó, trời lạnh vô cùng.

 

Ta lo hắn có vết thương cũ ở đầu gối, ở đất phương Bắc sẽ khó mà chịu nổi.

 

Ta tìm khắp cả kinh thành, tìm được tấm da cáo trắng tốt nhất, tỉ mỉ khâu thành một đôi băng đầu gối.

 

“Còn hai chiếc áo bông này nữa.”

 

Là hai chiếc áo bông ta làm từ năm ngoái, bên trong lót bông mới dày cộm.

 

Ta sợ gió lùa vào , nên đường kim mũi chỉ đều khâu ba lần . Từ mùa hè ta đã bắt đầu khâu, cho đến tận cuối thu mới hoàn thành.

 

“Còn chiếc dây buộc tóc này ...”

 

Là màu sắc và chất vải thịnh hành nhất kinh thành lúc bấy giờ.

 

Công t.ử nhà khác đều có , dù hắn ở tận đất phương Bắc xa xôi, ta cũng không muốn hắn thua kém người ta .

 

Ta từng món từng món chọn lọc ra , sắc mặt Triệu Lăng Xuyên dần dần tái nhợt.

 

Hai cái rương mang theo căn bản không chứa hết, những thứ còn lại cũng chỉ là những món đồ nhỏ không đáng tiền.

 

Trời đã về chiều, ta không muốn dây dưa thêm nữa.

 

“Chỉ vậy thôi, những thứ còn lại ngươi tự mình xử lý đi .”

 

Ta xoay người định rời đi , Triệu Lăng Xuyên lại đột ngột nắm c.h.ặ.t cổ tay ta : “Tống Thời Quản, ta thừa nhận chiêu trò “lạt mềm buộc c.h.ặ.t” này nàng dùng rất khá.”

 

“Ta đã bắt đầu thấy hối hận đôi chút rồi .”

 

“Trước kia ta chỉ mải lo cho đứa trẻ trong bụng Nguyệt Nhi, có chút lơ là nàng, sau này ta sẽ chú ý hơn.”

 

“Đừng đi nữa, ở lại đây, tiếp tục làm thê t.

ử của ta đi !”

 

10

 

Hắn đang nói cái quái gì vậy ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-thanh-hoan/5.html.]

 

Ta kinh hãi hất mạnh tay hắn ra , liên tục lùi lại vài bước để kéo giãn khoảng cách giữa hai chúng ta .

 

Liên tục xua tay nói : “Đồ đạc ta không cần nữa, không cần nữa...”

 

“Tất cả cho ngươi đấy, ngươi, ngươi, ngươi tự mình xử lý đi .”

 

Nói xong, ta như con thỏ bị kinh động, chẳng buồn ngoảnh đầu lại cứ thế chạy thẳng ra ngoài, chỉ sợ bị Triệu Lăng Xuyên đuổi theo.

 

Ta chạy một mạch tới bên cạnh mẫu thân , nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay bà mới thấy yên lòng.

 

Chẳng bao lâu sau , Triệu Lăng Xuyên mang theo hai cái rương đó tới.

 

“Nàng đã soạn ra hết rồi , thì hãy mang đi đi .”

 

“Những lời ta vừa nói , đều là thật lòng, ta chỉ đợi nàng nửa năm.”

 

Không, không , không .

 

Nửa ngày cũng chẳng cần đợi.

 

Ta ngẫm nghĩ một chút, vẫn không thể để tiền bạc trôi đi mất.

 

Những thứ này mang đi cầm đồ, ít nhất cũng phải đáng giá cả trăm lượng bạc.

 

Ta không chút do dự nhận lấy đống đồ đạc, lập tức lên xe ngựa không chút trì hoãn, chỉ sợ hắn ta lại bày trò gì đó.

 

Đồ đạc của mẫu thân quá nhiều, khi chúng ta rời khỏi nhà họ Triệu, trời đã ngả về chiều.

 

Gió thổi tung rèm kiệu.

 

Ta và mẫu thân cùng nhìn về phía nhà họ Triệu ở phía sau .

 

Bốn chiếc đèn l.ồ.ng trước cổng lớn đang đung đưa trong gió đêm.

 

Triệu Thanh Cấu và Triệu Lăng Xuyên đang đứng trước cửa.

 

Gió đêm thổi bay vạt áo bào của họ.

 

Khoảng cách quá xa, ta không nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt họ.

 

Mẫu thân nhìn chằm chằm họ hồi lâu, đột nhiên thở dài sâu thẳm.

 

Bà ở nhà họ Triệu bao nhiêu năm nay, chắc hẳn trong lòng vẫn còn đôi chút luyến tiếc.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Ta vừa định an ủi vài câu, liền nghe mẫu thân nói : “Ta cứ nghĩ mình bỏ sót thứ gì, mà mãi chẳng nhớ ra là cái gì.”

 

“Hai đôi đèn l.ồ.ng ở dưới mái hiên kia là ta mua đấy.”

 

“Cả đôi vòng đồng trên cánh cửa lớn, cũng là mới đặt làm năm ngoái.”

 

“Đôi sư t.ử đá trước cổng kia nữa, là ta đích thân tìm thợ khéo chạm khắc đấy.”

 

“Những thứ này tính đi tính lại cũng tốn của ta không ít bạc, vừa rồi chỉ mải kiểm tra xem trong nhà còn sót lại gì không , lại quên mất kiểm tra cả phía bên ngoài cửa.”

 

“Thật là hời cho cái đôi cha con nhà ch.ó này rồi .”

 

Ờ...

 

Mệt mỏi cả ngày, đêm ấy ta ngủ rất sớm.

 

Ta mơ một giấc mơ kỳ lạ, mơ thấy mình biến thành một chú chim, cứ bay mãi bay mãi trên bầu trời.

 

Gió rít gào lướt qua khắp thân thể ta , ta cảm thấy nhẹ nhàng và tự do, cảm giác tuyệt vời vô cùng.

 

Ngày hôm sau , ta bị mẫu thân lôi tuột ra khỏi chăn.

 

“Mau thức dậy sửa soạn trang điểm đi , ta dẫn con đi xem mắt.”

 

“Dạ?” Ta mơ màng hỏi: “Việc này ... có phải vội quá rồi không ?”

 

Hôm qua con mới vừa hòa ly mà.

 

“Con đã hòa ly, hiện tại là thân tự do rồi .”

 

“Đừng nói đến chuyện xem mắt, ngay cả khi con gả đi vào hôm nay, thì chúng ta cũng là đường đường chính chính.”

 

Ta dụi dụi mắt: “ Nhưng mà... con có chút sợ hãi.”

 

Triệu Lăng Xuyên lúc trước cũng rất tốt , vậy mà chỉ vỏn vẹn ba năm đã thay đổi bộ mặt.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...